Prvních 191 řádků.
Sao vậy?
Anh đang rụng tóc đấy.
Sao cơ? Tại sao cô lại nói thế với tôi?
- Thì tôi đang tập mà. - Tập gì chứ? Chết trong cô độc à?
- Trở nên trung thực hơn. - Vậy, đi và thực hành ở chỗ khác đi.
Anh luôn luôn trung thực... Tôi rất ngưỡng mộ điều đó.
- Tôi luôn là một người nói dối không chớp mắt. Đã luôn như vậy rồi. - Luôn luôn á?
Tôi đã từng nói với nhóm Spice Girls là tôi đang chết dần
vì bệnh ung thư não để có thể lấy vé đi xem nhạc hội miễn phí đó.
Không trung thực để có thể bỏ qua cảm xúc của ai đó thì đều khiến tất cả mọi người hạ thấp phẩm giá.
Nhưng không trung thực để kiếm đồ miễn phí chỉ là cách làm kinh tế thông minh thôi mà.
Cảm ơn nhé.
Oh. Không. Không, không được.
- Tại sao lại không chứ? - Tôi sẽ bị ngộ độc cao su mất.
Nhưng, nhưng cô không thể để tôi như thế này được.
Tôi sẽ rất nhanh thôi... cô thậm chí không để ý thấy gì đâu.
Câu thuyết phục hay đó.
Tôi đã học được blue ball* chỉ là giả tưởng khi tôi mới 12 đó. (blue ball: lý do giả vờ để một chàng trai có thể thuyết phục cô gái làm chuyện đó)
Cái thằng nào nói cho cô biết điều đó là phản bội với giống đực của chúng tôi đấy!
Wow.
Nhìn anh kìa. Như là một con vật vậy đó.
- Như là một chú khỉ đột bị bạch tạng vậy. - Đó là lỗi của cô đó, bé yêu.
- Cứ đi xung quanh với cái vòng ba đó. - Anh biết mà, có thể bỏ qua một vài lần dựng hàng mà.
- Anh vẫn còn các lần khác mà. - Nhưng tôi thích lần này.
Và tôi cứ nghĩ là tất cả những đàn ông Anh Quốc đều bị đàn áp trong chuyện đó đấy.
Không, đấy là đang nói đến mấy bạn Welsh* đó. (*người xứ Wales)
Vậy cô sẽ chỉ đứng đó và nhìn tôi à?
- Tôi thật sự là không thể quay mặt đi đâu được cả. - Cô sẽ không thể phá hỏng được giây phút này của tôi đâu.
Được rồi.
- Không làm tôi thấy phiền một chút nào đâu. - Tốt.
- Nó sẽ xảy ra đó. - Rất vui khi nghe vậy.
- Khỉ thật! - Ha! Tôi thắng rồi.
Nhưng, dù gì thì, tôi cũng vừa bị sớm hai ngày rồi.
- Oh. - Và đấy là lỗi của anh đấy, anh bạn.
Anh là người đã lắc thành chai của cái lọ sốt cà chua suốt mà.
Thôi được, nên, vậy hẹn gặp lại cô sau năm ngày, hoặc hơn nhé.
- Cái gì? - Nghiêm túc đó à?
Sao, vậy cô kéo dài hơn à hay...
Thôi quên đi. Đừng có lo.
Tôi sẽ rời làng khi tuần trăng đã hết.
Vậy, tôi luôn có thể chơi cùng, như chúng đã nói mà.
Dừng đi. Hẹn gặp lại anh sau năm ngày.
Dịch bởi Rexy Momo Kobayashi
Ferris Bueller. Tuyệt quá. Đang chiếu trên kênh nào vậy?
- Không kênh nào cả. Tớ đi thuê mà. - Cậu đi thuê á?
Cậu có phải là một tên cảnh sát được cử từ quá khứ để giết tớ không đấy?
Cậu đi thuê một cái DVD á?
Tớ thật sự là không biết là cậu còn có thể làm thế ở đâu đâu.
