Prvních 200 řádků.
:RAZOR SUBTEAM:
"Tôi và chồng tôi rất cảm kích với sự chào đón nồng nhiệt ở đây."
- Thưa Công chúa? - Sao, chúng ta còn bao lâu?
10 phút nữa hạ cánh rồi ạ.
Khoan. Martin.
- Ở đấy có micro không? - Chắc chắn có, thưa bà.
"Khoảng hơn 50 năm trước..."
"Tôi và chồng rất cảm động bởi sự chào đón nồng nhiệt ở đây sáng nay.
Khoảng hơn 50 năm trước đây, Nairobi còn là một nơi hoang dã,
là mái nhà của nhiều loài động vật và không hề có người ở...
ngoại trừ những đoàn du mục chăn gia súc.
Giờ đây, nó đã là một thành phố hiện đại, sôi động,
là sự tôn vinh những người đàn ông và phụ nữ thuộc mọi chủng tộc,
những người đã tạo dựng nơi này thành một trung tâm tài chính và thương mại.
Và bây giờ, tôi xin gửi đến lời xin lỗi chân thành...
từ cha của tôi, Vua George..."
Người chắc chắn rất ghen tị vì tôi đến đây thế chỗ ông ấy.
Ông đang dần khỏe mạnh hơn.
Và ông sẽ sớm quay lại đây với tất cả mọi người.
Thưa Công chúa, cho phép tôi giới thiệu
Tộc trưởng Waruhiu wa Kung'u tộc Kikuyu.
- Xin chào. - Tộc trưởng Sironka của tộc Kipsigis.
- Xin chào. - Chào buổi sáng.
- Lembui của tộc Maasai. - Xin chào.
- Pelipel của tộc Turkana. - Hân hạnh được gặp ông.
Ôi, trời, xem này, tôi cũng có cái này, và có luôn cái này nữa.
Chúa tôi, cái đó tôi cũng có nữa. Xem kìa!
Thôi gỡ xuống đi, ông lấy nó ở đâu vậy hả?
Nền độc lập đang lan rộng khắp lục địa.
Sự ủng hộ của họ lúc này quan trọng hơn bao giờ hết.
- Cảm ơn ông. - Ồ... nón đẹp đấy.
Cái đó không phải nón. Vương miện đấy.
:: HOÀNG QUYỀN :: Hyde Park Corner
Hít vào nào, thưa Đức Vua.
Và thở ra.
Tốt đấy ạ.
Đã bảo sáng nay thức dậy ta cảm thấy như một con người mới mà.
Thần nghĩ Ngài nên tận hưởng đi ạ.
Hãy tận hưởng mọi giây phút Ngài có.
Ta cũng định như thế.
Ta sẽ đến Sandringham luôn nếu ông cho phép ta đi săn bắn.
Ngài cứ xem như thần đã đồng ý đi ạ.
- Xin lỗi, tôi giúp gì được cho cô? - Venetia Scott. Tôi là người mới.
Không sao đâu. Cô ấy đi với tôi. Vào trong đi. Cảm ơn anh.
- Ông ấy dậy rồi. - Vâng, thưa ông.
Thật ra, ông ấy cho gọi cô đấy.
Ồ.
À... Ừm...
- Ngài Thủ tướng? - Có phải cô nhân viên mới không?
- Vâng, thưa Ngài. Venetia ạ. - Louisa?
- Venetia ạ. - Venetia.
Họ có nói gì ghê gớm với cô không, đám đồng nghiệp dưới lầu của cô ấy?
Nói đi. Cứ nói thẳng.
Họ nói là... ông có thể sẽ rất khó khăn.
Ta có thể là một con quái vật. Họ có nói vậy không?
- Có, thưa Ngài. - Là sự thật đấy.
Nhưng phải là một con quái vật để đánh bại Hít-le.
- Jock có đưa cô cái hộp của ta không? - Có đưa, thưa Ngài.
Có gì trong đó?
- Ngài muốn tôi mở nó ạ? - Trừ phi mắt cô có tia X-ray.
Còn không thì cô phải mở ra thì mới nói cho ta biết cái gì trong đó chứ.
Sao?
- Vài giấy tờ về việc phân phối lương thực. - Còn gì nữa?
Một vài giấy tờ từ Bộ trưởng Tài chính.
