Prvních 200 řádků.
KẺ GIẢ DẠNG PHẢN BỘI
Có những lúc thật không dễ chịu khi nhìn thấy hình ảnh của mình trên báo.
Đây là một trong những lần như thế.
Bài báo nói thẳng và đi vào trọng tâm.
Nó nói rằng Cordell Hull, ngoại trưởng của Hoa Kỳ,
đã công bố danh sách đích xác các công dân Thụy Điển ...
đã hỗ trợ kinh tế và phương tiện cho các thế lực của phe Trục.
Nói cách khác, tôi bị xem là cộng tác với Đức quốc xã.
Tôi đã giao dịch với nước Đức.
Không có gì bí mật về việc đó.
Tôi nhập khẩu dầu từ khắp nơi trên thế giới trong nhiều năm qua.
Đó là việc làm ăn của tôi.
Và ngay cả khi chiến tranh đang diễn ra, không có gì là bất hợp pháp với việc đó.
Thụy Điển trung lập và giao dịch với cả hai phe.
Khi tôi đến văn phòng vào sáng hôm đó, tôi nhận được một cuộc gọi ...
từ một người bạn của anh trai tôi đang có việc ở Stockholm.
Ông ấy ở tại khách sạn Grand. Tôi đã đến đó.
Tôi biết danh sách đen sẽ được in trên các tờ báo của Mỹ,
và chắc chắn điều đó đã khiến anh trai và cha mẹ tôi,
những người sống ở New York, xấu hổ.
Tôi muốn giải thích một vài điều với người đàn ông này ...
để ông ấy có thể ủng hộ chuyện của tôi.
Sảnh chính của Grand là một nơi bận rộn.
Giống như Lisbon, Istanbul và các thành phố trung lập khác,
Stockholm đông đúc với những gì được gọi một cách hoa mỹ là "du khách".
Họ đến từ mọi quốc gia ...
và nói líu lo bằng hàng chục thứ tiếng khác nhau.
Một số đến để mua ổ bi và súng Bofors của Thụy Điển,
số còn lại là các điệp viên đang cố gắng hết sức ...
để đảm bảo các chuyến hàng kia không bao giờ đến được đích.
Mời vào, mời vào.
Xin lỗi vì chưa ăn xong, tôi đã ngủ trễ.
- Để tôi mang đồ cho anh. - Tôi sẽ đặt chúng ở đây, cảm ơn.
- Tôi có thể mời anh thứ gì đó chứ? - Không, cảm ơn.
Xin mời ngồi.
- Ông là người Anh. - Đã nhiều năm rồi.
Tôi đã không nhận ra trên điện thoại.
Tôi đâu có gọi.
Thuốc lá?
Cảm ơn ông.
- Anh trai tôi thế nào? - Tôi thật sự không biết.
Anh thấy đấy, tôi chưa bao giờ gặp anh trai anh.
Ồ, tôi phải nói đây là một miếng thịt xông khói rất ngon.
Chắc anh phải thứ lỗi cho tôi vì đã sử dụng cách tiếp cận "người bạn của gia đình".
Tôi không muốn anh nói với bất cứ ai rằng anh sắp đi ...
gặp một người lạ có việc mà anh không biết gì về người đó.
Ông là ai?
Tôi là một trong số ít những người được gọi là nhân viên tình báo ...
không có mặt ở sảnh trước vào lúc này.
Tuy nhiên, theo ghi nhận của khách sạn, sở di trú và tài xế taxi,
tôi đến đây để mua các sản phẩm thép đặc biệt.
Xin hãy nhớ điều đó trong trường hợp có ai đó hỏi anh.
Bây giờ tôi đang ở đây, ông muốn gì?
Ồ, anh đang có một chút bối rối với danh sách đen này, phải không?
Tôi là công dân Thụy Điển. Thụy Điển trung lập.
Giao dịch làm ăn với cả hai phe.
Mỗi giọt dầu tôi nhập khẩu đều được trình báo chính phủ Thụy Điển.
Cứ mỗi tấn được ký hợp đồng.
Và đó là điều họ từ chối hiểu.
Ông không biết quá nhiều về lý lịch của tôi nhưng ...
Tôi nghĩ là tôi biết. Anh sinh ra ở New York ...
Ông ta biết những điều về tôi mà thậm chí tôi đã quên.
Và ông ta đánh dấu chúng như một bản báo cáo điện báo.
Tốt nghiệp trường Cornell.
Nhân viên bán dầu, Yokohama và Thượng Hải.
Chuyển đến Stockholm, 1927.
Bắt đầu việc kinh doanh riêng, 1929.
Nhà nhập khẩu dầu lớn nhất của Đức ở Scandinavia.
Khi tôi cố gắng giải thích lý do làm ăn với người Đức,
ông ta đã cắt ngang tôi.
Tôi không ở đây để tranh cãi về trường hợp của anh. Tôi ở đây để hỏi anh một câu :
Anh có muốn thoát khỏi danh sách đen không?
Có, tất nhiên.
