Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Cha Hyun Su, tình trạng của cậu thế nào rồi?
Tôi thắng rồi à?
Hyun Su không sao đâu.
Không ngờ đấy.
Đứng yên.
Tôi không chết vì thứ đó đâu.
Cậu không cần lo.
- Nếu phải giết thì tôi sẽ tìm cách giết. - Cậu không sao chứ?
Mau lại đây nào, nhanh lên. Lại đây.
Bỏ súng xuống.
Anh ấy cứu tôi.
Nhớ lại chuyện chúng đã làm đi.
Hyun Su à, hắn còn giết cả phe của hắn.
- Sao tin được? - Còn tôi?
Người này giống tôi.
Nên hãy bỏ súng xuống đi.
NGUYÊN TÁC WEBTOON SWEET HOME CỦA KIM CARNBY VÀ HWANG YOUNG CHAN
MƯỜI
Là do tôi.
Cô An…
là do tôi giết.
Tôi biết là bất đắc dĩ thôi.
Hãy chịu đựng đến cùng.
Cô ấy cũng sẽ muốn vậy.
Tôi thấy cậu sống thế nào rồi.
Sau này anh sẽ thế nào?
Phải tìm thêm những người giống như ta.
Khi cuộc đi săn kết thúc,
chó săn sẽ chết.
Phải sống như một con sói.
Hãy đi cùng tôi.
Bạn cậu à?
Lại đây nào. Không sao đâu.
Anh à, anh có thấy chú Du Sik không?
Không.
Chân khủng long bị hỏng rồi.
Chú ấy nói sẽ sửa cho em.
Anh không sửa được à?
Ừ.
Còn ta thì sao?
Cậu nghĩ chúng ta sẽ được chữa à?
Tôi đã từng nghĩ vậy.
Cứ tưởng đây chỉ là một căn bệnh.
Nên tôi tình nguyện làm thí nghiệm.
Họ đã ra sức để tách thứ đó ra khỏi người tôi.
Đông lạnh rồi làm tan,
cắt ra rồi may lại, rồi lại thiêu đốt.
Cậu nghĩ kết quả sao? Không thể nào tách nó ra được.
Vì sao?
Vì không phải quái vật ở trong tôi. Quái vật chính là tôi!
Khi đó tôi đã nhận ra…
Đây là tiến hóa!
Tôi đã được lựa chọn!
Loài người thất bại rồi.
Không chỉ thất bại trong thí nghiệm
mà còn bị tự nhiên đào thải.
Hãy chấp nhận đi.
Dù sao thì con người và ta
không thể cùng sinh tồn.
Chú ơi!
Mau lên!
- Em đi đâu? - Trời ơi!
Chị à, đó là bạn em mà.
Nó đã cứu em đấy.
Không được!
- Tránh ra! - Đừng mà!
- Tránh ra. - Đừng mà!
- Dừng lại! - Không được mà!
- Nó không tấn công. - Ừ, nhưng…
- Lỡ đâu nó thay đổi thì sao? - Bắn đi! Nó là quái vật!
Không được!
Đừng mà!
Chết tiệt!
Đừng mà!
Đừng như vậy mà!
- Không được. - Đi thôi.
Có vẻ anh nói đúng.
Con người và quái vật không thể cùng sinh tồn.
Không còn cách nào khác.
- Đừng khóc. - Đứng dậy nào.
Này.
Bị tẩy chay cũng nên biết chọn bạn mà chơi.
Cậu có nhiều bạn thật nhỉ.
Tôi không có bạn.
Tên khốn đó định làm gì với Hyun Su vậy?
Anh không biết.
Trước mắt vẫn đang hợp sức, kích động vô ích thôi.
Nhìn là biết hắn ta điên.
Mà này…
HƯỚNG DẪN KHAI BÁO NGƯỜI NHIỄM ĐẶC BIỆT
Cái này thì sao?
Anh muốn làm gì với nó?
Đáng để thử nhỉ?
Thỏa thuận ổn mà.
Vậy thì sao?
Anh muốn bán đứng Hyun Su để tìm đường sống à?
- Anh điên rồi sao? - Anh chưa từng nói vậy.
Anh tin thứ này thật sao?
Cứ sống đa nghi như trước giờ đi.
- Chứ sao nữa. - Gì cơ?
"Trại an toàn", nghe hài nhỉ?
Không thể biết khi nào ai trong đó sẽ thành quái vật,
sao có thể đảm bảo an toàn?
