Prvních 200 řádků.
HWANG JIN YI
Tập 04
Kinh thành gửi công văn tới à?
Họ yêu cầu chúng ta phải tiến cử một kỹ nữ tập sự xuất sắc nhất.
Một kỹ nữ tập sự sao?
Họ muốn chúng ta tiến cử cho họ một người xinh đẹp và tài năng nhất.
Họ đòi hỏi thật quá đáng!
Họ đã có trong tay những cô gái xinh đẹp và tài năng nhất rồi.
Vậy mà giờ họ còn muốn lấy đi những cô gái mà chúng ta huấn luyện sao?
Im lặng đi!
Dù sao thì chúng ta vẫn phải tiến cử cho họ một cô gái.
Bên cạnh đó đoàn Song Do được biết đến
là một trong những đoàn nổi trội nhất Triều Tiên.
Sẽ không khôn ngoan nếu chúng ta từ chối.
Bà chủ Im, vậy bà sẽ tiến cửa ai đây?
Chúng ta phải lựa chọn dựa vào sắc đẹp và tài năng
thì không có ai ngoài con gái của Hyun Geum, Jin Yi. Có phải không?
Thật vậy ư?
Cậu sẽ coi như không nhìn thấy tụi mình ở đây, đúng không?
Tại sao mình lại phải nói dối chứ?
Cậu không đi lấy đó được! Phòng bà chủ ở bên này.
Bà ấy bảo đi tìm cậu và tụi mình đã đợi suốt hai tiếng đồng hồ rồi!
Tại sao? Tại sao bà chủ lại tìm tiểu thư?
Con hầu kia, đừng có xía vào chuyện của bọn ta.
Tập trung lo chuyện tưới nước đi.
Eung Mo, cậu…!
Và hãy thôi bênh vực nó đi.
Đúng đấy! Lần này, cậu lại gây ra rắc rối gì vậy?
Cậu đã làm gì mà khiến bà chủ phải đi tìm cậu hả?
Có phải con đã biểu diễn đi trên dây ở ngoài chợ?
Ta hỏi có phải con đã đi trên dây cho những kẻ mua vui trên đường không?
Con có làm hay không?
Dạ, không.
Con chỉ đi trên dây.
Và con đã học được điều gì?
Con đã luyện tập suốt hai tháng mà chẳng học được điều gì sao?
Con đã lãng phí thời gian để học kỹ năng vô dụng đó sao?
Nếu vậy, ta làm được gì cho con đây?
Con muốn được học nhiều hơn về cảm giác của đôi bàn chân.
Nhưng con đã không làm được.
Tuy nhiên con đã có thể học được một điều quan trọng hơn.
Là gì vậy?
Sự tập trung.
Giống như khi con dồn hết năng lượng để đứng vững trên đầu dây,
tập trung hết sức lực và tâm trí cho những chuyển động của mình…
Có lẽ đó chính là con đường đúng đắn của một nghệ sĩ…
Đó chính là điều con đã nhận ra, thưa bà chủ.
Tốt thôi.
Hãy đi thu dọn hành lý của con đi.
Chúng ta cần phải đến một nơi vào lúc mặt trời mọc.
Có thật bà sẽ tiến cử Jin Yi?
Liệu đó có phải là điều tốt nhất không?
Bà đã quên rằng khó khăn lắm chúng ta mới giữ được con bé ở đây sao?
Trong suốt sáu năm, bà đã nuôi dạy con bé!
Bà chủ!
Cô nói là nàng ấy đã đến kinh thành?
Vâng, tiểu thư đã đi cùng bà chủ từ sớm tinh mơ.
Tại sao nàng ấy lại đột ngột đi tới kinh thành như vậy?
Lại chuyện gì nữa đây?
Hình như là về việc tiểu thư là kỹ nữ tập sự giỏi nhất.
Cô vừa nói là kỹ nữ tập sự giỏi nhất? Vậy là…
Tôi không hiểu điều đó nghĩa là gì…
Nhưng họ nói rằng bà chủ có thể sẽ để Jin Yi ở lại kinh thành.