Tôi nghĩ tôi có thể dàn xếp được điều đó. Miễn là anh hợp tác.
Tất nhiên là không phải bây giờ. Khi chiến tranh kết thúc,
anh sẽ nhận được giấy xác nhận trong sạch, kể từ thời điểm đó.
Ông là người của Tình báo Hoa Kỳ?
Không, không ... Không hẳn vậy.
Tôi kiểu như là phần ngược lại trong chương trình "lend-lease", nếu anh hiểu ý tôi.
Vì tôi đã có nhiều kinh nghiệm trong việc tuyển dụng,
họ nghĩ tốt nhất là tôi nên gặp anh.
Ngoài ra, người Mỹ dường như không tin tưởng anh cho lắm.
Và vì những lý do kỳ cục nhất.
Đơn giản vì anh đã từ bỏ quốc tịch Hoa Kỳ vào năm 1930.
Khi tôi quyết định dành phần đời còn lại của mình ở đây,
tôi chỉ nghĩ rằng như thế hợp khuôn phép để trở thành một công dân Thụy Điển.
Tất nhiên rồi. Vậy anh có muốn không, anh Erickson?
Tất cả còn tùy.
- Tôi phải làm gì? - Ồ, thật sự không có gì nhiều.
Chỉ là một doanh nhân giữ cho tai mắt của mình rộng mở.
Anh biết nhiều về dầu mỏ của Đức hơn bất kỳ ai ở Thụy Điển.
Và anh có công việc để đi đi về về.
Thỉnh thoảng.
Tôi tin là anh sẽ có một chuyến đi vào ngày mai.
Nam tước von Oldenbourg, thuộc Ủy ban dầu mỏ Đức,
- là một người bạn lâu năm của anh. - Đúng vậy.
Anh có thể thu lượm được một số thông tin hữu ích đâu đó.
Giờ tôi nghĩ tôi đã hiểu tại sao mình lại bị đưa vào danh sách đen.
Vậy là tôi buộc phải hợp tác với các ông.
Ồ, thôi nào, Erickson.
Anh không thật sự nghĩ rằng chúng ta nên làm một điều như vậy sao?
Dầu mỏ chắc chắn sẽ là một trong những yếu tố quyết định cuộc chiến này.
Khi họ không thể đưa máy bay lên không trung hoặc xe tăng vào trận địa, đó sẽ là dấu chấm hết.
Anh có thể giúp đỡ.
Là một người Thụy Điển, tôi sẽ vi phạm sự trung lập của đất nước mình.
Nếu Phản gián Thụy Điển phát hiện ra điều đó, họ sẽ tống tôi vào tù.
Và chúng tôi sẽ không thể giúp đỡ được gì.
Vì lý do ngoại giao, chúng tôi phải nói rằng chúng tôi chưa bao giờ nghe nói về anh.
Và tất nhiên, nếu người Đức bắt được anh, họ sẽ bắn anh.
Vậy là ông đang yêu cầu tôi mạo hiểm tính mạng để thoát khỏi danh sách đen ...
mà ngay từ đầu tôi không đáng có tên trong đó.
Đó không phải là vị trí rất đáng ghen tị, phải không?
Collins, tôi đã luôn nghĩ dầu mỏ là một ngành kinh doanh bẩn thỉu mà không cần phải đắn đo.
- Nhưng các ông là ... - Tôi không thể quan tâm những gì anh nghĩ.
May mắn thay, trong công việc này, mọi người không bị buộc phải thích nhau.
Công việc của tôi là thông tin, và để có được thông tin, tôi sẽ thỏa thuận với cả những tên trộm, những kẻ dối trá,
những kẻ dắt gái, những kẻ phản bội, những con điếm, và rất nhiều nữa.
Tôi không quan tâm nếu anh có là em cùng cha khác mẹ với Goebbels hay là kẻ bán heroin.
Anh chỉ cần mang thông tin về và chúng ta sẽ cực kỳ hòa hợp nhau.
Hãy cứ như vậy đi.
Nói với họ rằng ông đã ép được tôi và tôi sẽ nhận lời để cứu việc kinh doanh của mình.
Tốt.
Chúng tôi sẽ gặp anh sau chuyến đi, rồi chúng tôi quyết định chúng ta sẽ làm gì tiếp.
Có câu hỏi nào không?
Không.
Mà có, một câu thôi.
Làm thế nào để một người trở nên máu lạnh như vậy?
Nhìn cảnh máy bay Đức ném bom London giúp cho việc đó rất nhiều.
Anh nghĩ sao?
Làm sao chúng ta biết anh ta sẽ không đến sứ quán Đức và khai báo với họ?
Chúng ta không thể biết.
Nơi đó sẽ là một địa điểm hoàn hảo cho những cuộc giao dịch kép cấp cao.
Đó là lý do tại sao tôi muốn ghi âm lại.
Nếu anh ta cố gắng làm việc với cả hai phía,
anh có thể ném băng ghi âm đó vào tay Phản gián Thụy Điển.
Giờ tôi có thể ăn một cách thoải mái.
