Prvních 200 řádků.
Dịch: ivy68's papa-HDVietnam Copyright © 2022 by ivy68 All right reserved
Mề đay Trắng
A lô?
A lô...
A lô.
Bến tới là Gwanghwamun.
Gwanghwamun! Gwanghwamun!
Cố cầm máu chảy từ vết thương,
Anh ấy hỏi tổng thống liệu ông ấy có OK,
ông ấy nói "Tôi ổn." ôm lấy ngực ông ấy.
Ngay cả Tổng thống vĩ đại Park cũng bị giết,
bởi không ai khác ngoài cánh tay phải của ông ấy.
18 năm, bạn à.
Yên nào. Xem TV.
TV nào! Đây là chiếu lại. Đêm qua rùi.
Dù sao thì các cậu cũng nên làm gì đó đi.
Ra ngoài và lấy tin gì đê.
- Cậu đến đây khi nào? - Mới.
- Tất cả đều vô ích, giữa tình thế lộn xộn này. - Chính xác.
Cậu nên biết thế thì tốt hơn. Giờ tin đặc biệt ở khắp mọi nơi.
Phóng viên Kim, đến Donggyo-dong từ hôm nay.
Bám sát cho đến khi cậu được phỏng vấn.
Đi nào.
Phóng viên Park, cậu đi đâu vậy?
Nếu Kim đến Donggyo, tôi sẽ đến Sangdo-dong.
Kiểm tra mọi tin chưa đăng báo.
Rò xét sinh viên, hội kín, và hơn nữa.
Gi-ju, nào về chỗ tôi.
Cà phê, cô Kim.
Ôi trời. Cái này là quá dài.
Kịch bản?
Tôi không thể. Viết về thứ khác.
Ta là tạp chí tin tức. Ta không thể đăng chuyện tình.
Tổng thống Park đã không còn nữa. Thời gian hoàn hảo để đi sâu vào chiến tranh Việt Nam.
Tạp chí Hàn Quốc đây. À, GS Kim.
Trong cuộc họp biên tập của chúng tôi...
Ta không thể lộn xộn với chế độ quân đội hiện hành...
Thằng khốn này! Ta đã xóa vài dòng vì lợi ích của riêng y và
y gây khó cho tôi. Y muốn tôi bị sa thải?
Tôi bị áp lực từ cả cánh phải và cánh trái.
Cậu chưa ăn trưa, nhỉ? Đi uống trưa đê.
Bố đã uống, phải ạ, bố?
Tại sao tôi lại cố viết tiểu thuyết về chiến tranh Việt Nam?
Chiến tranh vẫn ám ảnh và tàn phá tâm hồn tôi.
Con biết bố uống mà
nhưng với con thì OK.
Tôi có thể biến cơn ác mộng của mình thành tiểu thuyết?
Ồ. Đây, cả cái này nữa.
Con không thể gặp bố trong kỳ nghỉ này.
Tại sao?
Con, mẹ và dượng sẽ đi Mỹ.
Thật tuyệt.
Nhưng, nếu bố đi, sẽ vui hơn.
Tôi đã sai.
Cuộc chiến chết tiệt đó! Ta đã quảng cáo về nó trên tạp chí tháng trước.
Tôi sẽ không viết nó. Không thể.
A lô.
A lô.
Chào.
Tôi có thể nói chuyện với Han Gi-ju?
Anh ấy đây.
Trung sĩ Han...
Đúng?
Ai đấy?
Byeon Jin-su đây, từ thời chiến tranh. Có nhớ tôi?
Binh nhì Byeon!
Han, anh còn sống!
Tất nhiên. Ta đã ở trên tàu cùng nhau về Hàn Quốc.
Tôi đọc một tạp chí là anh sẽ viết về chiến tranh.
Thật tốt khi nghe từ anh.
Byeon, cậu thế nào rồi...
Bai.
Byeon! A lô!
Mẹ nó chứ!
Tôi đang làm qué gì vậy?
Yo! Ta đến tận Việt Nam để làm chuyện này?
Vài tên khốn đi đánh nhau bằng trực thăng.
Ừ, cuộc chiến thật đáng thất vọng.
Cảnh chiến đấu khốc liệt dư phim không có ở đó.
Bọn tôi đào đất 2 tháng trời.
Bọn tôi có nhiều cảm xúc lẫn lộn,
hy vọng là một năm sẽ trôi qua dư vậy
và nghĩ bọn tôi đã bỏ lỡ hành động.
10' giải lao!
Đó là từ Su-jin?
Đúng!
Trong khi học, cô ấy đã nhìn lên và thấy tuyết rơi.
Vì thế cô ấy viết thư này.
Tuyết? Đêm tuyết.
Trung sĩ Han! Gã này bị đuổi khỏi rạp hát.
Y ôm di ảnh của nữ diễn viên và làm hỏng quảng cáo phim mà y đang vẽ.
Dừng mọi thứ lại!
Dừng mọi thứ lại!
Tôi có thể...
Vâng!
Ai đây?
Em gái của anh, năm thứ hai khoa múa tại đại học.
Được chọn là Miss Thiên thần của Trung đội 1. Thế ạ, sếp!
OK. Tin tốt.
Tôi đã gửi lời chúc của các cậu tới em gái đáng yêu của tôi và cô ấy nói
cô ấy muốn trao đổi thư từ với một trong các cậu.
