Prvních 200 řádků.
Tên tôi là Barry Allen, và tôi là người nhanh nhất hành tinh.
Khi tôi là một đứa trẻ, tôi đã thấy mẹ mình
bị giết bởi một điều không tưởng.
Chạy đi, Barry, chạy đi!
Bố tôi phải vào tù vì tội giết mẹ.
Rồi một vụ tai nạn đã biến tôi thành điều không tưởng.
Đối với thế giới bên ngoài,
tôi đơn thuần là một nhà khoa học pháp y,
nhưng bí mật sử dụng sức mạnh của mình để chống tội phạm
và tìm những người khác như tôi.
Và một ngày nào đó, tôi sẽ tìm ra kẻ đã giết mẹ mình...
- Mẹ. - Và trả lại công bằng cho cha.
Tôi là The Flash.
Tập trước, the flash và arrow...
Tôi chỉ không chắc rằng tôi giống như anh, Oliver.
Tôi không biết là tôi có thể là một người bảo vệ hay không.
Cậu có thể làm tốt hơn, bởi vì cậu có thể truyền cảm hứng cho mọi người.
theo cách mà tôi không bao giờ có thể làm.
Cô nói cô đang viết về tôi để đem hy vọng
đên cho ai đó mà cô quan tâm.
Anh ta sẽ cảm thấy thế nào khi việc đó đưa cô vào nguy hiểm?
Anh đem đến hy vọng cho rất nhiều người.
Vì thế tôi làm điều này cho họ. - Barry, khi anh gặp tôi,
Oliver và Dig, bọn tôi đã là cỗ máy hoạt động trơn tru,
Nhưng nó không bắt đầu theo cách đó.
- Tôi xin lỗi vì đã không ở đó với cô tối qua.
Cô đáng để tôi đến đúng lúc.
Mọi người trên hành tinh này, tại nơi nào đó trong cuộc sống của họ,
đều có một hoàn cảnh quan trọng về cảm xúc...
Những ngày đó là khi trái tim của bạn quá nhỏ bé
để ấp ủ những điều lớn lao mà bạn đang cảm nhận.
Hôm nay là một trong những ngày đó.
Chúng ta nghĩ về cảm xúc giống như chúng là vật duy nhất,
hiện tượng cá nhân,
Vậy mà chẳng có ai cảm nhận được điều chúng ta đã cảm nhận.
Có một cơ sở khoa học với mỗi cảm xúc chúng ta cảm nhận...
Sự tức giận, tình yêu thương.
Là một nhà khoa học, tôi biết không có điều kỳ diệu nào
về thứ khiến chúng ta cảm thấy điều gì đó cho một ai đó.
Nhưng rồi tôi thấy nụ cười của cô ấy.
Ôi trời, điều này không thể là khoa học được.
Oh, có hộp sữa tươi ở trong tủ lạnh
khi nó thức dậy nhé.
Cám ơn.
Thưa ngài? Tôi có thể giúp gì không?
Cám ơn.
Tự tôi vẫn ổn mà.
Thưa ngài, ngài không được phép vào đây.
Không có gì phải lo lắng cả.
Barry, đang có 1 vụ cướp ngân hàng.
Giữa phố Cunningham với Sampere. - Đã rõ.
Đỡi đã, đó là nơi tôi gửi tiền đấy.
Đã có lần siêu trộm xuất hiện, tôi thì đang ở trên đệm êm của mình.
Anh lỡ buổi tập gym rồi.
Ugh, không. 5 phút nữa thôi.
Thôi nào, chúng ta không ngủ quên đâu.
Anh biết. Nhưng bố em ghét việc đi muộn lắm.
Người phá rối mà.
Phá rối nhất luôn.
Một bức ảnh khác về Flash xuất hiện.
Anh thấy chứ?
Vệt mờ đỏ đấy sao?
Sao em không nghĩ nó đã qua photoshop chứ?
Không đâu.
Đó không phải là trò chơi khăm hay một loại ảo giác đâu.