Ngày hôm sau, tôi bay đến Berlin để gặp Nam tước.
Tôi đã đến đó nhiều lần kể từ khi chiến tranh bắt đầu,
nhưng chuyến đi này thì khác.
Bây giờ tôi có điều muốn che giấu, tôi cảm thấy mọi du khách đang nhìn chằm chằm vào tôi,
mọi khẩu súng đều đang nhắm vào tôi,
và mọi người mặc sắc phục đều đáng ngờ.
Nam tước đã ở đó để gặp tôi.
Sau khi bỏ hành lý của tôi ở khách sạn, ông ta đưa tôi đi ăn tối ở Wannsee.
Anh có thể chờ để thấy lượng nhập khẩu của anh sẽ bị cắt giảm nhiều hơn nữa.
Nam tước von Oldenbourg?
Bà Möllendorf. Đúng là một bất ngờ thú vị.
Thật vui khi gặp lại ông.
Cho phép tôi giới thiệu một người bạn lâu năm đáng mến, Eric Erickson.
- Xin chào. - Bà đi một mình sao? Bà sẽ ngồi cùng chúng tôi chứ?
Không, tôi sẽ gặp tướng Bacher và vợ ông ấy.
- Nhưng hình như tôi đến sớm vài phút. - Vậy thì hãy đợi ở đây.
- Cho phép tôi mời bà một ít rượu sherry hoặc ...? - Không, không, cảm ơn.
Erickson? Chắc ông là người Thụy Điển.
Phải. Từ Stockholm. Tôi vừa mới đến.
Ông sẽ ở lại với chúng tôi lâu dài chứ?
E rằng sáng mai tôi phải về.
Ồ, đáng tiếc thật. Vừa đúng thời điểm thời tiết rất đẹp.
Tôi ước gì tôi cũng có thể nói như vậy với việc kinh doanh của mình.
Tôi vừa có một nhiệm vụ không dễ chịu là phải nói với ông Erickson ...
rằng xuất khẩu xăng dầu của chúng ta sẽ phải giảm.
Ồ, nhưng tôi chắc chắn đó chỉ là tạm thời.
Ngay khi người Nga bị dính đòn, và sẽ không còn lâu đâu,
Quốc trưởng sẽ lại hào phóng với Thụy Điển.
Bà có phiền đến Stockholm để nói với các nhà đầu tư của tôi điều đó không?
Nhưng chắc chắn, đồng hương của ông sẵn lòng hơn ...
cho những hy sinh nhỏ bé như vậy để đánh bại người Nga.
Suy cho cùng, đó mới là kẻ thù của ông cũng như của chúng tôi trong một thời gian dài ...
Ồ, họ đây rồi.
Xin lỗi vì đã làm gián đoạn một chút cuộc bàn chuyện làm ăn của các ông.
Hoàn toàn không. Đó là khoảnh khắc thú vị nhất mà tôi có được kể từ khi tôi đến.
Chà, có lẽ khi ông đến Berlin lần nữa, chúng ta sẽ bàn chuyện thêm.
Mong là như vậy.
Chào buổi tối.
Xin lỗi, Eric.
Vợ chồng bà ấy ...
Bà ấy giao du khá rộng.
Ở Đức vào những ngày này, thật khôn ngoan khi cư xử tốt với một người như vậy.
Anh không bao giờ biết được bà ấy sẽ thì thầm vào tai ai tiếp theo.
Tôi rất tiếc về dầu của anh, Eric.
À, tôi biết nếu có bất cứ điều gì phải làm, ông sẽ làm.
Tình trạng thiếu hụt trong năm tới sẽ trở nên trầm trọng hơn ...
với những ai sẵn sàng thừa nhận điều đó.
Hiện nay tôi đang thực hiện một cuộc khảo sát về khả năng xây dựng các nhà máy lọc dầu ...
ở Ý và Pháp.
Nhưng rắc rối duy nhất là chúng sẽ dễ dàng cho các vụ đánh bom ...
và phá hoại hơn là ở đất nước chúng tôi.
Đột nhiên, một giải pháp nảy ra với tôi. Nam tước đã quan tâm.
Nếu họ muốn có các nhà máy lọc dầu tránh bị đánh bom,
vậy thì xây dựng nó ở một quốc gia trung lập thì sao?
Thụy Điển.
Ngay khi trở về Stockholm, tôi đã nói kế hoạch với Collins,
ông ta ngay lập tức phát hiện ra một lỗ hổng lớn.
Chính phủ Thụy Điển sẽ không bao giờ chấp thuận.
Phe Đồng minh khó có thể xem nó là một hành động trung lập.
Đó là điểm yếu.
Và von Oldenbourg đã vồ lấy nó.
Có lẽ ông có thể dàn xếp để phe Đồng minh không phản đối quá căng thẳng.
Anh nghĩ anh có thể nuôi dưỡng nó đến đâu trước khi nó sụp đổ?
Ồ, với thảo luận về tài chính và xây dựng,
No comments yet. Be the first to leave one.