Prvních 173 řádků.
Một đại dịch giáng xuống Trái đất.
Chỉ còn hai thành phố còn người sống sót.
Ở Weimar, người mắc bệnh sẽ lập tức bị giết.
Còn ở Jena, người ta tìm thuốc chữa.
Không ai được phép rời khỏi thành phố.
XIN ĐỪNG TÍCH TRỮ CHÚNG TÔI SẼ LẠI CÓ ĐỦ NƯỚC
ĐĂNG KÝ LÀM VIỆC TẠI HÀNG RÀO PHÒNG VỆ
Dòng suối nhỏ đang thì thầm tai ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Cỏ xanh đang mọc trong mắt ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Một tổ chim gõ kiến trong tim ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Ta là hòn đá. Ta đã thấy sự sống và cái chết.
Ác linh hãy biết rằng, ta không ngủ.
Ta là hòn đá, hòn đá.
Ác linh hãy biết rằng, ta không ngủ.
Ta không ngủ.
Bên trong chúng có phát triển đẹp đẽ như bên ngoài không?
Họ vẫn cần người giúp ở hàng rào.
ĐẠI DỊCH THÂY MA
Xem ta có gì này.
Thử đi. Có thể giúp cháu bớt nghĩ ngợi đấy.
Cháu không chắc.
Ta cần chút màu sắc mới.
Renata!
Renata! Ra khỏi đó nhanh!
Renata.
Renata, em đâu rồi?
Em có ở đây không?
Con là một thiên thần.
Sao con còn ở đây?
Con phải đi đi!
KHU AN NINH
Con không điên. Con có thể nghe thấy.
Mọi người, đi nào!
Mình là Isabelle. Chào cậu.
Còn cậu là?
Vivi.
Dễ thương đấy!
- Tớ thích màu tóc của cậu đấy. - Cậu cũng bị đau mắt à?
Bao lâu rồi cậu không ra ngoài thế?
Hai năm. Kể từ khi chuyện xảy ra.
Thực sự là tới hai năm rồi sao?
Cảm giác như nửa đời người vậy.
Mọi người muốn xem cách dùng xẻng phải không?
Phải.
Đầu tiên, dùng vải che cái xác.
Mọi người sẽ làm được khi tới thời điểm.
Người mới này.
Wow.
Giờ phải dùng tới mấy đứa yếu ớt này sao.
Có thông tin gì về vụ thuyên chuyển không?
Cô có thêm 3 tiếng cho ca này. Cô đối phó được không?
Tôi luôn đối phó được.
Đây.
Tàu tới Jena.
Không biết giờ ở đó như nào.
Các cô không thể lên tàu đó đâu.
Chỉ cho phép chở hàng. Các vận chuyển khác đều bị cấm.
Với lại cũng rất rùng rợn. Không người lái. Hoàn toàn tự động.
Ai chịu trách nhiệm?
Ai lại để lính mới làm việc ở hàng rào?
Cánh tay đã chặt. Không thể lây nhiễm lên não được.
Không có ngoại lệ!
Các người nghĩ vì sao chỉ còn hai thành phố sống sót?
Bởi vì tồn tại luật lệ.
Còn ai bị thương không?
Renata, ra khỏi đó ngay!
Tới đây ngay!
Mai cháu sẽ có việc để làm.
Không có ngoại lệ!
Bởi vì tồn tại luật lệ.
Chúng ta không có thời gian.
Rồi cỏ dại sẽ mọc đầy trong huyết quản.
Ra ngoài và chôn vùi những thứ ám ảnh con.
Chị biết em ở ngoài kia.
Chị sẽ tìm em.
Em muốn đi.
Im đi.
Có chuyện gì vậy?
Chết tiệt.
Chị không có vũ khí à?
Vui nhỉ.
- Tôi sẽ ra ngoài xem. - Cái gì?
Rồi sao?
Chúng ta toi đời rồi.
Tàu hỏng giữa nơi đồng không mông quạnh. Và chả ai biết chúng ta đang ở đây.
Họ sẽ cử người tới. Vì con tàu này có giá trị.
