Prvních 200 řádků.
HOMETOWN CHA-CHA-CHA
HOMETOWN CHA-CHA-CHA
Này, bác sĩ Yoon…
Ơ?
Bớ làng nước ơi.
Này, tôi vừa thấy bác sĩ Yoon đi từ nhà Tổ trưởng Hong ra đấy.
Sáng sớm ngày ra, cô ấy rón rén đi ra như mèo ấy.
Hong Du Sik trông ngoan thế mà lại ghê gớm thật.
Thời buổi này chả có đứa nào trong sáng.
Nam Suk, cậu bỏ thói nhiều chuyện đi.
Các chị ơi, xem này!
- Gì thế? - Có chuyện gì?
Nghe nói cậu ngủ với Tổ trưởng Hong à?
Cô dâu chú rể, làm bể bình bông
Ôi trời.
Cậu sao thế?
Là thật à?
Có trà giải rượu không?
Đợi chút.
Ôi, đầu tôi.
TẬP 5
Chạy vội về đây mà.
CÁ NẤU CANH, GIÁ ĐỖ
Chà.
Canh kim chi giá đỗ không thể thiếu đậu hũ được.
Okay.
Đau đầu quá đi mất.
Rốt cuộc mình say đến mức nào mà lại lăn ra ngủ ở đó chứ?
Ôi, đầu tôi.
Anh Du Sik!
Em từng học múa cột đấy nhé.
- Em giống Kim Yuna nhỉ? - Điên thật…
Ôi mẹ ơi.
Nhìn này!
QUÁN GỎI HWAJEONG
Nhìn đây nào. Một, hai, ba.
Điên mất thôi.
Mật khẩu vào nhà mình là…
tám, bảy, không, bảy, hai, bốn.
Tổ trưởng Hong ơi!
Tôi đỉnh không?
Khỏe lắm đúng không?
Siêu nhất hành tinh luôn nhỉ?
Một, hai!
Hai! Xem tôi giỏi không này!
Môi triệu hai mươi hai cái, hai mươi ba, hai mươi tư.
Tổ trưởng Hong!
Mình phải bỏ rượu thôi.
Sao vậy?
Nhưng sao thứ tự kỳ cục vậy?
Mình lượn lờ cả khu như vậy rồi,
sao lại quay lại nhà Tổ trưởng Hong chứ?
Anh Du Sik!
Tổ trưởng Hong!
Gì đây? Sao phim lại tắt ngay đoạn đó?
- Đi thôi. - Mi Seon này.
- Ta nghỉ một hôm nhé? - Được thôi.
- Thật à? - Ừ.
Tớ để hóa đơn tín dụng trên bàn rồi đấy.
- Tháng này… - Tớ không muốn nghe.
Đi làm thôi.
Thì đi vậy.
Sao thế?
- Tớ có tín hiệu rồi. Cậu đi trước đi. - Tín hiệu gì?
Chắc tớ phải chiến một trận thật dài rồi. Đi trước đi nhé.
Thật là.
BÁN VÀ MUA HÀNG RÕ NGUỒN GỐC!
- Này! - Qua đây!
Này! Ngủ rồi à?
Ngủ rồi hả?
Hai người đó ngủ với nhau ư?
Nói nhỏ thôi.
Cô ấy vừa đi vừa ngáp, vừa chùi ghèn.
- Trông thỏa mãn lắm. - Thế à?
- Thỏa mãn lắm à? - Thật sao?
- Chào buổi sáng. - Ôi.
- Chào cô. - Chào mọi người.
- Vâng, chào cô. - Này, Nha Khoa!
- Du Sik à. - Suỵt!
Chào.
Mới sáng ra đã chuồn rồi? Còn không rửa chén.
Ô kìa.
À… Ai lại bắt khách đến nhà dọn rửa chứ?
- Tôi mua rượu đắt tiền đến rồi. - Mất sóng…
- Quên món rượu sâm cô uống rồi à? - Wifi yểu…
Chúng ta đã uống cả rượu sâm sao?
Thôi bỏ đi. Ăn gì giải rượu chưa?
Chụp một bức ảnh đi.
Tôi đang trên đường đi làm.
Đi ăn sáng chút được chứ?
- Ăn gì đây? - Món truyền thống đi.
- Duyệt. - Thấy chưa? Dính lấy nhau…
Túm tụm làm gì thế?
À, bọn tôi đang chụp ảnh.
- Tôi gọi điện thoại. - Chụp ảnh?
Trông cô cậu có vẻ mệt mỏi. Thích thế.
Sao lại rủ nhau ra đường chụp ảnh với gọi điện thoại chứ?
- Ngoài này sóng mạnh hơn. - Hai người thân nhau nhỉ?
Chỗ nào chẳng có sóng. Toàn nói vớ vẩn.
- Mọi người về đi. - Ừ.
- Được rồi. - Đi đi.
Họ đi ăn canh giải rượu đấy. Ra quán canh đi.
Thấy họ chưa?
Mọi người ở đó làm gì thế?
Này. Mau qua cùng xem đi.
Nhanh lên.
Qua đây. Tin nóng đấy.
- Chẳng thấy gì. - Mở hé cửa được không?
Khẽ nào!
Thấy họ chưa?
