Prvních 200 řádků.
Có ai không?
Làm sao bây giờ?
Trời ạ.
Nó có sao không?
Bắt được rồi.
Ra được rồi.
Mày không sao chứ?
Cô chăm sóc con mèo này được không?
- Tôi muộn mất rồi. - Vâng.
Anh sắp đến rồi. Anh xin lỗi.
Anh thấy em rồi!
Muộn quá đi mất!
- Saet Byul! - Jung Saet Byul!
Nó đến rồi.
Này, Nữ Siêu Nhân.
Này.
Mấy con ranh.
Bạn tôi!
Này, mày. Mang nước cho tao.
Này!
Tao hết hơi vì chạy, nhưng tao cũng khởi động xong rồi.
Tức là chúng mày tiêu đời rồi đấy.
- Sợ rồi, phải không? - Phải không?
Vui thật đấy.
Mày biết hoa cẩm chướng gấm là biểu tượng của cái gì không?
Đứa nào đoán đúng thì tao sẽ tha.
- Sự vô lễ? - Sai.
- Facebook? - Sai.
Đừng đoán nữa.
Đừng làm tao mất mặt. Chúng ta đông hơn nó mà.
Mấy đứa, lập Hạc Dực Trận.
Hạc Dực Trận
Hạc Dực Trận là gì?
Là một loại đội hình, ngốc ạ.
Công thức? Tớ biết mà.
5, 4,
- 3, 2. - Chúng đều ở đây rồi.
- Đúng vậy. Cậu được tha. - Hay quá.
Cẩm chướng gấm là biểu tượng của sự từ chối.
Này. Tấn công!
Chúng mày đừng sợ. Bọn nó chẳng là gì cả.
Tập trung đi!
- Tiếp chiêu! - Trời!
Này!
Được rồi, dừng lại. Kết thúc ở đây thôi.
Tao sẽ không mời mày nhập hội nữa.
Con gái mà đánh nhau thì chẳng ra gì.
Nói chuyện đi. Tao hiểu rồi, mày giỏi đánh nhau.
Không, phụ nữ đích thực thì nói chuyện bằng nắm đấm.
Cậu ngầu quá.
Saet Byul, cuối cùng hôm nay tớ cũng rút ra bài học rồi.
Tớ là cô gái xinh nhất, còn cậu là cô gái khỏe nhất.
- Cậu đùa tớ à? - Tớ nói thật đấy.
Cậu có thấy bọn con gái đó không?
Có thấy mấy cặp giò đó không?
Ngắn kinh khủng!
- Và cái Hạc Dực Trận đó là sao? - Là gì vậy?
- Nó là gì mới được chứ? - Công thức chứ gì.
Sao thế? Cậu quen người này à?
Anh ấy đẹp trai quá. Trông như minh tinh ấy.
Im đi. Tớ ngắm hoa thôi.
Ánh mắt của cậu chẳng hướng tới hoa chút nào.
- Chắc chắn đang nhìn anh kia. - Thôi nào.
Có lẵng hoa như vậy thì hay biết mấy.
Tớ cá là phụ nữ thích lẵng tiền hơn.
Tớ thích hoa hơn. Tớ muốn mở tiệm hoa và sống một cuộc đời thanh lịch.
Gọi tớ là cô chủ tiệm hoa Jung đi.
- Vớ vẩn. - Vậy tớ sẽ là cô chủ tiệm tiền.
Anh không ngửi thấy mùi gì ư?
- Anh ngửi thấy một chút. - Đúng nhỉ?
- Dae Hyun. - Sao?
Anh thực sự phải thế này vào ngày như hôm nay ư?
Lần này là gì đây, cún con à? Hay anh chữa chân cho chim én?
Sao em biết? Là một con mèo.
Mèo ư?
Nó bị rơi xuống cống.
Anh là người tuyệt vời. Anh rất tuyệt,
nhưng không hợp với em.
Không, anh nghĩ chúng ta rất hợp nhau mà.
Không, anh nghĩ vậy thôi.
Anh nghĩ vậy ư?
Em nên trả đứa con cho anh nhỉ?
Khoan.
Chúc anh tốt lành. Tạm biệt.
Jung Eun,
em đừng đi.
Mơ đi.
- Đưa tớ một điếu. - Được.
Hôm nay tớ thèm thuốc lá bạc hà.
Đúng nhỉ? Này, cậu có thuốc lá bạc hà không?
Hôm qua thì có.
Đồ quỷ. Sao cậu dám hút một mình?
- Anh ta đang làm gì vậy? - Cái gì kia?
Mày nhìn như đang cười vào mặt tao.
Anh là người tuyệt vời.
Anh rất tuyệt, nhưng không hợp với em.
Nếu người tuyệt vời không hợp với em
thì trai hư mới hợp à?
Có phải vậy không?
Anh ta say à?
Tạm biệt.
Anh ta đẹp trai quá.
Đúng là những kẻ đáng thương.
