Prvních 194 řádků.
Scott, nó thật đáng yêu.
Nhìn chúng ta xem.
Một ngôi nhà trong góc của riêng chúng ta,
như những cặp đôi đã kết hôn thực sự.
Max đã nói đúng.
Được rồi.
Ấy, đừng đừng.
Phải như cặp đôi mới cưới nhau thực sự chứ.
Ồ.
Họ quên mất nội thất rồi này.
Hoặc là chúng ta quên mất.
Đây không phải khách sạn Biltmore.
Hãy hít hà mùi hương từ biển kia xem.
Căn bếp của riêng chúng ta.
Nơi đây như một tấm đá phiến sạch sẽ vậy.
Quả là một sự ẩn ý.
Nó đúng là thứ chúng ta cần.
Đúng vậy.
Ai lại cần mấy thứ tài sản này nọ chứ?
Chúng ta hoàn toàn tự do.
Em thấy phiêu hơn chút rồi đấy.
Ôi, Scott, nhìn xem.
Cả một vùng nước của em đấy, em yêu.
Ôi, Scott.
Đẹp quá.
Nơi bé nhỏ này có nhiều điều tuyệt vời quá đi.
Whoo!
Yên tĩnh quá.
Hmm.
Cảm ơn Chúa vì chiếc võng may mắn này,
bởi nó đã anh dũng cứu chúng ta
khỏi nền nhà lạnh lẽo, cứng ngắc.
Liệu có ai bổ trợ tốt cho nhau
hơn chúng ta không?
Hmm. Ngoài chúng ta ra thì không ai có quyền để sống cả.
Đó là một ý nghĩ bệnh hoạn đầy thú vị đó em.
Em chẳng nghĩ nó có gì bệnh hoạn cả.
Em nghĩ nó đến một cách đầy trong sáng thôi.
Đầy niềm tin và tiềm năng,
như một cuốn sách mới vậy.
Bắt đầu từ ngày mai,
anh sẽ lấp đầy ngôi nhà này bằng những câu từ của anh,
còn em sẽ là một người vợ hoàn hảo
và biến căn nhà này thành một mái ấm tuyệt đẹp.
Chào mấy anh, vào đi.
Không phải đây là nơi tốt nhất để bắt đầu sao?
Tầng trên, phòng bên tay phải.
Vâng, thưa bà.
Có thể em sẽ học đánh đàn.
Tuyệt vời.
Anh phải xông pha đây. Chúc anh tốt lành đi.
Ôi không.
Áo sơ mi của anh đâu hết rồi?
Vấn đề của việc giặt là là:
anh giặt một thứ,
rồi anh sẽ phải giặt nó lần nữa,
và lại giặt lại giặt lại giặt lần nữa.
Em hỏi anh này, làm vậy để làm gì cơ chứ?
Vậy thì đừng mặc quần áo gì nữa.
Chúng ta đang ở biển mà. Cần chúng làm gì đâu?
Chắc chắn chúng ta không cần rồi. Chúng ta sạch sẵn mà.
Không sạch bóng như cái chảo giống Townsend.
Chúng ta khác biệt mà.
Chúng ta sạch nuột luôn,
như sông như suối ấy.
Sạch nuột.
Sao vậy?
Vậy giờ em sẽ không mặc gì cả.
- Alô? - Tilde.
Zelda, sao vậy? Có chuyện gì sao?
Chẳng có chuyện gì cả. Mà sao phải có chuyện gì chứ?
Thì em đang gọi cho chị mà, phải không?
Điện thoại là để nói chuyện
quan trọng hay cấp thiết.
Vậy thì em đang cần gấp một người để bầu bạn đây.
Scott viết ngày viết đêm.
Luddy thì bỏ rơi em.
Làm ơn nói với em là chị sẽ ghé qua chơi đi.
Em có nghe thấy chị đang vật lộn với cái gì không?
Hmm. Vậy thì đừng mang đứa nào theo cả.
Zelda, chị không thể nào bận hơn nữa,
mà em cũng nên thế đi. Em kết hôn rồi mà.
Đến lúc em và Scott có em bé rồi đấy.
Nó là điều tự nhiên thôi mà.
Chắc là cho những người khác thôi.
Zelda, chị không tiện nói chuyện lúc này.
Cứ gọi hàng xóm nhà em sang đi.
Zelda, chị...
Chị phải cúp máy đây. Chị xin lỗi.
Henry, lại đây nào.
Mẹ đã bảo con đừng để bị ướt mà.
Tránh xa nước ra.
Con sẽ không được ăn tráng miệng nữa. Lại đây. Chúng ta về thôi.
Henry.
Đi thôi.