Muốn trở thành ứng viên? Nhảy vào!
- Tôi số 1! - Số 2!
Xem các cậu nào!
- Này, Juice. - Có, binh nhì Yun Ju-shik.
- Cà trớn! - Có, binh nhì Juice.
Vợ cậu chết rồi à?
Vợ và bạn gái thì khác nhau chứ.
- Cậu nói đúng, đồ ngốc! - Ái ui.
Cái này không dành cho cậu!
Nếu cậu có đối tác rồi, đừng tham gia.
Nếu cậu có bạn gái, rời đi.
Vũ khí của lính là súng. Trung sĩ Hong!
Có, Trung sĩ Hong.
- Vũ khí của đàn ông là gì? - Cái này.
Ta sẽ tiến hành thử nghiệm vũ khí.
Khi tôi nói "đi", các cậu kéo quần xuống.
Tôi lại nói "đi", kéo quần lót của các cậu xuống.
- Quần lót? - Đi!
Đi!
Bọn khốn này. Đi.
Đi.
Bọn khốn này!
Cậu chưa bao giờ tham chiến nhưng mặc xịp chống đạn?
Xịp của ai?
Mẹ tôi đã gửi những thứ này.
Em gái tôi đã gửi những cái này.
Em gái tôi đã gửi những cái này.
- Tôi... - Bà của cậu gửi chúng à?
Đồ khốn, lùi lại một bước!
Đám còn lại, đi!
Đi!
Của cậu có tươi không?
Có, tôi đã khám nó tại trạm xá hôm qua.
Vớ vẩn. Đường ống bị rò rỉ của cậu sẽ không hoạt động.
Kéo quần lót của các cậu lên. Đi!
Đi.
Tiếp theo là bài kiểm tra năng lực.
- Byeon! - Có.
Tôi xin nhường lại danh dự cho Hạ sĩ Kim.
Nghe tên khốn này!
Lý do là sao?
Kim và Yeong-ok sẽ là trận đấu hay.
Tôi chưa học đại học.
- Nghiêm! - Rõ.
Nghỉ! Nghiêm!
Nghỉ! Nghiêm!
Binh nhì Byeon, sau trận chiến dũng cảm, mất cánh tay của anh ấy,
và không thể vẽ các quảng cáo phim nữa.
Cậu sẽ hỗ trợ em gái tôi dư nào? Trả lời trong 5".
5, 4, 3, 2...
Kính thưa quý vị trên xe buýt này,
tôi đã tham gia chiến tranh Việt Nam khét tiếng đó và lấy lựu đạn
để cứu đồng đội và bị mất cánh tay của tôi.
Đồ lởm. Cậu ăn xin? Cậu không bị mất 2 chân!
Ai! Ai đã thách thức tôi!
Han Gi-ju, có phải cậu?
Ai coi thường Cựu chiến binh Việt Nam?
Làm ơn, mua những chiếc bút này.
Trung sĩ Kim, về từ chiến tranh Việt Nam.
Cây bút này đắt gấp 5 lần hơn những cái bình thường.
Anh sẽ mua hay gì!
Ồ! Byeon! Byeon!
Im đi, lũ khốn!
- Byeon! - Có. Binh nhì Byeon.
- Cậu có thể làm cho nó sống lại? - Có, tôi tự tin.
Byeon. Byeon!
Thứ này khiến tôi điên mất!
Đây là niềm vui.
Nhưng liệu nó có thể thỏa mãn trí tuệ của ta, độc giả hợm hĩnh?
Ngoại trừ vài dòng, nó chỉ là vở hài kịch rẻ tiền.
Ví dụ, khiêu khích những kẻ hợm mình bằng cách nói
"Trong chiến tranh, trí thức biến thành kẻ hèn, và
lũ ngu dốt được tái sinh thành anh hùng."
Cậu có thể bắt đầu dư vậy.
Hoặc, giờ Tổng thống Park đã mất, vậy còn "Trong chiến tranh Việt Nam,
tôi tham gia dư một người lính và về nhà dư lính đánh thuê."
Cậu có thể bắt đầu dư vậy.
Xin lỗi.
Tôi nghĩ là người hâm mộ của Han muốn địa chỉ của anh ấy.
A lô. Đây là Han.
Thế Han Gi-ju có người hâm mộ... Ha!
Binh nhì Byeon. Lần trước tại sao cậu...
Ở đó? Ừ, tôi sẽ tới đó.
- Cậu làm gì vậy? - Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu anh viết.
Tôi đã trả trước cho cậu.
Sếp.
Đã đợi lâu. 1, 2.
Trung sĩ Kim, về từ chiến tranh Việt Nam.
- Này, cựu chiến binh! - Ừ.
Cậu cảm thấy tốt hôm nay.
Không, tôi chỉ nói là tôi thích bài hát đó.
Nếu anh không về nhà, cho em biết anh đang ở đâu.
Em chuẩn bị ra ngoài.
Dào ôi.
- Nói đi. - Ừ, anh...
Anh thấy Trung sĩ Han, đang viết về chiến tranh Việt Nam.
Anh ấy nói anh là anh đã thay đổi.
Vợ anh ấy đẹp, tất nhiên không xinh bằng em.
Cơm ủ trong chăn.
No comments yet. Be the first to leave one.