À, có lẽ ở đây
mình mới đáng thương nhất.
Cậu biết không, người đẹp trai như anh ta thường vô cùng ngây thơ và dễ bảo.
Mình phải làm sao bây giờ? Cứ thế bỏ đi à?
Có nên đi đường vòng không nhỉ?
Tớ hoàn toàn có thể ngửi thấy mùi chàng ngốc từ anh ta.
- Dù muốn hay không, oẳn tù tì. - Oẳn tù tì.
Hay lắm! Hoàn hảo.
Xin lỗi,
cho tôi xin vài phút nhé?
Anh có thể mua hộ chúng tôi 3 gói Soboro Bạc Hà ở cửa hàng tiện lợi không?
- Được không ạ? - Được không ạ?
Mấy đứa,
mất trí rồi à?
Thật là vớ vẩn.
Anh trông tốt bụng mà.
Tôi không phải người tốt.
Anh đẹp trai, xin anh mà.
Này! Mấy con nhóc.
Các cô nghĩ tôi đang đùa à?
Nghĩ đây là trò đùa hả?
Sao có thể nhờ tôi mua thuốc lá hộ?
Một lần thôi, xin anh mà.
Chỉ một lần thôi.
Bỏ được thì cố bỏ đi. Hại xương lắm.
- Cái gì đây? - Trời ạ!
- Cái gì đây? - Tên đó bị gì vậy?
Này mấy đứa, chừng nào lớn rồi hẵng hút.
Cố mà sống quãng đời thanh xuân cho tốt. Hiểu chưa?
Dừng lại ngay đó.
Dừng cái gì mà dừng. Sao?
Cảm ơn vì đã lo lắng cho tôi.
Anh là người đầu tiên bảo tôi bỏ hút thuốc.
Số của anh là gì? 010...
- 736-5186. - 736...
Không, khoan. Đó không phải số của tôi đâu.
Sao cô lại hỏi?
Anh bảo tôi sống quãng đời thanh xuân cho tốt mà.
- Được rồi. - Đừng lưu số.
Cô đang làm gì vậy?
- Anh này. - Sao?
- Cẩn thận nhé. - Cẩn thận gì?
Gì vậy?
Tôi không biết
mình sẽ làm gì anh đâu.
Ý cô là sao?
Tôi đùa thôi mà. Anh hài quá đi.
Anh sợ à?
Không, không hề.
Tối tôi sẽ gọi cho anh,
nên đừng chặn số của tôi nhé.
Tôi bận lắm, nên chào anh.
Cửa Hàng Tiện Lợi Saet Byul
3 Năm Sau
Mời vào!
Hết 10,000 won ạ. Quý khách có lấy túi không?
Không, không cần đâu ạ.
Ảnh sao? Quý khách muốn chụp ảnh à?
- Vâng. - Vậy thì
tôi chụp cùng cái này nhé? Chúng đang có khuyến mãi.
Tất nhiên ạ. Em đăng lên mạng xã hội được không?
Vâng, thế thì quá tuyệt rồi.
Em đảm bảo sẽ quảng cáo thật nhiều trên mạng xã hội ạ.
Đợi tôi một lát.
- Phải đảm bảo sản phẩm lên hình. - 1, 2, 3.
- Cảm ơn ạ. - Cảm ơn ạ.
Tạm biệt.
Bên chủ cửa hàng tiện lợi đẹp trai
Bọn em nữa ạ.
Bọn em chỉ mua gói kẹo cao su này thôi,
nhưng anh chụp ảnh cùng bọn em nhé?
- Xin anh đấy! - Xin anh đấy!
Tất nhiên rồi.
Em chụp đây.
- 1, 2, 3. - 2, 3.
- Cảm ơn anh. - Cảm ơn.
- Đến nữa nhé. - Cảm ơn.
- Anh ơi. - Vâng?
Anh đẹp trai lắm. Em sẽ quay lại ạ.
- Cảm ơn quý khách. - Đừng quên em nhé.
Tôi xin lỗi.
- Học hành chăm chỉ nhé. Cố lên! - Vâng.
- Chúc may mắn! - Cố lên!
- Dae Hyun. - Vâng, bố?
- Họ chỉ mua thế thôi à? - Ý bố là sao ạ?
Mấy đứa nhóc như chúng chia sẻ ảnh trên khắp mạng xã hội,
và đó là cách hay để quảng bá cửa hàng đấy ạ.
Phải.
Chúng ta có thể trả tiền điện nhờ đám thiếu nữ hâm mộ con.
Đúng rồi ạ.
Bố vẫn thấy không khỏe ạ?
Trông cửa hàng cả đêm không phải là việc dễ dàng.
Khó lắm mới quay lại làm việc được.
Này, thuê nhân viên bán thời gian đi.
Như thế bố sẽ không mệt nhọc thế này.
Bố! Khoan đã.
Bố không sao chứ? Có chuyện gì vậy ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.