Thì, tớ có nhận thấy là nó được bật trong lần sửa nhà trong tuần này,
và nhận ra là lâu rồi mình không được xem
nhưng lại không muốn mạo hiểm chen vào
sau chuyện xảy ra với Đội trưởng Phillips.
Cái bộ phim này có một trong những nhân vật phản diện hay nhất mọi thời đại luôn.
Đúng. Hiệu trưởng Rooney đúng là ác mà.
- Rooney? Rooney đâu phải là kẻ xấu. - Oh, vậy ý cậu chắc là cô chị.
- Cái cô trong cái phim, um... Wind. - Phim Dirty Dancing.
Đúng, đầu tiên là,
Nhân vật Wind là vai cậu có thể nhớ từ sự nghiệp của Jennifer Grey sao?
Và, không, cô ấy cũng đâu không phải là vai phản diện.
- Vậy thì là ai? - Cameron.
Cam... Đâu có, Cameron là người bạn thân nhất mà. Cameron là bạn trợ giúp đấy.
Edgar, tớ nghĩ là tớ có hiểu một chút về cách kể chuyện của Campbellian đấy.
Ferris là anh hùng. Jennifer Grey là nhân vật để tôn nền.
Hiệu trưởng Rooney là đồ ngốc. Sloane là bạn trợ giúp.
- Và Cameron là kẻ xấu. - Khoan đã, vì sao Cameron lại là người xấu?
Ferris chỉ muốn chỉ cho Cameron một ngày vui vẻ, đúng không,
chỉ một lần trong cái cuộc đời đáng tội nghiệp đó thôi, nhưng Cameron lại cư xử
như là một thằng mít ướt suốt thời gian đó, phá hết tất cả những nỗ lực
để được vui vẻ với nỗi sợ hãi vui vẻ- thụ động và mấy câu-nay liên hồi,
nhất là còn phá hỏng hết những ngày tự do cuối cùng của Ferris,
bằng cách trở thành một-một kẻ thù thích ngăn chặn niềm vui một cách khổ sở, và luôn sợ hãi.
Cameron bị ốm mà. Cậu ấy thậm chí còn không muốn ra ngoài.
Nhưng Ferris làm cậu ấy thấy tội lỗi và-và khiến cậu ấy phải đi ăn trộm cái xe đắt tiền của bố mình mà.
Chúng ta liệu có đang xem cùng một bộ phim không vậy?
Tó nghĩ vậy đó.
Vậy, Gretchen về rồi à. Tối nay cậu sẽ gặp lại cô ấy chứ?
Không.
- Vậy ngày mai à? - Không.
Oh, chà. Cô ấy có vẻ dài hơn những người khác' mà.
Không, không phải là cô ấy thôi. Chỉ là cô... cô ấy đang bị.
Oh, lý do hay để mời cô ấy ra về đó nhỉ.
Tớ có đọc được một bài báo là nạn hạn hán đang đẩy những con gấu bố xuống thành phố đó.
Thật tuyệt khi Gretchen rất thoải mái với tính của cậu.
- Tớ xin lỗi? Tớ bị làm sao à? - Ừm.
Hầu hết là các cô gái khác, họ luôn muốn nhiều hơn từ các chàng trai, nhưng thật tuyệt khi Gretchen đều muốn tất cả những điều này.
Tôi không... tôi đâu có biết là Gretchen muốn gì.
Cậu hỏi cô ấy chưa?
Tôi chỉ đang cố xem phim và có... Cái-cậu có ý gì về những cái mà cô ấy muốn chứ?
Đấy là mối "quan hệ" hoàn toàn-mới mà bản thân tớ đang tự cảm nhận mà, được chứ?
Nên đâu phải cần tớ để lo nghĩ cho cô ấy chứ.
Nhưng, cậu biết là... cậu có thể mà.
Cậu đúng là một Cameron!
Mm, không.
Tôi sẽ thử tiếp vị bánh truffle sô-cô-la dừa.
Chè Chai cay. Ba lần trong một buổi chiều sao?
