Prvních 200 řádků.
Dịch phụ đề: AnanVinh
NHỮNG ĐIỀU TỒI TỆ
Ba.
Ba! Ba!
Ba, ba, ba.
- Tạm biệt. - Ba, ba.
Một đống nội tạng không có tia sáng tự thân từ một bộ não...
hay sự bơm máu từ trái tim,
thì chỉ là một khay thịt cho bữa trưa Chủ nhật.
Bây giờ, ai muốn tái tạo các cơ quan?
Và ai có thể phân biệt con người với động vật, nếu có sự khác biệt?
Đến đây, đến đây.
Các anh đã giải câu đố khi còn nhỏ, phải không?
Chỉ có mình tôi, hay thật khó để tập trung khi con quái vật đang nói chuyện?
Ông ấy là một bác sĩ phẫu thuật phi thường.
Đề tài nghiên cứu của ông ấy là sự đột phá. Cha ông ấy đã thành lập nơi này.
Anh có nhầm lẫn về việc anh được tham gia vào cuộc trò chuyện này không, Max McCandles?
Khoảng cách vật lý của anh với chúng tôi không làm cho nó như vậy.
Thôi đi, ông bạn già. Hãy kiếm cho mình một bộ đồ.
Anh thực sự nghĩ đó là nơi đi tới gan à, anh bạn?
Cho em hỏi mục đích đưa chúng trở lại là gì, thưa thầy?
Thú vui của tôi.
Anh Max McCandles!
Cuối buổi học anh hãy đi với tôi.
Bài của anh.
Thầy thích nó không, thưa thầy?
Nó cho thấy dấu hiệu của một tâm trí thông thường đang cố gắng hết sức để chạm tới sự tầm thường.
- Cảm ơn thầy. - Tôi cần ai đó. Một trợ lý trong một dự án.
Em rất thích ạ.
- Anh là người có đạo? - Em tin vào Chúa.
- Tôi hay thần thánh? - Hài hước, như thầy thường được gọi là...
Đó là một trò đùa do chính tôi tạo ra.
Tôi không cần nó giải thích cho tôi.
Công việc của ma quỷ.
Thầy đã nghĩ tới việc nuôi râu chưa, thưa thầy?
Tôi trông giống như một con chó lớn đeo cravat.
Trẻ con thích chó.
Công việc này.
Đúng. Đến đây.
God! God.
God.
- Xin chào. - Xin chào.
Bella, đây là anh McCandles.
Xin chào, Bella.
- Má. - Máu.
- Má. - Máu.
- Máu. - Tuyệt vời.
Em không sao. Em không sao.
Thật là một người chậm phát triển xinh đẹp.
Cô ấy bị chấn thương sọ não.
Tôi đã sửa chữa nó.
Tuổi tinh thần và cơ thể của cô ấy không hoàn toàn đồng bộ.
Ngôn ngữ đang hình thành. Cô ấy đang tiến bộ với tốc độ chóng mặt.
Cô ấy tuyệt đẹp.
Tôi cần phải ghi chép tỉ mỉ sự tiến triển của cô ấy.
Anh sẽ làm điều này cho tôi chứ?
Đó sẽ là vinh dự của em ạ.
Tiểu!
Tiểu!
Đúng. Thật thú vị, Bella.
"Tiểu". Em tin là cô ấy đang tè...
Bà Prim!
Tiểu.
Cô không thích cá kền à?
Thực ra tôi gần như là một phần với họ.
Tôi thấy họ thật tuyệt vào buổi sáng...
Bella cũng cắt?
Chỉ là những người chết cho Bella.
Chỉ người chết.
Chỉ người chết.
Chỉ người chết.
Bóc! Bóc, bóc.
Choóc!
Choóc!
Chạy!
Choóc!
Cô ấy thu thập được 15 từ mỗi ngày.
Sự phối hợp của cô ấy tốt nhất là không ổn định.
Vào buổi tối, có tiến bộ.
Tóc của cô ấy mọc mỗi hai ngày một inch.
- Tôi có sơ đồ tóc đây. - Xuất sắc.
Anh có thể đi. Hẹn gặp lại anh vào ngày mai.
Thưa thầy, cô ấy đến từ đâu vậy?
Tôi tin công việc của anh là thu thập dữ liệu.
Khi tôi thêm những câu hỏi không cần thiết vào đó, tôi sẽ cho anh biết.
"Và vì vậy, khi họ trở về từ khu rừng...
"cô bé đã được đoàn tụ với bố mẹ.
“Tối hôm đó, vào bữa tối, họ ăn bánh cho đến khi phát bệnh.
