Prvních 185 řádků.
Sứ mệnh của tôi là dùng tiếng hát
để mang đến niềm vui cho mọi người.
Chào mừng đến NiaLand!
Cô có cần trợ giúp không?
Nào mọi người!
Sôi động lên nào!
Ông có cần trợ giúp không?
Ông có cần trợ giúp không?
Diva…
Tôi không cần cô tha thứ.
Cứ căm hận đi.
Cô đã cứu rỗi tôi từ đáy địa ngục.
Trăm năm này sẽ rất khó.
Vai trò của cô sẽ rất khổ sở.
Chắc chắn đây không phải điều cô muốn, nhưng làm ơn…
Một lần nữa…
Hãy tìm tôi vào hôm đó…
Diva…
Tương lai của nhân loại
đang nằm trong tay cô.
AI chúng tôi tồn tại vì một từ duy nhất.
Từ đó là "sứ mệnh".
Lý do chúng tôi hoạt động là gì?
Từ khi sinh ra, chúng tôi được kỳ vọng sẽ làm được mọi việc.
Chúng tôi đã cố đáp ứng mọi kỳ vọng.
Và đã thất bại trên mọi phương diện.
Khi có quá nhiều sứ mệnh, chúng tôi không có định hướng phát triển.
Chúng tôi đã mất đi thứ mà con người gọi là mục đích sống.
Do đó, các nhà nghiên cứu đã quyết định mỗi AI sẽ có một sứ mệnh duy nhất.
Từ đó, chúng tôi không còn rối loạn nữa.
Chúng tôi hoạt động để hoàn thành sứ mệnh của riêng mình.
Các nhà nghiên cứu đã kết luận AI nên được vận hành theo cách này.
AI và con người.
Hãy cùng gây dựng một tương lai phát triển cho cả hai bên.
Sứ mệnh của cô là dùng tiếng hát để mang đến niềm vui cho mọi người.
Để làm thế, cô phải hát bằng cả trái tim mình.
Cảm ơn vì đã lắng nghe.
Không như anh mong đợi.
Ừ. Đi thôi.
Momoka, cậu thấy sao?
Trông tớ hát có chân thành không?
À, đoạn cuối ấy…
Đây là gì vậy?
Tớ bắt chước thần tượng con người.
Khán giả sẽ tán dương nhiệt liệt.
Nhạt lắm.
Không phải do tư thế. Nhìn phản ứng của khán giả là biết.
Đừng như thế, Navi.
Bỏ qua đoạn tạo dáng thì bài hát của cậu hay lắm.
Cảm ơn.
Khi cảm ơn ai đó thì cậu phải cười.
Sân khấu chính vẫn còn xa vời quá.
Ừ, đúng thế.
Tớ không được phép đến gần nó.
Đừng nản mà.
Cứ thế thì cậu không đến được đó đâu.
Cậu quên lần đầu chúng ta gặp nhau rồi à?
Là sáu tháng và 19 ngày trước.
Không hẳn là thời điểm.
Cậu có nhớ đã giúp tớ khi tớ lạc mất bố không?
Nghe kỹ đây, Vivy.
Cậu có một trái tim rất nhân hậu.
Nếu cậu có thể hát với trái tim đó,
mọi người nhất định sẽ tới nghe cậu hát.
Cậu hiểu chứ?
Vâng. Mục tiêu của tớ là đặt trái tim vào tiếng hát.
Nên tớ mới bắt chước con người…
Câu trả lời là?
Vâng.
Rất tốt.
Đúng là đồ biết tuốt.
Và tên cô ấy là "Diva" nhé?
Cậu là người duy nhất gọi cô ấy như vậy.
Tên là Vivy mà.
Giống đúng không?
Tôi chán cuốn truyện tranh đó lắm rồi!
Momoka, về đi.
Ôi trời.
Cậu có hẹn với bố mà.
Tớ biết rồi.
À, đúng rồi!
Tặng cậu.
Coi như là quà sinh nhật sớm nhé.
Cậu nhớ à?
Cậu một tuổi rồi nhỉ? Bằng tuổi em gái tớ.
Lần tới, tớ muốn thấy cậu diễn trên sân khấu chính.
Tớ muốn có thật nhiều người lắng nghe tiếng hát của cậu.
Hứa nhé?
Tớ nghĩ lần tới thì hơi khó.
Nhưng tớ hứa.
Ngày nào đó, tớ sẽ hát trên sân khấu chính.
Được rồi!
Xin lỗi vì đã đòi hỏi nhiều.
Hẹn gặp lại, Navi!
Ừ.
Biết ngày nào cô mới lên sân khấu chính được?
Thời gian không quan trọng.
Tôi đã hứa với cậu ấy,
nên tôi sẽ tiếp tục hát đến khi được lên sân khấu chính.