Ew, cậu có nghĩ là anh ta cũng làm nhiều thế với chị tớ không?
Cậu có tưởng tượng là mặt chị ấy sẽ móp lại thế nào không?
Ew!
Đấy là chị tớ đó. Tớ sẽ nôn mất.
- Hương bánh tart dâu lựu. - Hương caramel muối với hạt pecan.
Ba lần! Tại sao chúng ta chưa bao giờ làm chuyện đó ba lần trong một ngày chứ?
- Vậy anh ấy dẫn cậu đi đâu vậy? - Hương bánh rừng đen.
- Hương rượu rum với bơ lạc. - Bọn tớ chả đi đâu cả.
- Tớ đã nói rồi mà, bọn tớ chỉ vui vẻ thôi. - Cẩn thận đấy nhé, Gretch.
Jimmy là một ma cà rồng thích hút linh hồn đó.
Và đối diện đi, cậu không phải là lúc nào cũng quyết định đúng thôi mà.
- Cậu là người đang nói nhỉ. - Ha. Xấu tính quá.
Đùa thôi mà, Paul.
Vậy, chúng ta chọn hương vị nào vậy?
Tôi không lấy gì cả đâu. No quá rồi.
Tôi cũng vậy.
Tớ cần đi làm đây. Hẹn gặp cậu sau. Và đừng lo gì cho tớ cả.
Không bao giờ. Cho đến khi Jimmy vẫn còn tồn tại trong cuộc sống này.
Chào nhé.
Em biết không, em khá là xấu tính với anh khi Gretchen ở bên đó.
Tại sao anh có thể nói vậy chứ? Gretchen đang rất cô độc. Mà chúng ta lại quá hạnh phúc.
Em không muốn chà vào bạn ấy đâu.
- Anh yêu em. - Em thật là may mắn.
Làm tốt lắm. Bây giờ, um, cháu đi đi. Sách tranh ở phía bên kia kìa, được chứ?
Mày đâu có biết đọc.
Thử hay đấy, đồ khùng.
Sao anh dám cả gan đến đây và lợi dụng cậu thu ngân mới ngốc-nghếch của tôi hả.
Không có ý xúc phạm đâu nhé, Philippe.
Chị biết không, thật đáng hổ thẹn khi hiệu sách của tôi lại không ủng hộ những tác gia mới đó.
- Nhất là một người ở trong địa phương mà đã được khen ngợi. - Thật sao? Ở đâu vậy?
Mà lâu rồi không được gặp cậu nhỉ.
Nên chắc chỉ có một lời giải thích thôi: cậu có một cô nàng mới thích nổi tiếng mà đã bị cậu lừa
để được ném mình vào đó.
Không phải.
- Cô ấy không phải là một cô nàng mới thích nổi tiếng. - Oh, vậy thì cô ấy có vấn đề gì à?
Lưng gù à? Người tin vào đạo Khoa học? Hay cô ấy đã hấp thụ mất người em sinh đôi khi còn là bào thai rồi?
Không có gì cả. Mọi chuyện tuyệt vời lắm. Cô ấy qua chơi, chúng tôi đều được vui vẻ.
Chị chắc hẳn cũng biết cảm giác hạnh phúc như thế... trong một quyển sách, hay đến một lúc nào đó thôi mà.
Wow. Tôi biết anh là đồ tồi tệ.
Nhưng tôi chỉ không biết được độ sâu của cái tính tồi tệ đó của anh thôi.
- Nghe này, hãy nghe ý kiến từ một người phụ nữ này... - Thật sao? Xin lỗi, ở đâu vậy?
Nghe này, tôi hiểu cách mà mọi người khác hẹn hò mà, được chứ?
Nhưng cả hai chúng tôi đều đồng ý là chúng tôi không muốn cái gì cả, 'vì chúng tôi khác biệt như vậy đó.
Oh, thôi được.
Vậy, cậu cứ tiếp tục đi. Xem cô ấy sẽ ở quanh được bao lâu.
