Prvních 200 řádků.
Tôi không thể nói chuyện này.
Tại sao, Rory?
Thì, có thể nói thế này. Tôi đã nhìn nhận... thật trung thực về cuộc đời mình,
và, sự thật là, tôi đã làm nó nát bét.
Tôi không đổ lỗi cho ai, tôi không thương hại bản thân,
nhưng đó thật sự là sự thật của vấn đề.
Tôi đã phá nát đời mình.
Tốt lắm.
Anh nghĩ anh phá nát nó như thế nào?
Không quan trọng. Không sửa được nữa.
Quan trọng chứ.
Anh có muốn sửa chữa với vợ cũ?
Không. Không, cô ấy sẽ không quay lại.
Tôi không trách cô ấy. Ý tôi là, lỗi tại tôi.
Còn con trai anh?
Tại sao anh miễn cưỡng nói chuyện?
Anh có cảm thấy vô vọng?
Tôi thấy bình thường.
Chỉ có... Cô biết đấy, tôi...
Tôi không thể trả lời vài câu hỏi. Tôi sẽ đặt cô vào tình thế tồi tệ.
Hoặc cô sẽ cho tôi vào viện tâm thần. Cô sẽ đặt tôi vào tình thế tồi tệ.
Anh đang là mối nguy hiểm cho chính mình?
Hôm nay thì không.
Thế nghĩa là sao, Rory?
Nghe này, tôi sẽ làm điều tôi phải làm.
Tôi sẽ làm mọi điều đúng đắn
và lúc trước tôi đã hiểu ra, sẽ không tốt đẹp hơn.
Nên tôi tự nhủ,
"Nếu sau một năm ta vẫn cảm thấy thế này,
thì ta có thể tự tử".
Anh nghĩ ra kế hoạch này từ khi nào?
Khoảng một năm trước.
Rory?
Anh có chắc anh đã thử mọi cách?
Không phải mọi cách.
KẺ CHỦ MƯU
TIỆM BÁNH BOVA
Ông tướng, hả?
Mày nghĩ mày oai, hả?
Bép xép về phi vụ của bọn ta?
Mày nghĩ cái quái gì thế?
Chuyện gì xảy ra khi mày ba hoa ngay trước bầu cử, hả?
Có giả thuyết về chuyện đó?
Mày cảnh báo người khác, cóc có thằng nào muốn làm việc.
Ai cũng quá sợ.
Giờ thì tao toi rồi.
Vì tao giành được phi vụ này, hả?
Phi vụ nghìn năm có một,
và giờ tao không tìm được thằng nào muốn làm việc
vì mày làm náo loạn lên.
- Tôi có thể sửa sai! - Mày sửa sai kiểu gì?
Tôi có người. Tôi có cả đội. Chúng tôi sẽ làm.
Mày làm việc với bọn lao công ngu đần ở Quincy
và làm hỏng hết việc của người khác.
Bây giờ làm gì có thằng nào bình thường mà muốn làm công việc này?
Thổi mạnh hơn đi.
- Vâng. Đang cố mà! - Như thổi bóng. Ngậm môi vào nó.
Bóng.
Không thấy cồn. Xe được mở khóa.
Cobby Murphy!
- Chuyện khỉ gì vậy? - Được rồi.
Đưa nó quay lại ngay!
Nhìn gì thế? Nào. Vào trong đi.
Cobby!
Lần sau anh đến đây, tôi sẽ gọi cảnh sát.
QUÁN RƯỢU MALACHY
- Terry. Chào. - Tôi không muốn...
Hả? Ông muốn nghe chuyện cười?
- Cái gì? - Hả?
Muốn nghe chuyện cười tôi nghe được hôm nay? Terry. Muốn nghe nữa?
- A lô. - Chào. Cobby Murphy có ở đó? Scalvo đây.
Cobby Murphy. Đưa máy cho Cobby Murphy.
Chờ nhé.
Ông không có tâm trạng nghe?
Cobby!
Chuyện quái gì? Trời ạ.
Gì thế?
Anh bị quái gì vậy?
Ở nhà tù Walpole thích chứ?
Muốn quay lại đó à?
Chơi trò vỗ mông các bạn?
Trời ạ. Bình tĩnh đi, ông Kelly.
- A lô. - Tôi có một vụ lớn.
- Ừ. - Nếu anh muốn, một giờ nữa gặp tôi.
Ừ, được. Được, chào.
Nếu đó là chuyện mà tôi nghĩ, thì cầm lấy vé số Keno
và biến khỏi quán của tôi.
Được.
Chúc may mắn.
Biết gì không?
Tôi tự tạo may mắn cho mình.
Ông Kelly?
Hôm nay ông có cái gì để uống không?
HỘI TRƯỜNG DONALD W. MCGILVRAY
Anh là anh họ của Brenda? Lính thủy đánh bộ?
- Vâng. - Giờ anh làm gì?
Tôi đánh bóng sàn nhà.
Anh là cựu tù nhân?
Nghĩa là thế quái nào?
Cái gì nghĩa là thế quái nào?
Vâng, tôi đã mãn hạn tù, nhưng ông không phải bêu riếu tôi.
Cái gì đây, hả? Vấn đề của anh ta là gì vậy?