Khi ai có hứa hẹn chắc chắn về một điều hầu như bất khả thi
thì rất có thể không phải sự thật.
Vậy anh định thế nào?
Anh phải nói chuyện với Hyun Su.
Tôi không muốn.
- Tôi chỉ muốn nói… - Tôi không muốn.
Anh chưa từng nói gì có lợi cho tôi.
Này, Cha Hyun Su.
Tôi không còn là chó săn cho các người nữa.
Anh sẽ ở đây à?
Có thể.
Nhưng sẽ không lâu đâu.
Tôi sẽ đi sớm thôi.
Trước đó cậu ở đâu?
Có biết cơ sở nghiên cứu không?
Cô sẽ không muốn nghe đâu.
Không khai báo à?
Tính tôi đa nghi lắm.
Thông minh đấy.
Tôi sẽ cho hai người biết một điều, coi như là lời xin lỗi.
Biết Giờ Tác Chiến Vàng chứ?
Đó là gì?
Kế hoạch tác chiến cuối cùng của quân đội để xử lý tình hình.
Tôi nghe được từ bọn lính.
"Nếu không thể phân biệt người và quái vật,
nếu không thể dự đoán được khi nào con người sẽ thành quái vật gì,
quân đội sẽ quét sạch càng nhiều khu vực càng tốt
trước khi mất khả năng kiểm soát hoàn toàn".
Lẽ nào…
Quân đội sẽ không cứu người.
Họ sẽ xóa sổ hết tất cả.
Mạng ai nấy lo đi.
Thế giới bây giờ là vậy.
Tôi có chuyện muốn nói.
- Được rồi. - Nào…
Đấy.
Này, Răng Vàng.
Bước ra ngoài là chết đấy nhé.
Tao đang kiềm chế không để mày đi chầu Diêm Vương đấy.
Anh mà có gan làm vậy à?
Ơ hay?
Sống cùng nhau lâu rồi, cô vẫn chưa hiểu tôi sao?
Tôi đã nói là làm đấy.
- Chỉ giỏi võ mồm. - Bà cô này thật…
Thôi đi.
Thấy Bom của tôi không?
Bom?
Không, tôi không giết ai cả. Tôi là chân sai vặt thôi.
Tôi là tội phạm kinh tế. Thiên về bộ não.
Tay chưa dính máu bao giờ.
Ném anh ta ra ngoài đi. Sẽ có gì đó đến ăn thôi.
- Bom, mày đâu rồi? - Cậu Ui Myeong!
Hãy nói giúp tôi vài câu đi.
Này, cậu Ui Myeong…
- Làm trò gì vậy? - Chúng tôi vốn thân nhau.
- Chân. - Vâng, tôi rút lại ngay.
Nếu nhấn nút này, quân đội sẽ đến à?
Thật bất công.
- Chuyện gì tôi cũng kể với cô rồi. - Vì tôi không thể tin cậu.
Bây giờ tin rồi à?
- Tin hơn tên lính và cậu trai kia. - Nên vui không nhỉ?
Cậu nghĩ sao?
Tôi chỉ được nghe kể thôi.
Cô tận mắt thấy, ý của cô mới quan trọng.
Tôi đã nói rồi mà.
Không có cô,
tôi không có tự tin chăm sóc cho lũ trẻ.
Nhưng mà…
Tôi đã muốn làm vậy.
Tôi thật sự muốn chăm sóc chúng.
Sợ thật.
Nếu tôi…
biến thành thứ ghê tởm thì phải làm sao?
Điều đó thật đáng sợ.
Bọn trẻ đáng thương.
Chết rồi mà không thể rời khỏi đây.
Mình không thể chết ở đây.
Ông làm gì vậy?
- Đào đất. - Cái đó thì thấy rồi.
Ông đừng cố quá sức đấy.
Việc này chẳng thấm vào đâu.
Ông đào có khi lại tìm ra đường hầm đấy.
Vậy cũng hay đấy.
Ông là bệnh nhân đấy.
- Nếu cứ như thế thì… - Thì sẽ chết à?
Ừ. Thế thì cũng hay.
Chỉ cần lấp đất lại là xong.
Tránh ra!
Sao làm thế?
- Anh ta định ra ngoài. - Mặc kệ thôi.
Nếu khai báo thì quân đội sẽ đến.
Khi đó chúng ta đâu còn ở đây.
Vì tôi sẽ đi cùng anh.
Sao chú lại muốn ra ngoài?
Cứ để họ đi đi.
Dù gì cũng chết mà.
No comments yet. Be the first to leave one.