Này, Philippe, kể từ bây giờ, mỗi khi cậu nhìn thấy anh này, thì quẳng ra ngoài luôn nhé.
Và đặt lại sách của hắn lên giá của mấy quyển ế ẩm đi.
Vậy nhé, tạm biệt.
Oh, và chúc may mắn có thể tìm được việc trong vòng sáu tháng tới
khi chỗ này bị buộc phải chuyển thành một quán cơm bò Yoshinoya.
Cho tôi xin lỗi nếu như tất cả những căng thẳng đó làm cậu thấy không thoải mái nhé.
Jimmy?
Jimmy?
Thôi được, câu chốt chính thức sẽ là: "Tài khoản của tôi bị hack.
Tôi hoàn toàn không biết là cái đó là của ai cả."
Nhưng cái đó là của em mà.
Chị hoàn toàn có thể thấy rõ cái hình xăm-nhỏ của em trên cái logo Nickelodeon.
Không giúp được gì đâu, Pepper.
Một bức ảnh chỗ đó bình thường chỉ là một vấn đề PR tệ hại thôi,
nhưng khi một đứa 16-tuổi tweet nó thì, thì... nhắc lại theo chị này...
- trẻ con khiêu dâm đấy. - Chị thật đúng thích kiểm soát mà.
Chị cũng giống như ông bô với bà mẹ-kế và quản lý của em,
người cũng là mẹ thật của em, và ông bố Mario Lopez trên TV...
Xin lỗi nhé bé yêu. Nhưng đó là luật rồi.
- Thế còn ngực của em? - Đừng lo.
Chúng ta sẽ trình diễn hai em bé đẹp đẽ đó trong một môi trường hợp pháp, có kiểm soát...
như là một buổi chụp hình có ý nghĩa với Terry Richardson vậy.
Thật sao?
Không!
Mà cũng có thể.
- Chào, Edgar. Có gì mới không? - Không có gì cả. Oh, xin lỗi nhé.
Um, anh chỉ là đang dọn nhà và muốn trả lại mấy cái dùng để cột tóc này.
Em cảm ơn, nhưng em có, phải đến, cả tấn mấy cái này đấy chứ.
- Và có mấy cái trong này không phải là của em. - Oops. Xin lỗi nhé.
Oh, đúng, uh, tiện là anh đang ở đây,
Jimmy đang băn khoăn là liệu em có muốn đến ăn tối nay không.
Tối nay á? Thật sao?
Được, em sẽ đến sau khi làm xong.
Cậu ấy sẽ gặp em tại nhà hàng nhé. Anh sẽ nhắn cho em địa chỉ.
Khoan đã, tại sao anh ấy không hỏi thẳng em luôn?
- Oh, cậu ấy bận nhiều việc tại chỗ làm lắm. - Việc gì vậy?
Thôi được. Anh phải đi rồi. Anh đang cần đi tìm Killian.
Oh, uh, và Gretchen này...
nếu trong mấy ngày nữa mà em đi leo núi, thì nhớ thêm,
như là, mấy cái chuông trên cổ hay-hay tương tự vậy nhé.
Cho tôi nhờ một chút với.
Anh không rõ là em thích gì, nên chỉ lấy cho em một trong mấy cái món "trộn lẫn" của họ thôi.
- Thế ly còn lại là gì vậy? - Whiskey soda.
Được nhỉ.
Nó được gọi là "đặt chỗ" mà phải không?
Chứ không phải là "sự đề nghị háo hức khi được cùng ăn tối vào một giờ nhất định" nhỉ
: Thế thì không vừa trên trang Website đâu.
Mà họ ít nhất cũng phải cho chúng ta ghế chứ, để chúng ta không phải co rúm dưới mấy cái ống này nhỉ.
Ah, đúng thật.
Oh, nhìn kìa, mấy người đó đang chụp ảnh bữa tối của họ kìa.
Bộ họ sợ là mọi người sẽ không tin là họ đã đi ăn tại nhà hàng à?
No comments yet. Be the first to leave one.