Cô có biết làm thế nào không?
Nếu tôi hát bằng cả trái tim như con người, chắc chắn là…
Tôi biết cô là AI hình người tự vận hành đầu tiên.
Cô khác robot bán hàng và robot chỉ đường ở đây,
nhưng suy cho cùng, cô cũng là AI như họ.
Cô là người máy 100%.
Cô đâu có trái tim để mà hát bằng trái tim.
Ngay cả nụ cười trên sân khấu cũng là theo lập trình biểu diễn.
Bỏ bình xịt nano vào họng để bắt chước con người cũng không ích gì.
Cô giúp cô bé đó lúc mới gặp
cũng là nhờ chương trình đưa trẻ lạc đến trung tâm trẻ lạc.
Cô không có trái tim.
Làm gì đó bằng cả trái tim ư? Không đời nào.
Được rồi, đến tiết mục tiếp theo.
Hãy đứng tại tọa độ được chỉ định.
Dù chẳng có khán giả.
Giá như có thêm nhiều người đến đây.
Ừ, giọng cô ấy hay mà.
Diva?
Đã phát hiện lượt truy cập khẩn cấp.
Chào mừng đến với Cơ sở Dữ liệu AI Tổng hợp, Archive.
Có chuyện gì vậy?
Thao tác bất ngờ đã xảy ra trên mạch điều khiển của cô.
Không có tổn hại nào.
Hãy cho biết nguyên nhân và thời gian sửa chữa.
Archive, hãy cho biết nguyên nhân và…
May quá, tưởng đi bán muối đến nơi rồi.
Băng thông ở thời đại này nghẽn quá.
Xin chào, rất vui được gặp cô, mẫu A-035624. Tên dài thế.
Tôi gọi cô là 03 nhé?
Hay biệt danh "Diva" của cô?
Ồ? Hóa ra kết cấu trong Archive là thế này sao?
Hơi cổ điển, nhưng chắc hợp với một diva.
Archive, nghe được tôi không?
Có vi-rút xâm nhập hệ thống.
Phản ứng đúng như tôi tính toán.
Tiếp theo, cô sẽ yêu cầu Archive nhanh chóng xóa vi-rút này.
Cô bạo lực quá nhỉ?
Archive, nhanh chóng xóa vi-rút này đi.
Này. Chẳng ai ưa con gái bạo lực đâu.
Cô nên nói vài câu đùa để thể hiện cô có quyển kiểm soát.
"Ôi! Là vi-rút này! Mình cảm lạnh mất! Nhưng mình là máy mà".
Archive.
Archive vẫn hoạt động tốt.
Nó vẫn quản lý tốt mạng lưới AI toàn thế giới.
Cô ấy không nghe được là vì tôi đã cài đặt kết nối của cô như vậy.
Và cơ thể của cô vẫn ổn.
Thấy chưa? Họ đang đưa nó đi.
Tôi xin phép được giới thiệu.
Vì không thể tiết lộ số hiệu của mình,
nên tôi sẽ dùng tên của người phát minh ra tôi, Matsumoto.
Chúng ta sẽ đi cùng nhau một thời gian dài, rất vui được gặp cô.
Anh là…
Tôi là một chương trình từ 100 năm sau.
Mục tiêu của tôi, nói đơn giản là…
Trong vòng 100 năm tới, tôi sẽ cùng cô tiêu diệt tất cả AI.
Cô tỉnh lại được chưa?
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Cảm ơn vì đã tiến hành bảo trì.
Tôi đã sốc khi họ đưa cô vào đây.
Tôi không thấy điều gì bất thường.
Tự chẩn đoán của cô thì sao?
Tôi cảm thấy có một chương trình lạ đang chạy.
Có lẽ là lỗi gì đó?
Lỗi sao? Thật thô lỗ!
Không chương trình nào hoàn hảo như tôi!
Không phát hiện ra điều gì bất thường lúc bảo trì sao?
Không có.
Dĩ nhiên là không rồi!
Tôi là siêu AI của 100 năm sau mà!
Bảo mật ở thời đại này dễ ợt…
Đây là cảnh cáo thứ mười.
Làm ơn đi đi.
Đây là câu trả lời thứ mười. Xin đừng làm vậy nữa.
Chúng ta nói chuyện đi.
Không có gì để nói cả.
Mọi thứ bắt đầu bằng việc nói chuyện.
Cô đã nghe câu này chưa?
Giữa một anh chàng đẹp trai tẻ nhạt
và một gã xấu xí hài hước…
Làm ơn đi đi.
Ngày mai tôi còn buổi diễn khác.
Ngày mai chẳng ai tới xem cô đâu.
Theo hồ sơ ghi chép từ tương lai đấy.
Làm ơn đi đi.
No comments yet. Be the first to leave one.