지금은맞고그때는틀리다
Prvních 200 řádků.
Produced by Jeonwonsa Film Co.
Jung Jae-young, Kim Min-hee, Youn Yuh-jung, Gi Ju-bong,
Choi Hwa-jeong, Yoo Jun-sang, Seo Young-hwa, Go Ah-sung.
Hong Sang-soo's 17th feature film
Đây là lần đầu tiên tôi đến Suwon.
Tôi đã đi bộ đến quảng trường thương mại nằm phía trước cung Haenggung.
Có một quán cà phê ở phố bên kia nên tôi đã mua cho mình một cốc cà phê.
Chà, cô ấy đẹp thật!
Thứ nhỏ nhặt... Thật mảnh dẻ và trẻ trung.
Mình phải cẩn thận. Cô ấy quá đẹp.
- Anh không mệt chứ ạ? - Không...
Nhưng, có phải có một sân trượt băng ở đó không?
Chỗ đó ạ? Đúng rồi.
- Tôi cũng có thể hút thuốc chứ ạ? - Được chứ, cô cứ tự nhiên.
Thật tuyệt là lại có một sân trượt băng ở nơi này.
Anh có đói không ạ?
Vâng, tôi cũng hơi đói, nhưng tôi đang nghĩ đến việc qua đó.
Thật không thể tin được là lại có một sân trượt băng ở đây.
Đúng vậy.
Đạo diễn
tôi có thể làm phó đạo diễn cho anh không?
Tất nhiên rồi, sẽ rất tuyệt cho mà xem.
Nhưng cô đã làm phó đạo diễn ba lần rồi. Cô vẫn chưa đủ tự tin sao?
Không biết anh có tin tôi không, nhưng mà...
Gì cơ?
Với tôi, anh là đạo diễn phim quan trọng nhất.
Đúng thế đấy ạ, cho dù anh có không tin.
Tôi không phải là kiểu người thường nhận được lời khen.
Nhưng tôi thực sự rất vui.
Đừng nói thế ạ.
Khi tôi cô đơn, anh chính là người đã cho tôi sức mạnh.
Khi xem các tác phẩm của anh, tôi tự nhủ: " Nhờ những phim này, cuộc đời của mình mới đáng sống!".
Tôi thực sự đã nghĩ thế đấy ạ.
Trời Ơi Thật Là...
Hôm nay trời khá ấm nhỉ.
Không giống như là đang mùa đông, đúng không ạ? - Đúng vậy! Thời tiết thật...
Ấm quá, đúng là ấm thật đấy.
- Chúng ta đi chứ? - Vâng ạ.
Ôi Nhanh Quá
Xin Lỗi Nha
Anh không sao chứ?
Vâng, cô đừng lo
Cô Muốn Tiếp Tục Ngồi Chứ ?
Có vui không?
Có lẽ bởi vì tôi vẫn đứng yên, nhưng lần này mọi chuyện thật suôn sẻ.
Thêm Một Lần Nữa
- Bao nhiêu thế ạ? - 1500 Won.
- Chúc anh một ngày tốt lành. - Cám ơn cô.
Chúng tôi chia tay sau khi ăn một ít Kalguksu.
Tôi nói với cô ấy mình hơi mệt, cần nghỉ ngơi.
Tôi hứa sẽ đưa cô ấy đến Chicken Alley. của Suwon nếu tối nay tôi thấy chán.
Nhưng ngay cả khi thấy chán, tôi cũng không nghĩ sẽ gọi cho cô ấy.
Tôi cần phải cẩn thận. Mới chỉ một ngày thôi..
Bok-Nae-Dang
Những chữ viết nghĩa là
"Sự giàu có" và "Bên trong".
"Sư giàu có xuất phát từ bên trong"?
Tôi không chắc nữa.
- Ấn vào đây nhé. - Được.
Chuẩn bị. Một, hai...
Một lần nữa.
Một, hai...
Sau khi đi lên đi xuống, tôi quay lại Boknaedang.