Có gì từ Văn phòng Đối Ngoại không? Về Mỹ hoặc Liên Xô gì đấy?
- Không, thưa Ngài. - Ừm, vậy được rồi.
Vậy bắt đầu từ Bộ trưởng Tài chính. Đọc lớn cho ta nghe.
Đừng dừng nếu không nghe phản hồi gì từ ta.
Có thể ta đang ghi chú trong đầu.
- "Tình hình kinh tế... - Cái gì?
"Tình hình kinh tế chúng ta thừa kế tệ hơn so với năm 1949...
và, trên nhiều phương diện, còn tệ hơn cả...
tệ hơn cả năm 1947.
Niềm tin vào Sterling bị suy yếu.
Và hiện nay ước tính mới nhất của chúng ta dự đoán vào năm 1952..."
... Vương Quốc Anh sẽ thâm hụt từ 5 tới 600 triệu Bảng
trong cán cân thanh toán quốc ngoại.
Trong trường hợp đó, tôi muốn nghe ý kiến từ ngài Thủ tướng
về những cơ hội để phục hồi.
Bây giờ chúng ta không giải quyết ông ta thì đợt bầu cử kế chúng ta sẽ thua đấy
và chưa kể còn đánh mất cả sức mạnh của cả một thế hệ.
Ông phải hành động ngay, Anthony! Đến thời của ông rồi.
Đất nước cần một người trẻ hơn, năng động hơn lãnh đạo.
Thế ông mong tôi sẽ làm gì? Hả?
Ông ta là lãnh đạo Đảng.
Và ông ta trở thành lãnh đạo Đảng vì chúng ta đã đề nghị như thế.
Không thể cứ thế hất ông ta ra được.
Thế thì ông nên đến gặp người có khả năng làm điều đó.
- Chào mừng đến nhà nghỉ Sagana, thưa bà. - Cảm ơn nhiều nhé.
Xin chào.
Hoa đấy cho cô hả? Cảm ơn con nhiều nhé.
- Karibu. - Cảm ơn.
Nghe bảo có một đàn voi đang mùa sinh sản ở chỗ Nhà cây.
- Nên chúng ta phải lên đó sớm. - Em lại mong không sớm quá.
Tại sao? Em lại có ý định gì khác cho ngày nghỉ của chúng ta à?
Tại sao họ nghĩ chỉ vì chúng ta thuộc hoàng gia
là phải ăn thịnh soạn? Họ không thấy chúng ta cũng hoang dã như họ sao?
Ăn gì cũng được ngoài thức ăn của học sinh và của trẻ con.
Không sao đâu, anh dùng ngón tay cũng được mà.
- Philip. - Khoan đã, dừng lại, xem này.
Thưa cô.
Thưa Công chúa.
Hôn em đi.
Nhanh lên.
Đức Vua sẽ trở về sau chuyến đi săn lúc 4 giờ chiều.
- Chào buổi chiều, thưa ông. - Chào buổi chiều.
Đức Vua không biết liệu ông có muốn tham gia cùng ngài ấy
trong chuyến đi săn ở CLB Beecher's hôm nay không.
Không, tôi không muốn.
Tôi e là nền đất vẫn còn ẩm ướt vì cơn bão ngày hôm qua,
nhưng chúng tôi có ủng Wellington cho ông đây.
- Không cần cậu phải lo đâu. - Cỡ của ông là bao nhiêu, thưa ông?
9,5 thôi.
Mặc dù giày cưỡi ngựa của tôi cỡ 10 còn giày bình thường là 11.
Nói thế rồi sau này cậu tự chọn nhé.
Hầu hết những việc này là do tuổi tác.
Ông ấy hầu như chỉ chú tâm đến
các vấn đề liên quan đến Mỹ và Liên Xô,
nên các vấn đề quan trọng trong nước thì...
bị bỏ bê một xó.
Thế ông nghĩ ta nên làm gì?
Vâng, là Vua, ngài không thể làm gì
dựa theo Hiến Pháp.
Nhưng, là một người bạn... là Albert Windsor,
ngài là người duy nhất thần nghĩ ông ấy sẽ chịu lắng nghe.
Ta e rằng chính điều đó mới gây ra rắc rối đấy.
Ta không còn là Albert Windsor.
Người đó đã bị anh trai mình giết hại... khi ông ấy thoái vị.