Giờ thiếu gia biết làm gì đây?
Cậu vừa mới gặp được cô ấy thì cô ấy đã rời xa cậu!
Thật đáng tiếc!
Có thể cô ấy còn cảm thấy tồi tệ hơn ấy chứ!
Hơn nữa, tiểu thư là người bạn duy nhất của tôi.
Nơi này…
chính là cung điện mà Hoàng đế của chúng ta đang ở.
Những cánh cổng bị khóa chặt và luôn kiên cố.
Những người dân thấp kém, tầm thường
thậm chí không dám mơ đến việc bước vào chốn này.
Tuy nhiên vẫn có một ngoại lệ.
Con có biết nó dành cho ai không?
Họ là những nghệ sĩ ưu tú đến biểu diễn tại yến tiệc.
Họ là những kỹ nữ của Hoàng cung.
Jin Yi.
Vâng, thưa bà chủ.
Con là một đứa trẻ được ban tặng một niềm đam mê khác thường.
Chính niềm đam mê đó
đã khiến con bước qua cánh cửa của kỹ viện Song Do.
Con có còn nhớ ngày hôm đó không?
Vâng ạ.
Lúc này… Đó chính là cánh cổng mà con phải bước qua.
Giống như trên vách đá, hay như đang đi trên dây,
con phải cảnh giác mọi lúc, và không bao giờ được phép lơ là.
Can đảm tiến tới. Như vậy con sẽ vượt qua được ngưỡng cửa đó.
Hyang Rin và Young Mae, cô giáo phường Eui Ju.
Dạ.
Il Talyeon, cô giáo phường Pyong Yang.
Dạ.
Choon Mae, cô giáo phường Jeon Ju.
Dạ.
Còn cô giáo phường Song Do.
Sao bà chủ Im không ghi tên của kỹ nữ này vậy hả?
Vì tôi nghĩ việc điều động các kỹ nữ do địa phương quản lý là không hợp lý.
Không hợp lý?
Vâng, thưa đại nhân.
Cô nói vậy nghĩa là sao?
Tuyển chọn những đứa bé xuất sắc để tiến cử, đó là truyền thống của nữ nhạc kỹ.
Không lẽ cô đã quên điều này rồi hay sao?
Đó không nên xưng là truyền thống mà nên gọi là hủ tục.
Cô nói gì vậy?
Đại nhân, tuy biểu diễn trong cung rất quan trọng,
nhưng biểu diễn ở địa phương cũng rất quan trọng.
Vì vậy, cần giữ lại những đứa trẻ có tài năng ở địa phương.
Đừng có nói lung tung nữa.
Đây không phải là chuyện của cô đâu.
Chúng tôi sẽ tự có sắp xếp.
Không phải, không phải.
Bà chủ Im nói cũng có lý lắm.
Đại nhân.
Đại nhân, tôi có cách này, có thể cần tới sự hợp tác
của đoàn kỹ nữ địa phương và đoàn kỹ nữ kinh thành.
Vậy à? Có cách nào?
Cho các kỹ nữ thông qua cuộc thi tài nghệ
mà giám định tài năng của họ. Đại nhân thấy sao?
Cạnh tranh tài năng?
Tổ chức cạnh tranh tài năng để giám định ra đoàn kỹ nữ nào
có tài năng giỏi nhất để chưởng quản nữ nhạc.
Cạnh tranh thích đáng là cách tốt nhất để nâng cao tài nghệ.
Không chỉ đại nhân mà các kỹ nữ ở đây chắc cũng đã công nhận điều này rồi.
Ngạo khí của cô vẫn không thay đổi nhỉ.
Hay là có muốn tham gia cuộc cạnh tranh này?
Tôi chỉ là một bà già đau lưng nhức mỏi,
tham gia cuộc thi này hình như không thích hợp.
Vậy là ai?
Là đứa bé này và đám bạn của nó.
Vậy sao?
Ta còn nhớ mặt con.
Con là Phù Dung, thưa bà.