Đó là nơi đẹp nhất xung quanh đây.
Người này vẫn còn ở đây?
Có ngon không?
Vâng, ngon ạ.
Đây là sữa chuối.
Cô đang làm gì ở đây?
Trông tôi giống như đang làm gì?
Cô đang uống sữa
Vâng, anh quan sát tốt đấy.
Còn anh, anh đang làm gì?
Tôi chỉ ngồi đây thôi.
Tôi đến Suwon vì một buổi chiếu phim. Tôi cũng có một buổi thuyết trình nữa.
Anh ở đây vì một buổi giảng dạy?
Sau buổi chiếu phim của tôi, tôi sẽ nói chuyện với các khán giả.
Không phải giảng dạy gì đâu.
- Anh có phim của mình sao? - Vâng.
- Anh là đạo diễn phim à? - Vâng , đúng thế.
- Tôi hiểu rồi. Cô làm gì?
Tôi không làm gì cả.
Tôi chỉ đang uống sữa thôi
Tôi thấy rồi. Vậy là cô không làm gì cả.
Đúng thế.
Vậy, anh là một đạo diễn nổi tiếng? Có khi nào tôi biết anh không?
Ồ, tên tôi là Ham Chun Soo.
Thật sao?
Vâng,
Tôi biết anh rất rõ! Anh là một đạo diễn rất nổi tiếng!
Tôi vui quá.
Giờ thì tôi nhận ra rồi! Thảo nào trông anh quen thế!
- Rất vui được gặp anh!. - Tôi Cũng Vậy
Nhưng, anh thực sự là đạo diễn Ham Chun Soo sao?
Tất nhiên rồi.
Cô cứ uống sữa của mình đi.
Vậy nghề nghiệp của cô là gì vậy?
Tôi?
Gần đây, tôi là một họa sĩ. Tôi không vẽ một thời gian dài rồi
nhưng những ngày này tôi sống bằng việc vẽ tranh.
Cô còn bị dính màu lên áo nữa kìa!
À, vâng.
Cô rất đẹp.
Cám ơn anh...
Tôi từng có một công việc khác
Nhưng bây giờ tôi sống bằng việc vẽ tranh.
- Tôi hiểu. - Vâng.
Cô có muốn uống một tách cà phê với tôi không?
Đâu đó gần đây. Một tách cà phê ấm áp.
Cà phê ư?
Vâng. Tôi nghĩ sẽ tuyệt lắm.
Cà phê ư ?
- Thật ra thì... Tôi đã nhìn thấy cô, lúc trước.
Khi cô đi vào, tôi đã thoáng thấy cô.
- Thật sao? - Vâng.
Tôi rất ngạc nhiên là cô vẫn còn ở đây!
Hôm nay tôi lưu lại đây hơi lâu một chút
Vâng.
Vậy, tôi có thể mua cho cô một tách cà phê không? Đâu đó gần đây.
Nào, đi thôi!
Được, cùng đi nào.
Sẽ vinh dự lắm đây, được uống cà phê với một đạo diễn nổi tiếng như vậy.
Cám ơn cô! Tôi mới là người phải biết ơn chứ.
Chúng ta đứng lên thôi chứ?
Vâng.
Tôi sẽ xách giúp cô.
Cám ơn anh.
Trông ngon nhỉ! Là trà táo tàu sao?
Vâng, họ làm nó ở đây, trực tiếp
- Rất nóng, anh có muốn thử không?? - Không. cám ơn cô.
Cô không bao giờ uống cà phê sao?
Tôi có thể uống được, nhưng nếu uống, tôi sẽ cảm thấy rất mệt. Tôi có chút nhạy cảm.
Trông đúng là như thế. Cô dường như là một người rất nhạy cảm.
Thật sao?
- Đạo diễn, anh cũng khá nhạy cảm đấy. - Tôi sao?
Ừm, tôi cũng có chút nhạy cảm.
