Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM NETFLIX
Tại sao
cô lại có mặt ở đó?
Không.
Phải là tại sao tôi ở đó.
Ý anh là ở đâu cơ?
Ác mộng của tôi.
Tất cả Thần Chết đều nhớ về kiếp sống gần nhất của mình.
Tôi cũng vậy.
Đúng vậy. Dù tôi không muốn nhớ đến.
Trong ký ức về kiếp trước của cô,
có tôi không?
Không có ạ.
Kiếp trước của tôi đầy ắp tội lỗi.
Bởi vậy không có lý nào tôi và anh
từng gặp nhau hoặc lướt qua nhau cả.
Như anh nói,
đó chỉ là ác mộng thôi.
Đúng vậy.
Đó chỉ là mơ thôi.
Tôi đã nói thừa rồi.
Cô hãy quên đi nhé.
ĐƠN ỨNG TUYỂN KỲ DIỆU CÁC MẪU ĐƠN ỨNG TUYỂN
TẬP 9: NGÀY NÀO ĐÓ VÌ CẬU
Choi Jun Woong, dậy đi con!
Mặt trời mọc từ tám hoánh, sắp lặn đến nơi rồi kìa.
Mau dậy đi.
- Năm phút nữa thôi mẹ. - Không chịu dậy hả?
- Thật tình. Còn không chịu dậy hả? - Mẹ.
Mới sớm ra mà mẹ làm gì thế?
Thật là.
Mẹ?
Ừ, sao?
Ơ kìa.
- Là mẹ thật à? - Trời.
Đương nhiên rồi! Mẹ của con đây.
Ơ? Sao lại thế này?
Trưởng phòng Koo với Trợ lý Lim đâu?
Nói gì thế? Thất nghiệp thì đâu ra trưởng phòng với trợ lý?
Chắc bị loại nhiều quá nên anh ấy điên rồi.
Sao lại nói với anh thế? Ăn nói cho cẩn thận đấy.
Gì chứ? Con có nói sai đâu.
Anh ấy thất nghiệp còn gì.
Mẹ.
Min Young.
Mẹ, Min Young.
Mẹ ơi.
Cái thằng này.
Jun Woong? Cậu dậy được rồi đấy.
Thôi mà, cho con ngủ thêm năm phút đi.
Cậu Jun Woong?
Ôi, mẹ ơi!
Không!
Có vẻ ở công ty thoải mái quá nhỉ.
Ngủ ngon lành.
Cơ mà tiếc thật.
Mơ thêm tí nữa là đã thành nhân viên chính thức rồi.
Ôi.
Suýt nữa thì mình vạ mồm rồi.
Anh…
NHÀ CÓ VIỆC RIÊNG NÊN QUÁN TẠM NGHỈ.
Có chuyện gì sao?
Có chuyện gì mà đóng cửa thế?
Ai thế ạ?
Hả?
Cháu hỏi chú là ai?
Có biết tớ lo cho cậu thế nào không?
Anh là ai thế?
Là tớ đây.
Ơ kìa?
À.
Có chuyện gì với bà chủ sao?
Vâng. Bà chủ không được khỏe ạ.
- Ốm thế nào? Có bị thương ở đâu không? - Dạ?
À…
Tại vì chú chỉ thích ăn bánh gạo cay ở quán này thôi.
Lâu không được ăn ở đây là chú lại cáu bẳn.
- Vâng. - Ừ.
Vâng, alô?
Vâng, đúng rồi ạ.
Lớp tám ạ?
Vâng, cháu dạy tất cả các môn.
Vâng. Cháu sẽ nhắn lại ạ.
Vâng.
Bà chủ sẽ nghỉ một thời gian ạ.
Cháu dạy thêm à?
Vâng. Sao ạ?
Cháu tôi cũng đang học cấp hai.
Thế ạ? Cháu dạy thêm học sinh cấp hai đấy ạ.
Cháu đang bảo lưu đại học nên khá rảnh.
Nếu chú muốn thuê cháu,
chú cứ tìm Choi Min Young trên ứng dụng Giáo Viên Xóm Làng.
Thì ra cháu đang bảo lưu.
Vâng, cháu phải kiếm tiền.
Nhưng giữ bí mật với mẹ cháu nhé.
Ừ.
Vậy…
nếu cần thì chú gọi cháu nhé.
NHÀ CÓ VIỆC RIÊNG NÊN QUÁN TẠM NGHỈ.
BỆNH VIỆN ĐẠI HỌC SEOUL
Jun Woong!
- Lấy máy khử rung tim. - Vâng.
Có điều khoản ghi rõ nếu cậu
đến gần thân thể mình thì sẽ phát sinh lỗi tạm thời giữa hai cơ thể.
