Prvních 200 řádků.
Tất cả bối cảnh, nhân vật, tổ chức, sự kiện trong phim đều là hư cấu.
NĂM 1992 NGA
Hôm nay chúng ta phải tìm ra mật khẩu chiếc cặp của tiến sĩ Kang.
Không dễ đâu.
Anh Jang.
Vâng?
Cảnh đêm đêm nay đẹp nhỉ?
Rất đẹp.
Tiền bối Kim thích quá ha. Cậu có thể ngắm khung cảnh này lúc nào cũng được.
Nhưng tiền bối đang chuẩn bị làm gì vậy?
Có gì đâu.
Tôi cảm thấy có lỗi vì lúc nào cũng chỉ có tôi ngắm cảnh đẹp thế này.
Sao cơ?
Gì vậy?
Tiền bối, cậu đang định làm gì...
ĐỘI THIẾU NIÊN SIÊU ĐẲNG - MOVING
Đã bảo chỉ lấy mỗi cái cặp đó thì vô ích.
Chúng ta cần có mật khẩu.
Nói với ông ta nếu muốn kiếm tiền thì đưa mật khẩu ra đây.
Tiến sĩ Kang, anh nên đưa mật khẩu ra đi.
Nếu giờ tôi nói ra, không phải các người sẽ giết tôi sao?
Tôi sẽ nói khi tôi quay lại Hàn Quốc.
Tôi cho anh 3 giây.
Anh ngắm cảnh đêm thỏa thích chưa?
Sao?
Rồi! Giờ chúng ta quay về đi thôi!
Quay về đâu? Đến giờ làm nhiệm vụ rồi mà.
Sao cơ?
Ba!
Cứ làm như bình thường ta làm.
Tôi sẽ bắn ở phía trên, anh Jang lo liệu phía dưới nhé.
Ế?
Tôi nói cứ làm như bình thường thôi.
À, như bình thường hả? Rõ.
Hai!
Bắt đầu hành động nhé!
Này, tên nhãi Kim Doosik kia!
Chà, khổ một một chút là nói hỗn rồi.
Cần phải đào tạo thêm thôi.
Một!
Mày là ai?
Anh Jang! Làm như bình thường nhé!
Được!
Đồng chí!
Tỉnh lại đi.
Anh có sao không, đồng chí?
Anh ấy không sao.
Không nhé, tôi đau đấy.
Tôi không sao.
Với lại câu không sao phải để người bị thương nói. Cậu có quyền gì chứ?
Tiến sĩ Kang
Chúng tôi đã hộ tống gia đình ông về Hàn Quốc an toàn.
Thật sao?
Tiến sĩ Kang có thể cùng tôi trở về không?
Sao tôi có thể tin lời cậu?
Lần này không phải về vấn đề lòng tin.
Mà là về lựa chọn.
Tiền bối Kim.
Đây, cầm lấy cái mũ này.
Đưa cả hai chúng tôi về thì sẽ mệt lắm đấy.
Cố lên nhé!
Cả hai?
Cả hai thì đi một lần có hơi...
có hơi nặng quá đấy.
Hả?
- Gặp anh ở Seoul nhé. - Sao cơ?
Này!
Đừng như vậy mà!
Tiền bối!
Cậu biết lúc nãy tôi không dùng kính ngữ chỉ là đùa thôi mà, đúng không?
Xuống lại đây đi mà!
Sao tôi có thể đi từ Nga về Seoul chứ?
Tôi còn không tìm được đường về nhà mà
Ơ?
Này! Kim Doosik!!
Khỉ thật!
Trả mũ lại cho tôi đây, Kim Doosik!
NĂM 1993 HỒNG KÔNG
Bánh bao của cậu đây.
Ngon miệng nhé!
Nếu không nhanh lấy ra thì sẽ để lại sẹo đấy.
Đây.
Cậu không dùng đến dao mà vẫn thường xuyên mang theo nhỉ.
Đó là đồ của bố tôi.
Vậy tôi dùng nó có ổn không?
Không phải ai tôi cũng đưa đâu.
Cảm ơn tiền bối.
TẬP 12: ĐỒNG ĐỘI
TẬP TRƯỚC
Kim Doosik, mật danh Moonsan.
Tôi sẽ giao cho cô một nhiệm vụ quan trọng.
Đây là đặc vụ đen ưu tú nhất của NIS.
Hãy tiếp cận ta gần gũi nhất có thể mà không để bị phát hiện.
Tôi là Lee Mihyun, phòng Quản lý Thông tin.
Tôi là Kim Doosik.
Là phó Chánh văn phòng Min đúng không?
Hãy coi như cô không thất bại đi. Như vậy thì tôi có thể tiếp tục gặp cô.
Anh Kim Doosik?
Cảm ơn anh.
Cảm ơn vì đã nói cho tôi bí mật của anh.