Nhưng trông cô nhạy cảm hơn.
Không, tôi nghĩ anh nhạy cảm hơn tôi.
Vậy ư?
Có thể đó là lý do anh tạo ra được nhiều bộ phim tuyệt vời như vậy.
Cám ơn cô
Nhưng cô đã xem phim của tôi chưa?
Không, vẫn chưa.
Tôi hiểu.
- Thường thì tôi không thích xem phim lắm. - Tôi hiểu
Nhưng tôi nghe rất nhiều người khen ngợi các tác phẩm của anh.
Không phải thế đâu.
Anh chắc hẳn là một đạo diễn tài ba.
Không dễ gì người ta lại dành lời khen cho người khác..
Và từ những gi tôi nghe được, đó không chỉ là những lời khen về sự nổi tiếng thôi đâu.
Cám ơn cô rất nhiều.
Tôi chỉ làm tốt nhất có thể, vậy nên tôi trân trọng tất cả mọi nhận xét.
Và cũng không giống như tôi có thể làm được gì nhiều.
- Như vậy sao? - Nhưng mà...
Tôi rất hy vọng một ngày nào đó có thể tạo nên...
...điều gì đó đẹp hơn, đáng nhớ hơn.
Tôi hiểu cảm giác đó. Tôi nghĩ mình cũng đang vẽ vì lý do tương tự.
Vâng. Tôi cũng nghĩ vậy.
Tôi đang rất tò mò về những bức tranh cô đã vẽ.
Nếu anh thực sự thấy thích, tôi sẽ cho anh xem tranh của tôi sau.
Vâng, cảm ơn cô!
Hôm nay anh định làm gì?
Tôi ư?
Hôm nay cũng không có gì đặc biệt.
Tôi đã đến sớm hơn một ngày, như tên ngốc vậy
Hôm nay tôi cần đến xưởng vẽ.
Thật sao? Cô sẽ đến xưởng vẽ của mình sao?
Có vấn đề gì ư?
Không, chỉ là tôi tự hứa với mình sẽ không
để một ngày trôi qua mà không vẽ gì cả.
Tôi rất hiểu.
Cô phải làm việc của mình chứ.
Cũng không quá quan trọng, nhưng đó là một việc
làm hàng ngày mà tôi không muốn sao lãng.
Mong anh hiểu cho.
Tất nhiên rồi! Một việc làm hàng ngày rất quan trọng.
Nếu cô không dính vào nó, sẽ cảm giác như mọi thứ sắp sụp đổ vậy.
Họa sĩ, nói riêng, lại càng cảm thấy như vậy.
Anh rể tôi cũng là họa sĩ và anh ấy cũng rất giống vậy.
Tôi cũng nghĩ như thế.
Làm gì đó theo một nhịp độ, tôi nghĩ điều đó rất tuyệt.
Làm việc đó trong lúc thư giãn đầu óc.
Tôi rất hâm mộ cách sống đó.
Nếu tôi...
Nếu không giữ lời hứa, tôi cảm thấy như mình sẽ hoàn toàn bị phá hủy vậy.
Tôi nghĩ vậy đấy.
Tôi thấy sợ. Vậy nên tôi cần giữ lời hứa của mình.
Vậy nên tôi cần giữ lời hứa của mình.. - Tôi hiểu.
-Vừa rồi tôi đã nói với anh rằng tôi từng có một công việc khác, đúng không?, - Vâng
Tôi từng làm công việc của một người mẫu
Cô từng là người mẫu?
Vâng.
Tôi kiếm được rất nhiều tiền...
Nhưng
tôi nhận ra rằng đó không phải cách sống mình muốn
Tôi nghĩ mình hiểu cảm giác đó.
Tôi không biết tại sao mình vẫn có thể chịu được kiểu công việc như thế.
Tôi không có tương lai,
tôi đã rất lo lắng...
Công việc đó không mang lại cảm giác đáng giá gì cả.
No comments yet. Be the first to leave one.