Có thể quên mất cả mặt của mình.
Và cậu sẽ không thể nhập lại vào cơ thể.
Nói tóm lại là chết đấy.
Chỉ được đi đến đây thôi.
Ừ, đã nói mẹ không sao mà.
Mẹ uống thuốc rồi.
Sao con nhặng xị lên thế? Mẹ biết rồi, mẹ tắt máy đây.
Chào cô.
Chào anh.
Cô là chủ quán Ăn Vặt Jung Im nhỉ?
Đúng rồi.
À.
Tôi là khách chỉ thích ăn bánh gạo cay ở quán của cô.
Từ lúc sinh ra, tôi chỉ ăn mỗi bánh gạo cay ở quán của cô thôi.
Thế à? Mà sao tôi lại không quen mặt anh nhỉ?
Tôi cũng không hẳn là khách quen đâu.
Thỉnh thoảng tôi mới đến.
Gần đây có việc bận nên tôi không ghé.
À.
Nhưng sao anh lại ở đây?
Gặp ở bệnh viện thì chắc là có chuyện không ổn rồi.
Bạn của tôi nằm đây.
Ra thế.
Còn tôi thì con trai nằm đây.
À, tôi thấy quán cô đóng cửa.
À, chuyện đó hả.
Con gái tôi nhặng xị lên vì tôi đi lại không vững
nên chúng tôi tạm nghỉ vài hôm.
Ôi trời. Mất công anh đến mà quán lại đóng cửa.
Không sao đâu.
Dù sao tôi cũng rất vui khi gặp bà chủ ở đây.
Đúng vậy. Có duyên gặp nhau thật đấy.
Ôi.
Cô không sao chứ?
Tôi không sao.
Vì tôi có tuổi rồi
nên hay bị mất thăng bằng ấy mà.
Cảm ơn anh nhé.
Lần tới anh đến, tôi sẽ mời thêm anh vài món.
Tôi phải đi tắm rửa cho con trai tôi đây.
Sao cậu ta ủ rũ thế?
Tôi cũng không biết. Cậu ấy như thế cả ngày rồi.
Choi Jun Woong, có chuyện gì à?
Không ạ.
Nếu không thì tỉnh táo lại đi.
Vâng, tôi tỉnh lại đây.
Thật tình!
Đã bảo là tôi sẽ tỉnh lại mà.
Ơ?
Cái gì thế này?
Trong số những người định tự tử trước giờ,
Jae Soo có chỉ số cao nhất là 98.
Ca này gấp lắm rồi.
- May là đã có vị trí. - Đi thôi.
Ôi.
Ôi trời. Hay là chúng ta dịch chuyển tức thời đi?
Đã 99 phần trăm rồi!
Nhiều máy quay an ninh quá.
Ơ?
- Choi Jun Woong! - Jun Woong!
Này, Choi Min Young!
Em điên rồi à?
Cậu mới là đứa điên đấy.
- Tôi không mang theo danh thiếp. - Vâng.
Anh đưa tôi điện thoại, tôi sẽ lưu số lại.
Chúng tôi sẽ bồi thường
chi phí sửa xe hoặc tổn thương tinh thần.
Em không sao chứ?
Vâng, em không sao ạ.
Nhóc có sao không?
Cháu thấy con chó này ở gần chỗ cháu dạy thêm mấy ngày nay rồi.
Vừa rồi cháu thấy nó trên đường nên mới ra cứu.
Chú là vị khách hôm nọ nhỉ?
Suýt nữa là lớn chuyện rồi đấy. Sao lại liều lĩnh chạy ra đường thế?
Phải nghĩ cho bản thân nữa chứ.
Đúng thế ạ.
Nhưng khi thấy nó, cháu chỉ nghĩ là phải cứu nó thôi.
Cháu cảm ơn chú.
Ừ.
Nhưng mà chú này…
Cháu đã cứu nó nhưng không thể mang về được.
Em đừng lo.
- Chúng tôi sẽ chăm sóc nó. - Khoan, chúng ta sao?
Vậy em nhờ chị ạ.
Tên của nó là Kong ạ.
Đây ạ.
Em cảm ơn ạ.
Cháu cảm ơn ạ.
Ai thế? Cứ như thể cậu quen cô bé vậy.
Em gái tôi đấy.
Cái tính liều lĩnh đúng là ăn vào máu nhà cậu rồi.
Tôi đã…
lo bồi thường xong rồi ạ.
Nhưng phải làm gì với nó đây? Đâu thể mang về Jumadeung.
Không quan trọng.
Nó là đứa đang định tự tử.
No comments yet. Be the first to leave one.