Không lâu nữa nhìn thấy tài nghệ và sự tiến bộ lớn của con.
Đại nhân sao lại đưa ra lời đề nghị tranh tài này?
Hối hận à?
Trong các kỹ nữ tập sự, con là người khá nhất đấy, thưa bà.
Từ nhỏ con đã vào đoàn kỹ nữ, có được vị sư phụ giỏi nhất,
một phút cũng chưa từng lơ là để mà tập luyện tài nghệ.
Con sẽ không thua đâu. Bất cứ người nào cũng sẽ không thắng nổi chúng tôi.
Còn con nghĩ sao?
Với thực lực của con, con nghĩ là có thể thắng nổi chúng tôi hay không?
Sao lại cau mày như vậy chứ?
Chẳng có một chút lòng tin nào cả.
Vậy hãy mau khuyên sư phụ của con đi.
Đừng tiến hành cuộc cạnh tranh mà không nắm được phần thắng.
Thưa bà, thắng thua không phải sự quan tâm của con.
Cái mà con muốn thật sự là thứ khác.
Cái khác là cái gì? Nói ra nghe thử đi.
Từ nơi điện hạ, sẽ nhận được sự khen thưởng.
Cái con bé vô giáo dục này.
Ở trước mặt điện hạ hiến nghệ là một sự vinh hạnh to lớn.
Ngươi hoàn toàn không biết quy củ chút nào.
Người được gọi là nghệ nhân tức là thông qua tài nghệ mưu sinh.
Sau khi hiến nghệ cũng phải nhận được khen thưởng mới là đúng.
Vậy sao?
Thật ra ngươi muốn nhận được bao nhiêu đây?
Có lẽ đó là món mà hàng vạn lượng cũng không thể mua được.
Nhưng nếu như ngài đồng ý thì vẫn có thể cho được.
Vậy sao?
Đó là cái gì đây?
Trên mặt ngài, tràn đầy sự công nhận.
Hình như hơi mệt rồi, chúng tôi xin cáo từ trước.
Đi thôi.
Vâng, thưa bà chủ.
Đại nhân.
Hình như bà rất mệt mỏi.
Trái tim còn mệt hơn cơ thể nữa.
Xin hỏi bà chủ của nữ nhạc phải là người như thế nào?
Vũ điệu múa kiếm rất là xuất chúng,
có thể xưng là người múa kiếm giỏi nhất Triều Tiên.
Động thời cũng từng là tri kỷ tốt nhất của ta.
Hả?
Tại sao lại kinh ngạc chứ?
Tri kỷ, nhưng mà giọng nói lại đầy mùi của kẻ địch.
Sự cạnh tranh giữa nghệ nhân không thể gọi là sự cạnh tranh của kẻ địch.
Nếu mà sự cạnh tranh này thuận lợi, biết đâu tìm lại một số cố nhân,
uống ly rượu hàn huyên, nói lại chuyện cũ.
Jin Yi.
Dạ, thưa bà chủ.
Theo con nghĩ, đối với kỹ nữ mà nói, cái gì là quan trọng nhất?
Là học vấn.
Không phải.
Vậy là tài nghệ sao?
Cũng không phải.
Vậy thì là tình yêu?
Mới bao nhiêu tuổi đầu, con hiểu tình yêu là cái gì chứ?
Bà chủ, con…
Học vấn, tài nghệ, tình yêu…
Tùy đó đều là những thứ người kỹ nữ cần có,
nhưng lại không phải thứ quan trọng nhất.
Đối với kỹ nữ mà nói, quan trọng nhất…
đó là niềm đau.
Phải vượt qua đau khổ, phải đấu với vận mệnh của mình.
Đó mới là người kỹ nữ thật sự.
Đó mới là nghệ nhân thật sự.
Các kỹ nữ vào!
Tốt lắm.
Muốn tham gia cuộc tranh tài nhạc kỹ đúng không?
Dạ phải.
Ngươi nói thành đô chính là đất phong lưu nhất,
No comments yet. Be the first to leave one.