Nó hỏng vài tháng rồi.
Luôn có bể nước trong nhà vệ sinh đấy.
Cô biết câu chuyện về xác sống trong nhà vệ sinh chứ?
Cửa không khoá.
Mấy sinh vật này thi thoảng biết khoá cửa đấy.
Chết tiệt.
Tôi không tìm thấy chìa khoá.
Có khi nào chị bỏ em lại không?
Không có cô chắc tôi không sống nổi ngoài kia mất.
Để giúp em bình tĩnh.
Sao chị lại muốn rời Weimar?
Cô cũng không muốn phải sống trong đống rác kia đúng không?
Dòng suối nhỏ đang thì thầm tai ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Cỏ xanh đang mọc trong mắt ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Một tổ chim gõ kiến trong tim ta. Không còn chỗ cho ngươi.
Ác linh hãy biết rằng...
Cút đi!
Cô thấy gì vậy?
Em không biết.
Cô đã dụ chúng tới đây.
- Chúng ta làm gì bây giờ? - Đó là việc của cô.
Chết tiệt!
Hết rồi.
Hết thật rồi.
Em muốn quay lại.
Em chưa bao giờ muốn đi. Chả có gì ngoài này cả. Em còn không thể chạy nhanh.
Bình tĩnh lại đi!
Tôi phải tới được Jena.
Mang em theo với!
Tại sao tôi phải làm thế?
Của chị đây.
- Đừng động vào đồ của tôi! - Em đã sửa nó.
Màn trập không mở được. Mắt kính cũng đã mờ đi.
Sao cô biết những thứ đó?
Mang giày tử tế vào.
Không!
Cô không cần chúng nữa.
Có cách nào để tìm nước không? Kiểu như gậy phép ấy?
Trước đây cô từng làm gì?
Em sửa camera ăn cắp cho eBay.
Thật sao?
eBay.
Lâu rồi không nghe tới.
Hư hỏng.
- Còn chị làm gì khi chuyện bắt đầu? - Điều mọi người vẫn làm.
Tự cứu lấy bản thân.
Mở cửa ra!
Mở cửa ra!
Còn cô?
Em trốn trên mái nhà ba ngày và chẳng thể di chuyển.
Em cơ bản là đã chết.
Rồi dân phòng đã giải cứu em và mất hai người trong quá trình đó.
Đó chính là đội giải cứu chúng ta.
- Họ sẽ tỉnh dậy sớm thôi. - Họ không dậy nữa đâu.
Họ đã tự bắn lẫn nhau.
Chúng ta phải đi tiếp.
- Dậy nào! - Đi thôi!
Chúng ta đang ở đâu?
Không rõ. Nhưng Jena chắc gần thôi.
Lối này.
Chúng ta quay lại được không?
Cô biết nó ở đâu không?
Chúng hẳn đã thoát ra từ vườn thú Erfurt.
Thượng lộ bình an nhé, bạn tôi.
Tôi sẽ bắt kịp mọi người.
Nào, làm gì đó sến súa đi.
Đây.
Tôi luôn muốn làm nhiếp ảnh gia.
Trước khi bùng phát dịch, tôi đã giành được học bổng ở Mỹ.
Chuyến bay của tôi chưa được cất cánh.
Em gái em vẫn còn ở ngoài kia.
Cô yêu nó chứ?
Phần lớn thời gian, em ghét nó.
Chị ơi, bơi cùng em đi.
Mình thi đi. Xem ai nín thở lâu hơn.
Được thôi, chị thua.
Renata luôn là tia nắng.
Mọi người luôn quấn quanh nó.
Nhưng khi đêm xuống, nó luôn sợ hãi.
Nó tự tạo ra những vị thần, thần của mặt trời, của núi
để họ mang nỗi sợ của nó đi.
Nó thường nằm trong bóng tối và tự nói chuyện.
Và cầu nguyện.
Gia đình tôi cũng đang ở ngoài kia. Phang vào đầu nhau.
Y như trước kia họ từng làm.
Kệ đi.
Chúng ta đang ở đây.
No comments yet. Be the first to leave one.