Giờ tôi cũng sẽ nói ra bí mật của tôi.
Dù tôi có chết cũng không sao.
Moonsan, đây là nhiệm vụ tuyệt mật.
Sao anh lại đến đây?
Vì anh cảm giác như mình sắp chết rồi.
Nghe rõ đây.
Đây là nhiệm vụ mới.
NĂM 1994 BỘ KẾ HOẠCH AN NINH QUỐC GIA
Khi Kim Doosik quay lại,
nhất định phải bắt sống được cậu ta.
Cô hãy nghĩ đến bố mình đi.
Biết đường mà hợp tác.
Tôi là đồng đội của cậu ấy.
Phó Chánh Min sẽ gặp riêng cậu ấy.
Anh Jang, cứ đi uống cà phê đi.
Làm như bình thường vẫn làm.
Kéo anh ta vào!
- Tạm ngưng bắn. - Đã dừng.
Xác nhận.
Cô Lee Mihyun.
Khi Kim Doosik quay lại,
nhất định phải bắt sống cậu ta.
Cô hãy nghĩ đến bố mình đi.
Biết đường mà hợp tác.
Rõ.
Ra ngoài đi.
Tại sao cậu lặn mất mà không báo cáo?
Báo cáo đi.
Đã có chuyện gì xảy ra ở Triều Tiên?
Cậu đã thành công hay thất bại?
Kết quả là như nhau.
Quan trọng là nhiệm vụ có thành công hay không.
Không phải mệnh lệnh là quan trọng nhất sao?
Nói cho tôi nghe chuyện gì đã xảy ra?
Nếu ông muốn một báo cáo,
tôi có thể báo cáo cho Nhà Xanh mệnh lệnh mà phó Chánh Min đã ra cho tôi không?
- Thằng nhãi này... - Có vẻ đó là việc Nhà Xanh không biết.
Này, Kim Doosik!
Cậu là người của NIS. Cậu muốn phản bội chúng tôi sao?
Cậu không nhớ những gì chúng ta đã thỏa thuận...
Min Yongjun!
Tôi là người đã phản bội.
Rồi sao, cảm giác phản bội thế nào?
Tôi sẽ tự lo liệu về Lee Mihyun.
Tôi sẽ tồn tại theo cách của riêng tôi.
Sao cơ?
Tôi sẽ sống sót...
và để cả hai miền Nam - Bắc truy đuổi tôi.
Cậu... Cậu định làm gì?
Đừng bắn!
Dừng lại!
- Chuyện gì vậy? - Âm thanh từ đâu thế?
Có chuyện gì thế?
Nhanh lên!
Nói... nói chuyện đã.
Bắt lấy!
Phó Chánh Min...
Phó Chánh văn phòng Min!
Bỏ súng xuống!
Đặt hết súng xuống, lũ người ngu ngốc!
Là anh ấy...
Đừng bắn!
- Không được bắn! - Đừng bắn!
- Các người sẽ bắn trúng tôi mất! - Sẽ trúng phó Chánh Min mất!
Các người sẽ bắn phải tôi mất!
- Đừng bắn! - Anh ấy có thể cứ thế biến mất.
Nhưng anh ấy chọn quay lại vì tôi.
Bởi vì nếu anh ấy cứ thế bỏ đi,
tất cả mọi người sẽ truy đuổi theo tôi.
Anh ấy mạo hiểm tất cả để quay lại...
...là vì tôi.
Để phủ nhận mối quan hệ của chúng tôi trước tất cả mọi người.
Lee Mihyun!
Lee Mihyun? Sao anh ta lại gọi cô ấy?
Anh Kim Doosik.
Thật không may mắn cho anh...
...khi đã gặp em.
Phó Chánh Min!
Phó Chánh Min!
Còn đợi gì nữa? Di chuyển đi!
Đuổi theo cậu ta đi!
Anh biết tất cả rồi.
Dùng súng đe dọa anh rồi lẻn đi đi.
Và hãy đưa dao cho Guryongpo giúp anh.
Anh ấy sẽ giúp đỡ Mihyun.
Liên hệ với lực lượng cơ động đi.
- Rõ. - Rõ ạ!
- Chúng ta sẽ tới trụ sở chính. - Rõ.
Anh Jang, cứ đi uống tách cà phê đi.
Như bình thường chúng ta vẫn làm.
Phó Chánh văn phòng Min gọi anh.
Tôi có chuyện muốn nhờ anh.
Làm như chúng ta vẫn làm nhé.
Giống như chúng tôi vẫn thường làm.
Đó là nhiệm vụ cuối cùng của chúng tôi.
Cứ thế, cậu ấy đã rời đi.
Cả hai chúng tôi đều bị gọi là quái vật
Cậu ấy là đồng nghiệp,
là đối tác của tôi.
Phó Chánh Văn Phòng Min!
No comments yet. Be the first to leave one.