Prvních 200 řádků.
Hỡi các công dân và đồng hương,
Tôi đang bị vây hãm bởi 1,000 quân Mexico hoặc hơn số đó
dưới sự chỉ huy của Santa Anna.
Tôi đã chống chọi những cuộc oanh tạc
và những phát đại pháo liên tục suốt 24 tiếng,
và vẫn không mất một đồng đội nào.
Hee-ya!
Tôi sẽ không bao giờ đầu hàng hay rút lui.
Giờ đây, nhân danh tự do, tôi kêu gọi mọi người,
nhân danh lòng yêu nước,
và tất cả bản sắc của Hoa Kỳ,
hãy viện trợ với tất cả những gì bạn có.
Quân số của kẻ địch tăng lên từng ngày
và không nghi ngờ gì sẽ tăng lên 3,000 hoặc 4,000
trong vòng bốn hoặc năm ngày nữa.
Nếu lời kêu gọi này bị bỏ qua
tôi cũng sẽ đấu tranh
lâu nhất có thể và chết như một người lính
người không bao giờ quên phải làm gì vì danh dự bản thân,
và của cả đất nước.
Chiến thắng...
hoặc hy sinh.
Trung Tá William Barret Travis,
trận Alamo.
Cậu tới trễ.
Nói chuyện ở đây có an toàn không? Ý tôi là, họ có đang nghe không?
Cậu đang nhăng cuội cái gì đó?
Đương nhiên là an toàn rồi.
- Hỏi tôi tại sao tôi tới trễ đi. - Tại sao cậu lại tới trễ?
Vì tôi không có xe. Hỏi tôi tại sao tôi không có xe đi.
Vì tôi quá sợ để dùng xe của chính tôi,
vì cái bọn Rittenhouse của ông xâm nhập vào nó
lúc tôi đang đi với tốc độ 50 dặm một giờ!
- Cậu ổn chứ? - Trông tôi có ổn chút nào không?
Phải rồi, ừm, tôi xin lỗi.
Họ, ừm, không nên liên lạc trực tiếp với anh.
Ông chỉ nói được có như vậy thôi à?
Ông bán đứng tôi.
Ông để họ cử bọn đầu trâu mặt ngựa tới đe dọa tôi và gia đình tôi.
Khoan đã. Tôi đâu có làm những việc đó.
Tôi coi cậu như con trai.
Nào, việc cậu nghĩ rằng tôi sẽ...
Tôi không biết phải nghĩ sao về ông.
Ừm, giờ thì cậu đã biết họ có thể làm những gì.
Cậu phải hợp tác.
Cả hai chúng ta đều phải.
- Bà muốn gặp tôi à? - Cảm ơn cậu đã tới.
Tôi biết bây giờ cũng đã khuya.
Đây là Phó Giám Đốc Patrick Ramsey,
cấp trên của tôi ở NCTC.
Trung Sĩ Logan, rất vinh dự.
Cậu là anh hùng chiến tranh thực sự.
Chúng tôi đều nghe đến những việc cậu làm ở Syria.
Nhưng ông chuẩn bị thay thế tôi.
- Sao cậu biết? - Một người như ông sẽ không xuất hiện
trừ phi để loại người như tôi, thưa ông.
Nhiệm vụ là giết Garcia Flynn.
Cậu vẫn chưa hoàn thành nó.
Có lẽ người tiếp theo sẽ làm được.
- Ông chuẩn bị đưa ai vào? - Dave Baumgardner.
"Bam-Bam."
Tôi phục vụ chung với cậu ta ở Kandahar. Cậu ta sẽ làm tốt thôi.
Tôi sẽ bàn giao qua với cậu ấy nếu ông muốn.
Cũng phải nói rằng...
Đặc vụ Christopher đã đấu tranh rất quyết liệt để giữ cậu lại.
Cảm ơn bà.
Nhưng tôi hiểu.
Đây là công việc chú trọng tới kết quả,
và tôi vẫn chưa đem lại kết quả nào.
- Đang cố xác đinh tọa độ. - Việc đọc độ cao đã hoàn thành.
- Trạng thái đang dịch chuyển. - Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Flynn đi rồi.
Tới ngày 2 tháng 3 năm 1836.
Có vẻ như...
ở đâu đó quanh San Antonio.
Đó là vài ngày trước trận Alamo.
Quê tôi ở Texas. Chúng tôi đều biết trận này.
Tôi sẽ gọi Lucy.
Khi nào Baumgardner tới đây?
Không kịp rồi.
Có vẻ như cậu sẽ đi thêm một chuyến nữa.
Tôi sẽ cố hết sức thưa bà.
Không, ừ, tôi đang trên đường tới.
Con đi đâu đó?
- Đi làm ạ. - Vào giờ này?
Lucy, công việc mới này có gì quan trọng
mà những người ở Mason Industries đó
cần con vào lúc nửa đêm?
Mẹ, con nói mẹ rồi. Con đã kí vào NDA.
- Con không thể nói về nó. - Vậy thì mẹ sẽ không nói với ai hết.
Đi mà. Chỉ có mẹ với con biết thôi.
Chuyện không đơn giản như vậy, mẹ hiểu không?
- Con phải đi đây. - Lucy.
Mẹ hỏi vì mẹ thấy lo lắng.
Con dọn về ở với mẹ,
con phớt lờ chồng chưa cưới,
và con bỏ bê việc dạy.
Con biết việc này trông lạ thế nào,
và con cũng ước rằng con có thể kể với mẹ.