Và dĩ nhiên là, Albert Windsor sẽ rất vui lòng
và nói với người bạn già của mình, Winston Churchill, rằng: "Hãy lùi lại một bước.
Hãy nghỉ ngơi. Và hãy để cho thế hệ trẻ tuổi được tiến lên."
Nhưng ông ấy đã không còn nữa
và khoảng trống đã được lấp bởi George đệ lục...
người mà thật ra khá là khắt khe,
và... không còn cho phép
Đức Vua xen vào việc điều hành chính quyền của Thủ Tướng.
Kể cả khi đó là vì lợi ích quốc gia sao, thưa Ngài?
Lợi ích quốc gia? Hay là lợi ích của Anothony Eden?
Lý do ta đồng ý lắng nghe ông nói,
không phải để nghe ông khiếu nại về Churchill
mà để ta có thể nói cho ông nhiều hơn về ông.
Sao ạ?
Thủ tướng sẽ lùi bước vào lúc cần thiết.
Và cho tới lúc đó, là một vị Vua,
Ta chỉ có quyền cố vấn, động viên, và cảnh báo.
Nhẫn nại chờ đợi và nắm bắt lấy cơ hội khi có thời cơ tốt hơn là...
để những người khác thúc ép khi ông chưa sẵn sàng.
Đó đều là kinh nghiệm bản thân ta đấy.
Chào Bộ trưởng Ngoại giao.
- Thưa Đức Vua. - Thưa Ngài.
Chúng đi bộ về nhé, thưa ông?
Tăng ga đi, sẽ ổn thôi. Cảm ơn anh.
- Chúng ta đi bộ từ đây sao? - Philip. Philip.
- Phiền anh nhìn hướng khác. - Cảm ơn. Cảm ơn.
- Thưa Công chúa. - Cảm ơn ông.
Tôi là hướng dẫn viên sẽ đưa các vị đến Nhà cây.
Thật tốt bụng quá. Cảm ơn ông.
Đưa tôi khẩu súng trường. Cảm ơn. Cả đạn nữa.
Nhưng tôi cần các vị phải yên lặng khi đi từ đây đến đó.
Không được nói gì trừ khi bắt buộc
và lúc đó thì chỉ nói nhỏ thôi.
Trong chuyến đi, chúng ta sẽ chỉ dùng tay để ra hiệu.
Thế này là dừng lại và thế này là đứng yên.
Chúng ta sẽ đi theo từng nhóm riêng lẻ, tối đa mỗi nhóm 3 người.
Được rồi. Chúng ta sẽ ổn thôi. Mời em đi trước, em yêu.
Đi sát nhau nhé, giãn cách một sải tay.
Tembo!
Cờ trắng.
Đi mau lên!
Xem ai đây này.
Đi chậm ra phía sau tôi.
Họ sẽ thả thang xuống cho hai vị và tôi sẽ đánh lạc hướng nó.
Không, không, không. Ông đi với Công chúa.
- Philip! - Elizabeth, đi. Đi mau!
Được rồi, Công chúa. Đi sát vào. Túm lấy áo khoác của tôi.
Sẽ ổn thôi, Elizabeth. Ngoan nào, ngoan nào, này, này, này!
Này, này, này! Bên này! Bên này này!
Ta ở đây này.
Công chúa, bước chậm thôi.
Ngoan nào, ngoan, nhìn ta này.
Cứ đi đi, Công chúa, đi lên đi. Nhanh lên.
Này, này, nhìn ta này.
Lùi lại đi. Quay về đi.
Ngoan nào.
Mày là vua rồi.
Tốt lắm.
Chúa ơi.
Làm phiền nhé, anh bạn. Chào ngài.
Sao anh làm được vậy?
- Anh đúng là một tên ngốc. - Đúng thế.
Cảm ơn anh.
- Em đã luôn suy nghĩ. - Chết tôi.
Nếu tình trạng của cha em tiếp tục khá hơn,
em nghĩ em sẽ xin cha cho chúng ta quay trở lại Malta.
- Anh sẽ được về làm Hải quân như cũ. - Thật sao?
Hmm.
Em biết anh nhớ cuộc sống ở đó.
Anh nhớ chứ.
Em cũng thế. Nhớ lắm.
Em sẽ viết thư cho cha.
No comments yet. Be the first to leave one.