Anh biết đấy, mỗi ngày, lại có người mới chấp nhận điều không tưởng.
và tin vào anh ta.
Sao anh không thể nhỉ?
Anh tin vào thứ anh có thể nhìn thấy...
Thứ anh có thể chạm vào...
Thứ anh có thể cảm nhận.
- Điều đó có nghĩa là anh tin em. - Mm.
Cậu không phiền chứ? Cám ơn, anh bạn.
- Này. - Buổi sáng bận rộn đấy.
Các nhân chứng khai báo đã thấy vệt đỏ đấy.
Joe, chú phải thấy chuyện đó. Những người trong đây như là
đang cố gắng để giết lần nhau. Cháu đã đến đây đúng lúc.
Chà, nó chắc hẳn phải là trò làm lãng trí,
Bởi vì nửa triệu buck đã bị mất từ mái vòm.
Có một thiết bị theo dõi ở trong đống tiền mặt.
Chúng ta đang cố gắng tìm tín hiệu.
Trong lúc đó, có ý kiến về cái gì đã gây ra vụ ...
lớn này không? - Chất neurotoxin, có thể thôi.
Cháu sẽ lau qua vài nơi, để xem cháu có tìm được gì không,
Nhưng cháu nghĩ, họ đã bị hớp hồn.
- Cháu vừa mới nói "hớp hồn" hả? - Tôi đã rất tức giận.
Tôi không thể tin là tôi đã làm thế. Tôi chưa bao giờ làm hại bất kỳ ai.
Anh phải tin tôi. - Tôi tin chị.
Có điều gì đó đang xảy ra ở thành phố này.
và mọi người muốn giả vờ như không phải, nhưng đúng là thế,
và tôi nghĩ chúng ta nên làm gì đó về chuyện này.
Bạn trai tôi đã quyết định chúng tôi cần ăn gì đó lành mạnh tại nhà.
Vì vậy đây là nơi duy nhất tôi có thể ăn những gì tôi thích.
Oh, tôi xin lỗi. Anh đang nói điều gì đó phải không, thanh tra?
Vệt sáng, The Flash, người đàn ông trong bộ đồ màu đỏ...
anh gọi là gì đi nữa... anh ta được phát hiện ở ngân hàng
sáng nay. - Ý anh là ngân hàng
đã bị cướp nửa tiệu đô,
nơi mà một tá người cố gắng để sát hại lẫn nhau,
và anh nghĩ chúng ta nên tập chung sự quan tâm
vào việc bắt ông già noel. - Tôi không thể giải thích
làm sao anh ta vào rồi thoát khỏi hiện trường nhanh đến thế.
Chúng ta cần tìm ra gã này là ai và hắn ta cần gì.
Anh nên hỏi bạn gái của anh.
Cô ấy viết chuyện viễn tưởng về anh ta mà.
Joe, giúp tôi đoạn này với.
Xin lỗi, cộng sự.
Tôi không còn tin vào ông già noel khi tôi khoảng 8 tuổi rồi.
Này. Chuyện gì ở trong đó vậy?
Anh nghĩ Eddie đang cố gắng thuyết phục Sếp
rằng Flash là một mối đe dọa cho công chúng.
Không phải chứ?
Vậy ra sau hàng tuần cố gắng của em để thuyết phục anh
rằng Flash là có thật,
và rằng cuối cùng anh cũng đã tin em,
thì anh lại đang cố gắng để bắt anh ta sao?
Cái quái gì vậy? - Cám ơn, Barry.
Xin lỗi anh.
Đừng lo lắng. Sếp đã hạ anh rồi.
Xem nào, anh không muốn ăn trưa gì cả.
Gặp em sau.
Chỉ là anh ấy ghen tỵ thôi.
Với Flash sao?
Anh ấy có nên không?
Không.
Gặp lại anh sau nhé.
Barry,
Cháu cần đến S.T.A.R. Labs đấy.
Vâng, cháu sẽ đi. Sau khi cháu ăn.
Tức giận, ghen ghét, sự công kích.