"Họ rất hạnh phúc khi được trở về với nhau".
God con là bố?
- Ta... - Prim nói là không được.
Bella con gái hư không.
Ở đâu đó? Hư không?
Con là một đứa trẻ mồ côi.
Bố mẹ con đã chết.
Rồi God cắt bố mẹ à God?
Không.
Họ từng là bạn của ta.
Họ là những nhà thám hiểm dũng cảm...
và họ đã chết trong một trận lở đất ở Nam Mỹ.
Họ đã vượt qua ranh giới của sự hiểu biết...
và họ đã phải trả giá.
Nhưng đó là cách duy nhất để sống, Bella ạ.
Họ gửi con đến cho ta, để ta chăm sóc cho con.
Chết?
Ta e là vậy, con yêu.
Bella tội nghiệp.
Nhưng yêu God.
Ngủ ở đây.
Không.
Ngủ ngon nhé, Bella thân yêu.
Cái này, bố mẹ.
Peru, đúng.
Tại sao anh viết sách mỗi hạt?
Tôi phải ghi lại lượng dinh dưỡng của cô.
Bao nhiêu?
Nói Bella những nơi khác.
Đó là Lisbon, Bồ Đào Nha.
Miền nam nước Pháp. Dãy Alps.
Châu Úc.
Xa xôi và nguy hiểm, ở cả người và động vật.
Bella muốn nhìn thế giới.
Chỉ...
Bella.
Bella, tôi không nghĩ chúng ta được phép lên đây.
Hãy chỉ...
Bella.
Bella.
Không.
Bella, điều này thật nguy hiểm.
Bella.
Không, Bella.
God.
Bên ngoài phải đi.
Bên ngoài? Không, chúng ta làm việc.
Cắt ngón tay?
Nến đưa con. Nến.
Tất nhiên, tôi có thể. Nếu...
Không.
Có. Ra ngoài!
Cô ấy đã bao giờ ra ngoài chưa?
Không.
Tôi đã tạo ra một thế giới giải trí hoàn hảo và an toàn cho Bella.
Ngay.
- Bella. - Ngay!
Ngay!
Bella.
Con biết đấy, có rất nhiều thứ bên ngoài có thể giết chết con, Bella.
Giết chết?
Rắn, xe ngựa, chim mặt nhọn, động đất...
hít phải hạt cỏ độc hại.
Bella.
Bella.
Bella. Nhìn này.
- Giết nó. - Cái gì?
Tại sao ngón tay cái buồn cười, God?
Một lần khi ta còn rất nhỏ...
cha ta đã ghim ngón tay cái của ta vào một cái hộp sắt nhỏ...
để xem liệu ông có thể làm chậm quá trình phát triển của xương hay không.
Khi ấy, nỗi đau quá lớn...
khiến bản thân ta không thể ngừng khóc...
Ta đã nhìn sâu vào những ngón tay còn lại của mình...
và chỉ bằng cách quan sát...
bắt đầu phân tích các yếu tố dịch tễ học.
Khi ông ấy quay lại...
trước sự ngạc nhiên của ông ấy, ta đã mỉm cười.
God giỏi.
Ông ấy là một người có đầu óc khác thường.
Tới giờ về rồi.
Một cơn bão đang đến gần.
Tại sao lại phải dọa cô ấy như vậy?
Cô ấy là một vật thí nghiệm...
và tôi phải kiểm soát các điều kiện...
nếu không kết quả của chúng ta sẽ không được trong sạch.
Dừng lại! God, chúng ta đi!
Không, Bella.
Bella muốn đi dạo với kem.
Không.
Bella muốn!
Mặt ta. Người ta sợ God.
Cười nhạo God.
God đáng yêu.
Giống mặt chó.
Khá.
- Dừng lại! Tôi đi bộ. - Không!
Không bây giờ? Không bao giờ?
Chỉ là không.
- Bella! - Không!
- Không! Không! Không! - Bella!
Không!
- Xin lỗi. Xin lỗi. - Không!
Không! Không!
Ta xin lỗi, con yêu của ta.
Mẹ Thiên Chúa.
Thầy đã làm gì với cô ấy?
Tại sao thầy lại giấu cô ấy?
Nói cho em biết tất cả chuyện này có ý nghĩa gì, nếu không em sẽ báo cảnh sát.
Tôi sẽ nói. Vì đó là một câu chuyện hạnh phúc.
Hiếm khi có được một thi thể, tuy đã chết, nhưng lại gần gũi với sự sống như vậy.
Rigor đã không bước vào.
No comments yet. Be the first to leave one.