Anh ta đáng tin. Biết giữ mồm.
Ừ, tôi là kẻ biện hộ chuyên nghiệp, phải không, Scalvo?
Này, bọn tôi đã lo cho anh, đúng không?
Phải, hai đến ba năm tù ở Walpole.
- Anh ngồi 18 tháng. - Án quá nặng với tôi.
Ôi trời. Khốn thật.
Sau cả một đời làm nghề này,
tôi tốn bao công sức mà bị thế này?
Cả đám ngu xuẩn đằng này...
Cả đám...
Anh nghĩ thế là buồn cười à?
Bánh rán đây...
Giờ tôi cho rằng
các anh đều biết trong khoảng một tuần nữa,
thành phố Boston sẽ tổ chức bầu cử bổ sung chức thị trưởng.
Kết quả được dự đoán trước là Miccelli sẽ tái đắc cử.
Cứ bốn năm, ông ta lại thắng.
Bốn năm nữa, bốn năm nữa.
Cố lên!
Và bữa tiệc vào đêm bầu cử
sẽ là phần quan trọng nhất của hối lộ chính trị.
Năm trăm là vé vào cửa.
Miccelli theo truyền thống.
Quầy bar riêng. Một trăm một ly. Không dùng Venmo.
Không PayPal. Không tiền ảo, Google gì hết.
Tiền mặt.
Mọi người và bất cứ ai muốn có hợp đồng
sẽ xuất hiện với một cái túi đen.
Việc này sẽ không được công bố với Đảng Dân chủ ở Massachusetts.
Bữa tiệc ở đâu?
Bến tàu Wharf.
Sẽ có nhiều tiền tới mức mà không thằng ngu nào các anh từng thấy.
Và nó sẽ còn ở đó, tơ hơ như Thần Vệ Nữ
cho tới sáng hôm sau khi xe tải bọc thép đến.
Được, vậy là ta cướp của thị trưởng.
Chính xác.
Bao nhiêu?
Mười lăm phút làm việc.
Mỗi người các anh sẽ được 10% của khoảng 300.000.
- Nếu nhiều hơn thì sao? - Thì các anh được nhiều hơn.
Còn nếu ít hơn?
Thì các anh được ít hơn. Phần trăm là thế mà.
Tôi cần 32.480 đô la.
Ý tôi là tôi cần gan to đấy,
nhưng tôi vẫn nói như lời Chúa thôi.
"Có lẽ để lần sau".
Được. Rất vui được biết các anh.
Anh cần bao nhiêu?
Đúng 32.480 đô la.
Thế, nếu phần của anh nhiều hơn?
Ông cứ giữ lấy.
- Thế à? - Ừ. Nhưng nếu ít hơn...
Tôi biết. Dù thế nào, anh sẽ nhận được tiền của anh.
Được.
- Chốt. - Chốt.
Tôi nói tiếp được chứ?
Vào bằng đường thủy.
Lái theo bến tàu.
Lên bằng cầu thang sau.
Ở đó sẽ có bốn, năm người mở cửa, khoắng sạch, sao cũng được.
Qua bếp là văn phòng. Trong này có tiền.
- Độc đắc. - Mọi việc tốt đẹp.
Thuyền của các anh ở ngay ngoài đó.
Scal sẽ lấy tiền.
Xong là lặn mất tăm luôn.
Nghe này. Được rồi. Ngồi xuống.
Được rồi, ngồi xuống.
Nói thêm câu nào nữa, là anh bị ném xuống biển đấy.
Nào, hai anh được thả xuống ở bến tàu.
Làm việc của mình.
Vài ngày, ông DeChico sẽ đến gặp.
Đó là ông DeChico.
Sau đó, chúng ta không ai phải gặp nhau nữa.
Ừ, nhưng nếu Choi thắng trong cuộc bầu cử bổ sung?
Nếu cái gì?
Mark Choi, người thách đố.
Không phải di vật của quá khứ, một tầm nhìn cho tương lai.
Choi. Choi để lựa chọn.
Vẫn trò bẩn đó.
Vẫn nạn tham nhũng mà ta đã chứng kiến nhiều lần.
- Ứng viên đáng gờm đấy. - Ừ, nếu anh ta thắng thì sao?
- Gã người Hoa sẽ không thắng. - Ông không phải hét lên.
Tôi chỉ nói có nhiều điều còn chưa rõ ở đây.
Hai anh cho chúng tôi nói chuyện riêng đi.
Này, anh mà có tiền, anh có mua câu lạc bộ du thuyền?
Đồ ăn nguội ngắt cho lũ đê tiện, nhỉ?
Này, mọi chuyện thường diễn ra như thế?
Ý anh là sao?
Thì... Toàn bộ chuyện trong đó.
Đây là vụ đầu tiên của anh?
Tôi biết tôi đang làm gì.
Hơi muộn để đổi nghề, nhỉ? Anh 60 tuổi à?
Không phải thay đổi nghề nghiệp.
Vậy thì là cái gì?
Là việc tôi phải làm.
Một lần.
Đừng biến việc này thành một thất bại nữa.
Họ không được chạm vào tiền.
No comments yet. Be the first to leave one.