- Rồi. - Có chuyện gì thế nhỉ?
- Thấy không? - Đẹp nhỉ.
Món truyền thống tôi nhắc đến là canh xương chứ đâu phải canh tiết.
Ăn canh tiết giải rượu là nhất.
Vừa dai vừa ngon.
Còn chứa nhiều vitamin A và sắt nữa.
- Giờ chuyện đó không quan trọng. - Thế cái gì quan trọng?
Hãy ăn một cách tự nhiên nhất có thể.
Cầm thìa lên đi. Và đừng có nhìn sang bên trái.
Ơ hay. Đã bảo là đừng có nhìn rồi!
Trời ạ. Yên nào!
Thảo nào thấy rờn rợn sống lưng.
Ra là có nhiều vong đeo. Sao thế?
Cả xóm đồn ầm lên cả rồi.
Về chuyện đêm qua…
chúng ta ngủ chung với nhau.
Tôi… không thấy rõ.
Nên tôi nói này,
giữa chúng ta không xảy ra chuyện gì đúng không?
Có chuyện đấy.
Sao cơ?
Chuyện thì…
có nhiều lắm chứ.
Gì cơ? "Không để bản thân say?"
Trời ạ. Tôi còn tưởng cô quay show tạp kỹ nào cơ.
Đang ngồi tự nhiên chạy ra đường. Vừa hát hò, vừa nhảy múa.
Còn ôm cột điện uốn éo "Em giống Kim Yuna nhỉ?"
Xong lại chạy tiếp, vừa chạy vừa la làng
"Anh Du Sik!"
Tiếc là cảnh hay chỉ mình tôi thấy.
Không lý nào lại thế. Tôi làm gì có thói quen xấu khi say.
Chắc hôm qua tôi không khỏe.
Ừ, té ra cỡ đó vẫn chưa là "thói xấu" à?
Chưa hết đâu. Cô còn giãy nảy đòi uống thêm chầu nữa cho bằng được.
Thế là lại phải về nhà tôi để cô uống cả bộ sưu tập rượu.
Có lương tâm thì trả tiền rượu sâm đi.
Thì ra tiết chứa nhiều sắt.
Gì cơ?
- Ngon thật. - Trời ạ.
Này.
- Ôi trời. - Ô kìa!
Sờ nhau rồi à?
Họ đang làm gì thế?
Sao ăn uống lem luốc như trẻ con thế?
Anh làm mọi người hiểu lầm đấy.
Tại cô làm tôi sợ đấy. Dính canh trên môi cứ như Joker hiện hồn.
Anh làm hư bột hư đường hết rồi.
Tôi có làm gì đâu.
Tôi định ngồi ăn tự nhiên với anh để dập tắt tin đồn.
Sao tự dưng anh lại lau miệng cho tôi?
Giờ thì cả khu sẽ kháo nhau là tôi với anh đẹp đôi cho xem.
Giữa họ chả có tí phản ứng hóa học nào nhỉ?
Ừ. Nếu ví với một bài hát thì hụt mất đoạn điệp khúc.
- Cứ nhạt nhạt thế nào ấy. - Chuẩn.
Trông chẳng khác gì bố Bo Ra lau miệng cho Bo Ra nhà em cả.
Phải gọi là tình cha con ấy?
- Nhỉ? - Ừ. Kiểu như thế này này.
Chính xác, đúng kiểu như thế này.
Ôi trời. Có vẻ đêm qua họ không có chuyện gì thật.
Thôi nào. Trai đơn gái chiếc. Lý nào lại không có gì!
Thật là.
- Trời ạ. - Thôi giùm cái đi!
Cứ tưởng túm tụm lại có chuyện gì. Rảnh hơi quá đi.
- Không biết private à? - Không biết viết thôi.
Sao cậu cứ đi rêu rao chuyện của người khác thế?
Tôi thấy sao nói vậy cũng không được à?
- Không hay cho lắm nhỉ? - Trời ạ.
Đúng là điếc không sợ súng.
Đem sự thật ra bêu rếu cũng là xúc phạm nhân phẩm đấy. Biết không hả?
- Biết chưa? - Lại lên mặt dạy đời.
Tan chợ cả đi.
Còn ngây ra đó làm gì?
Tan chợ thì tan. Đi thôi.
Tôi phải về làm mì nữa. Về thôi.
Tôi cũng phải về nhận hạt cà phê đây.
Em về dọn dẹp tiệm nhé.
Sao nó vẫn đứng đó?
Trời ạ, thôi ngay!
Khoan đã. Chân anh tê cứng rồi.
Tôi lập phòng chat mới không có Yeo Hwa Jeong này.
Tăng hai họp ở tiệm tạp hóa Bora nhé.
Tiếc cho Tổ trưởng Hong thật đấy.
Tiếc ngẩn tiếc ngơ luôn ấy chứ.
Khỏi phải nói.
Tổ trưởng Hong tài giỏi như thế, còn cỡ như cô nha sĩ đầy cả ra.
Khối cô xếp hàng tranh.
Du Sik chẳng có lấy một khuyết điểm nào.
Ở Gongjin chẳng có cô nào chưa từng say nắng anh ấy cả.
Đúng vậy.
Tình đầu của cháu luôn đấy.
No comments yet. Be the first to leave one.