Prvních 200 řádků.
Có 1 nhóm người ở ngoài kia
họ đã tin chắc là bị ma ám.
lvanwood, Louisiana.
Tôi nghĩ rằng mọi cánh cửa đến địa ngục là ở kia, ngay khi ra khỏi Bush Drive.
- Các giáo phái ở khu vực này. - A!
Nó là sự kết hợp của sự mê tín
và văn hóa nhân giang. Các bạn có được 1 tà thuật, bạn cũng có người công giáo La Mã.
Phong trào Ngũ tuần.
Tôi cần anh người đọc thần chú để trừ tà cho linh hồn của con gái tôi.
- Mình thích giày của cậu. - Muốn mang thử nó không?
Trông nó hợp với cậu đấy. Tặng cậu đó.
Cô là ai?
Abalam.
Lạy Chúa, Nell,
- Anh có thể giải trừ con quỷ ra khỏi con! - A!
Đi! Đi! Đi!
Anh tỉnh chưa hả?
Chúa ơi, em đang đóng băng hả?
Ừ.
Em vẫn còn giận anh sao?
Có chuyện gì vậy? Em đang run đó.
Lil?
Gì hả?
Jared?
- A đù! - Cái quái gì vậy nhỉ?
Giờ chúng ta nên làm sao hả?
Cứ chờ ở đây nhé.
Jared?
Im nào!
Xin chào?
Jared?
- A! - Im nào!
Im nào.
Cô đã trốn thoát được từ 1 giáo phái nào đó đúng không?
Cô có biết ai đã làm điều này với cô hay đã chuyện gì đã xảy ra trong khu rừng đó không?
Cô có nhớ tên mình không hả?
Chúa ơi.
Y tá.
Gọi cho Frank tại khu Deverux. Hỏi có còn phòng cho 1 cô gái khác nữa không.
Nell, Nell, cô có nghe tôi nói không?
Chúa ơi, cô bé!
Hắn ta sẽ giết tất cả chúng ta!
Tôi đã chết rồi sao?
Không. Cô đang ở tại 1 bệnh viện New Orleans.
Đã có 1 vụ cháy.
Họ đang phân loại những thứ còn lại
cô là người duy nhất còn sót lại.
Không.
Hắn ta vẫn còn ở ngoài kia.
Ai?
Ai vẫn ở ngoài kia?
Abalam.
Ác quỷ.
Tôi biết cô đang hoảng loạn.
Khu nhà Deverux là an toàn
để cho cô tìm ra 1 sự khởi đầu mới.
Nó sẽ giúp cô quên đi quá khứ.
Tôi nghĩ cô sẽ thích nó.
Cảm ơn ông.
Đợi đây 1 chút, tôi sẽ chắc chắn là phòng dành cho cô đã sẵn sàng.
Sản phẩm này đã được xác nhận bởi các giáo sư
tại 1 số trường đại học hàng đầu quốc gia.
Đôi giày đẹp lắm!
Hãy gọi ngay để chia sẻ những cảm nhận mà rất nhiều người khác
đã trải nghiệm trong vài tháng gần đây
thật tuyệt khi các bạn có thể ngay tại nhà...
Tôi không tin có ma quỷ, Nell à. Nhưng tôi tin có tội ác.
Nó được tạo ra bởi con người không phải ma quỷ hay thứ linh tinh nào khác.
Dù cô đang chạy trốn khỏi thứ gì thì cũng sẽ không tìm thấy cô ở đây.
Lối này.
Tặng cô này.
Trước khi cô quay trở lại,
cô có thời gian để quyết định
vào những niềm tin mà cô muốn?
Đó là cuộc sống của cô.
Cô phải quyết định mình là ai.
Nhớ buổi tối là lúc 6 giờ đó.
Cảm ơn ông.
- Này. - A!
Oh.
- Chào, tôi là... - Tôi là Freak.
Cậu là người trong rừng hay là gì thế hả?
Lại đây nào.
Ngồi đi.
Chỉ ngồi thôi mà.
Mình không biết.
Cậu chắc chứ?
Tin tôi đi.
Đó.
Nó là gì vậy?
Mọi người đều có quá khứ.
Dù có thích nó hay không cũng thế. Nó là 1 phần trong con người ta.
Các bạn không thể thay đổi hay chạy trốn khỏi nó.
Nhưng các bạn có thể thừa nhận nó.
Thế nên, như là 1 bài tập, tôi muốn các bạn viết 1 lá thư
cho người mà đã làm bạn tổn thương
và hãy đối mặt với họ.
Các bạn có thể nói bất kỳ điều gì tùy thích. Hãy trung thực.