- Scott... - Anh bị ngắt mạch suy nghĩ rồi.
Em xin lỗi. Em...
Mà em gõ cửa có được không?
Vào đi.
Goofo, em phát điên rồi.
Ngôi nhà này, rồi việc nhà nữa.
Em ghét nấu ăn.
Đây có thực sự là điều chúng ta muốn không?
Hãy quay về thành phố đi.
Không phải chúng ta mới rời khỏi đó sao?
Lâu lắm rồi mà.
- Mới có một tuần. - Có thể chỗ này dành cho anh,
nhưng không phải cho em.
Không có ánh nắng mặt trời nhắc nhở,
thì em cũng chẳng biết một ngày ở đây kết thúc lúc nào
và khi nào ngày tiếp theo bắt đầu.
Anh... anh phải hoàn thành...
Em biết anh đang sáng tác tiểu thuyết của anh,
nhưng chúng ta không thể vui vẻ chút sao?
Rõ là anh đáng được nghỉ ngơi một chút.
Chúng ta sẽ đi,
rồi quay lại ngay thôi ấy mà.
Đừng nói với em là anh không muốn thấy thân hình này
với bộ đồ lông vũ và những chuỗi ngọc trai đâu nhá.
Em nói đúng. Anh muốn chứ.
Nhưng anh không thể dừng lúc này được,
nhất là khi anh đang ở giữa chừng thế này.
Em hiểu mà, đúng không, em yêu?
Zelda, cái mùi quái gì thế...
Ôi chết tiệt. Aah!
Nóng quá!
Em không nhìn thấy nó sao?
Có tí dầu mỡ ấy mà.
Nó sẽ tự cháy hết thôi. Lúc nào chả thế.
Có chuyện gì với em vậy?
Nó tắt rồi còn gì.
Anh có cần phải làm lớn chuyện vậy không?
Có đấy! Em có nhận ra là chúng ta không phải chủ căn nhà này không?
Nhìn nơi này xem. Đúng là một mớ hỗn độn.
Còn anh đang làm việc kiệt sức đây.
Làm gì? Anh đang viết cái gì?
Anh đâu còn cho em xem cái gì nữa.
Bởi anh không có gì cho em xem cả.
Anh đang viết.
Anh ngồi ở kia và anh viết.
Nên làm ơn, em có thể...
cố đừng cho cái gì cháy bùng lửa nữa được không?
Xin lỗi.
Chào bà Fitzgerald.
Tôi là Tanaka Fujimori
từ Trung tâm việc làm đáng tin cậy Người Nhật Bản.
Tana...
Tanaka.
Bà có thể gọi tôi là Tana.
Dễ gọi hơn. Cũng kiểu Mỹ hơn.
Ồ.
Ngài Scott đã thuê tôi.
Ông ấy nói bà cần giúp đỡ.
Chà, ai lại không chứ?
Không sao đâu, bà Fitzgerald.
Tana ở đây rồi.
Bà có cần gì không, bà Fitzgerald?
Không. Tôi ổn.
Buổi tối tốt lành, bà Fitzgerald.
Ồ. Chào anh, Tana.
Ông Scott nói bà chỉ thích đồ ăn nấu đơn giản thôi.
Gà luộc cùng cơm.
Anh có thể nói với ông Scott...
Anh có thể nói với Scott bữa tối đã sẵn sàng rồi không?
Không.
Tối nay ông Scott sẽ ăn
trong phòng làm việc.
Ồ.
Vậy tôi sẽ thử vào xem sao.
Bà Fitzgerald, làm ơn, ngồi xuống.
Ăn đi.
Không. Tôi sẽ đưa khay vào cho anh ấy.
Ông Scott đã yêu cầu tôi.
Ông ấy đang làm việc.
Đây là món gà rang Kamo Rosu...
Mm. Nấu ngon lắm, Tana,
nhưng thịt mềm quá.
Anh ta có cần phải hoàn hảo thế không?
Sao?
Tana ấy.
Anh ta không bao giờ ngưng đi lại,
ngoại trừ lúc thổi cái sáo chết tiệt đó.
Ừ, Tana thật tuyệt.
Đáng lẽ chúng ta nên thuê anh ấy ngay từ lúc chúng ta đến đây.
Thì em tự nói còn gì.
Em không muốn nấu nướng và lau dọn.
Không. Em đâu có. Nhưng...
em sẽ làm gì đây?
Bất cứ điều gì mà em thích.
Em là quý bà của ngôi nhà mà.
Quý bà ngồi không.
Tôi xin lỗi, Maryann.
Tôi đã không để ý việc mời hàng xóm sang.
Tôi bị phụ thuộc
No comments yet. Be the first to leave one.