Một Jedi không thèm muốn những thứ này.
Không ai nhận ra câu trích đó à ?
Mọi người ở trong ngân hàng, hoàn toàn trở nên tàn bạo,
kiểu vậy, trong 5 phút.
Và rồi họ bình thường trở lại.
Tức giận có thể là cảm xúc đầy sức mạnh.
Nếu meta-human này có thể gây ra cảm giác tức giận phi lý này
cho nạn nhân của hắn, hắn có thể gây ra rất mối nguy hại.
Thanh tra West giúp chúng ta có bản copy tấm ảnh quét
mà bệnh viện đã làm với mọi người ở ngân hàng.
Xem này.
Chà, nhìn cái này xem,
Trung tâm cảm xúc của bộ não
vẫn cho thấy những dấu hiệu của việc bị quá tải.
Đặc biệt là khu vực kiểm soát chức năng thực hiện.
Đó là phần của não bộ ngăn mọi người làm
bất cứ điều gì ngẫu nhiên hoặc có nguy cơ phá hoại.
Thứ đó xâm nhập vào não của họ.
Sao cô lại nghĩ gã này đã làm vậy với họ?
Đó là câu hỏi trị giá nửa triệu đô đấy.
Này, nếu các bạn tìm ra nó, gọi cho tôi nhé, ok?
Có phải Flash trốn lên mái nhà hẹn gặp Iris không vậy?
Không.
Yeah, nhưng có lẽ cô ấy chỉ muốn hỏi tôi...
Ý tôi là, cô biết đấy, hắn ta... về meta-human đã ngốn hết blog của cô ấy đấy.
Anh muốn vài lời khuyên không?
Dù tôi nói gì đi nữa, tôi vẫn phải nghe lời khuyên đúng không?
Đừng bị cuốn vào.
Cả Flash và chính bản thân anh.
Anh không muốn là người bị đổ lỗi về việc chia tay của họ đâu.
Okay. Tôi nghe cô..
Iris. - Flash.
Thật tuyệt khi gọi anh bằng tên thật.
Ý cô là Ralph sao?
Anh tên Ralph hả?
Cô muốn gặp tôi về chuyện gì?
Bạn trai tôi, anh ấy...
Cô và anh ấy chia tay rồi sao?
- Không. - Oh.
Anh ấy là cảnh sát và anh ấy nghĩ anh rất nguy hiểm..
Và anh ấy đang cố gắng thuyết phục Sếp rằng anh là mối đe dọa.
Chuyện đó cần phải dừng lại.
Tôi nghĩ tôi nên cảnh báo cho anh biết.
Dẫu sao thì, có lẽ anh nên đi đi.
Anh sẽ không đi.
Barry, cậu có đó không?
- Chuyện gì vậy? - Cảnh sát có tín hiệu
từ thiết bị theo dõi giấu trong số tiền bị đánh cắp.
Đội của Swat đang lại gần tòa nhà 1600 trên đường.
Giờ thì dừng việc phá hoại cuộc sống tình yêu của Iris và đi đi.
Tôi phải đi rồi.
Tôi cá anh nói vậy với mọi cô gái.
Cô gái nào cơ chứ?
Hắn ta luôn trả bằng tiền mặt,
Không bao giờ có vẻ như gặp rắc rối. - Hắn đang di chuyển.
- Đứng im! - Ở yên đó!
- Đưa 2 tay lên.. - Có vẫn đề gì à, quý ngài.
Certo.
Quay lại!
Certo, anh còn chờ gì nữa? Hạ hắn đi.
Đừng bảo tôi phải làm gì.
Nằm xuống!
Ugh! Ah!
Mặt nạ đẹp đấy.
Khá thoải mái để biết rằng dù cho bạn đến
thành phố nào đi nữa, thì Big Belly Burger
luôn có vị của Big Belly Burger.
Ý cô là đầy mỡ và muối à ?
Tôi nghĩ chúng là những nguyên liệu bí mật đấy.
Oliver về rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.