Nhưng...
con chỉ cần mẹ hiểu.
Chúng ta từng tâm sự rất nhiều. Con có nhớ không?
Nên cứ kể hết cho mẹ. Có thể mẹ sẽ giúp được con.
Được rồi, được rồi. Mẹ, làm ơn đi, được không?
Vì với những gì mẹ thấy,
con đang ném đi những thứ trước giờ con phấn đấu để có được.
và để làm gì cơ chứ?
Lucy, mẹ dạy dỗ con tốt hơn vậy mà.
Mẹ dạy con dùng trí óc của mình,
và Lucy đó đã lên kế hoạch cho cả cuộc đời mình.
Vâng, có lẽ con không còn là Lucy đó nữa, được chứ?
- Thật không? - Và thành thật một chút.
Thì cũng có rất nhiều chuyện mẹ không nói với con.
Chúng ta có thật sự lặp lại việc này một lần nữa không vậy?
Mẹ còn không nói với con tên ông ấy.
Con chỉ muốn biết bố con là ai.
Vậy là Alamo hửm?
Từ đồng nghĩa với cái chết máu me và không thể trốn thoát.
Wyatt, anh có muốn nói gì đó thật mạnh mẽ và trấn an không.
Này, đừng có nhìn tôi. Tôi mới bị sa thải rồi.
- Cái gì? - Ừ.
Đây sẽ là nhiệm vụ cuối cùng của tôi.
Làm sao mà cậu bị sa thải?
Làm sao để tôi được sa thải?
Ý tôi là, anh... anh có vẻ ổn với việc này.
Ừ, thì, tôi biết người họ sắp thay vào.
Cậu ta rất giỏi. Cô sẽ thích cậu ta hơn tôi nhiều.
Lỡ may nó nổ ở đây thì sao?
Không đâu. Tôi biết mình đang làm gì.
Ừ, nhưng mà.
Anh mang theo lựu đạn
tới Alamo?
Ừm...
nếu tôi có một cơ hội cuối cùng với Flynn...
thì tốt hơn hết cô cứ tin là tôi sẽ nắm lấy nó đi.
Họ sẽ làm gì tôi?
Sa thải?
Cô ấy khá đấy chứ, đúng không?
Thường thì tôi sẽ ghen tị vì không được đi với họ.
Nhưng lần này thì không.
Không phải nhiệm vụ này.
Tướng Santa Anna...
Rất hân hạnh được gặp ngài.
Vậy nhà người là kẻ lẻn vào trại của ta...
Làm cách nào mà ngươi vẫn còn sống?
Vâng, tôi có mấy thứ này để mở lời...
phần thưởng của Nữ hoàng Isabella II.
Tôi cũng có một lá thư của Nữ Hoàng.
Ngài sẽ thấy mọi thứ đều được đánh số.
Vàng Tây Ban Nha, eh?
Ngươi đang đút lót ta à?
Hãy cứ xem nó như một món quà.
Vậy Isabella muốn xía vô chuyện này?
Đưa gián điệp vào quân của ta?
Tôi là Đại Tá Flynn.
Tôi chỉ tới đây để đề nghị được giúp ngài.
Giúp đỡ.
Tôi hiểu rồi.
Vậy thì chính xác ngươi sẽ giúp ta bằng cách nào?
Để bắt đầu?
Tôi sẽ giúp ngài đập tan bọn phản loạn này.
Một lần và mãi mãi.
:TIMELESS: S01E05 - The Alamo
Vậy chúng ta cứ thế, kiểu như, lao thẳng vào chiến tranh?
Thư giãn đi. Còn bốn ngày nữa.
Mới tới lúc Tướng Santa Anna và 4000 quân của ông ta
giết 180 người trong vòng chưa đầy một tiếng.
Rồi. Tôi sẽ thư giãn.
Hmmm. Nhưng sau khi họ cho chạy đi chạy lại,
cả mớ "Tưởng nhớ trận Alamo" đó,
nó khiến tất cả mọi người sôi sục
và biến một cuộc nổi dậy nhỏ
thành một cuộc cách mạng lớn chỉ sau một đêm.
Ý tôi là, trận đánh này là lý do bây giờ có một bang mang tên Texas.
Có rất nhiều người nổi tiếng khác cũng chết ở đây.
Jim Bowie. Con dao đó được đặt theo tên ông ấy.
Davy Crockett.
Vậy chúng ta vào bằng cách nào?
Đi thẳng qua cửa chính.
Thực ra thì, họ đang rất thiếu quân số
họ sẽ nhận bất kì sự trợ giúp nào có thể.
Vậy Flynn muốn gì?
Tôi không biết. Khiến nó tệ hơn, chắc vậy?
Cô có thể khiến trận Alamo tệ hơn kiểu gì được nữa?
Không phải, bé cưng, em đặt mấy que củi xuống như thế này.
Hiểu chưa?
Tôi nghĩ sẽ được gặp những người lính.
Chủ yếu là công nhân trang trại, nông dân,
cả các gia đình.
Một phần trong tôi chỉ muốn hét lên
- "Hãy chạy đi vì tính mạng của các người!" cô hiểu không? - Tôi hiểu.
- Kia có phải, ừm... - Những người tự do.
Nô lệ bị cấm ở Mexico,
và ở đây về cơ bản vẫn là Mexico.
Ít nhất là trong một tháng tới.
Mexico muôn năm.
Tôi sẽ không nói to câu đó ở đây đâu.
Đó hẳn là ông ấy.
Đó là Bowie.
Ừm... để tôi lo vụ này, nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.