Hãy là chính mình.
Cô đang làm tốt hơn rất nhiều so với 2 tháng trước.
1 công việc mới cho cô nhé, được không?
Chúng ta sẽ xịt thuốc 222 để duyệt côn trùng.
Nếu có ai hỏi thì chúng ta nói đang sơn lại.
Rất tuyệt. Điều này làm tôi phải mất chút thời gian để thành thạo nó.
Nhưng tôi thích như vậy, tôi thích làm điều gì đó.
Và cô có hòa nhập với các cô gái khác không?
Tôi có.
Đến đây.
Được rồi, chơi nó lại nữa đi.
- Không còn ác mộng nữa, đúng không? - Không còn.
Tôi đã có 1 giấc mơ đẹp vào tối qua.
Không có ai cố liên lạc với cô sao?
Không, thưa ông.
Cô có thể nói tôi biết mà Nell.
Không, nó...
Đã có bóng tối tồn tại nhưng giờ nó đã biến mất rồi.
Như ông từng nói.
Nó không có thật.
Được rồi.
Được rồi là sao?
Được rồi.
- Chào. - Chào.
- Em đi làm vào ngày mai à? - Đúng thế.
Được rồi, có lẽ anh sẽ gặp lại em sau.
Ừ, gặp lại anh sau.
Tạm biệt, Chris.
- Ha-ha-ha. - Gì hả? Thôi đi!
Chờ chút. Vậy đó là lý do với Chris sao?
- Anh ấy tốt bụng mà. - Oh. Mm-hm. Ha, ha.
Anh ta!
Anh ta không là siêu mẫu đâu.
- Oh. - Đừng bận tâm về họ, chỉ là ghen tị với cậu thôi.
Không có trừ khi bọn con trai rờ được chổ dưới này!
- Gì hả? - Cậu thật đáng yêu, thật đấy.
Cậu đang nói về gì vậy?
- Này các cậu! - Này!
Chào.
Ôi, chúa ơi.
Cậu có thấy không?
Này.
- Làm gì đi chứ. - Ha-ha-ha.
Quên gã này đi.
Tên "thiết" ngu ngốc.
Oh! Ha! Heh.
Anh giỏi thật đó.
Oh, um...
Cô đã từng bị mất tích.
Anh vừa nói gì?
Này. Cậu ổn chứ hả?
Um, heh.
Không có gì đâu.
Được rồi.
Tớ nghĩ là anh ta thích cậu.
Được rồi.
Ăn không?
Bọn họ đã ở 3 ngày và đi vào thứ 7. Sao bọn họ làm vậy nhỉ?
Tớ không biết.
- Được rồi. Cái gì...? - Tớ thật sự tệ với những câu đó hóc búa.
Được rồi, tên con ngựa là Thứ 6.
Bố sao?
Có gì với cậu vậy?
Nell!
Cứu cô ấy! Cứu cô ấy!
Cô ấy đã ăn gì vậy?
- Gọi xe cấp cứu! - Quay trở lại phòng hết cả đi.
Về lại phòng mình đi nào!
Shush, là mày sao!
Không dừng lại à.
- Nell. - Aah!
- Em đến trễ. - Em biết.
Nhưng đừng lo lắng.
Anh đã nói với cô Bev là em đang giúp anh vài việc vặt.
Cảm ơn.
Khi xong việc, anh có 1 ngạc nhiên cho em, được chứ?
Được.
Dường như không thể chạy thêm được nữa.
Bọn chó săn địa ngục dường như là...
Tôi không biết đường nào để đi cả...
Này. Không được nhìn trộm.
Cô sẽ thấy vài thứ không nên thấy đó.
Tốt nhất là cô nên gõ cửa 3, 4 , 5 lần rồi vào.
- Được chứ hả? - Tôi xin lỗi, cô Bev.
Xin chào!
Nell.
Nell, cô có nghe tôi nói không hả?
Tôi sẽ mang cô ấy đến cho cô. Hắn ta biết nơi cô ở.
Tôi đẹp không?
Cùng nhau chúng ta có thể làm nhiều điều tuyệt vời.
Chúa ơi, đúng là trẻ con, cô bị điếc hay sao vậy?
Tôi rất xin lỗi, cô Bev. Cái đài...
Tôi xin lỗi.
- Em ra trước đi. - Oh, uh...
Cảm ơn.
Nó đẹp quá.
- Được rồi, cảm ơn. - Cảm ơn.
Cái gì vậy?
Nó là đường và đậu phộng, ngon lắm.
- Ăn mừng nào. - Ha, ha.
Có thật là...
em chưa từng có bạn trai phải không?
No comments yet. Be the first to leave one.