Lost Souls

Lost Souls (富貴開心鬼)

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Lost Souls 1989 BluRay 1080p 2Audio DTS-HD MA 2 0 x265 10bit-BeiTai
Komentář od anhsona412

Tagy

BluRay
1080
x265
TS
HD
Zveřejněno: 2021-08-25
Stažení: 33
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

- Chào Henry. - Chào buổi sáng, cô Lăng.

Cho tôi tám cân đá.

Thêm một gói nữa.

- Ngày mai tôi sẽ di cư. - Nó sẽ tan đấy.

- Bỏ vào tủ lạnh nhé. - Được rồi.

- Chào. - Chào sáng, chị Ling.

Chào, chị Vương.

- Thủ tục nhập cư sao rồi? - Xong rồi.

- Ghen tị ghê. Đi đây. - Cảm ơn. Chào nha.

- Cái này? - Được.

Cô Lỗi. Cô muốn di cư đúng không?

Tôi đã nhập cư xong rồi.

May mắn ghê. Thị thực của tôi vừa được duyệt.

- Thật à? Tốt rồi. - Ừ. Đúng vậy.

Chị Bắc, họ nói chị đã di cư.

Vâng, đến Philippines. Tôi trở lại đây để mua sắm.

Sao lại là Philippines? Chị có người thân ở đó à?

Không, người giúp việc cũ của chúng tôi đã trúng xổ số ở Hồng Kông.

Cô ấy viết thư để thuê tôi làm giúp việc cho cô ấy.

- Còn tốt hơn không thử, nhỉ? - Phải.

Vận may làm việc theo chu kỳ. Tạm biệt.

- Chào. - Chào.

Lạnh quá!

Ông cần thích nghi với môi trường

nếu muốn có một cơ thể khỏe mạnh.

Ở đó có máy sưởi mà.

Xúc tuyết thì sao?

Ở đó ta phải tự làm mọi thứ.

Sao chúng ta lại di cư?i

Đó là vì lợi ích của đời sau.

Này. Cẩn thận!

Giá đặc biệt cho hàng xóm đó.

Còn lâu mới mua được tủ lạnh to thế chỉ với 500 đô.

- Trời. - Cô Lăng ạ.

Nhóc, đừng đụng linh tinh.

Vỡ là không bán được đâu. Ngoan nhé.

Chị Lăng, đôi giày này nhiêu tiền?

150 đô.

- Mới cứng. Giá tốt đó. - Chị Lăng.

- 100 đô nhé? - 100 đô hai ghế. Chốt.

Đằng này.i

- Cuối cùng chị cũng đến! - Ừ.

- Có thứ này cho chị. Theo tôi! - Được.

Gì? Chị bán sườn xám cho tôi à?

Chị muốn mua vỏ gối và chăn bông cho Ming ở Úc mà.

Chị làm gì có đâu.

Ai bảo? Nhìn nè.

To quá. Sao chị mặc nổi?

Tôi giảm cân sau khi cưới.

Đây là chiếc váy tôi mặc trong đêm tân hôn.

Để tôi nói nhé.

Tay áo có thể được làm thành vỏ gối

và thân có thể làm thành ga trải giường. Một bộ.

Giờ có tiền cũng chả mua được lụa thêu đâu.

Sao?

- Tay áo có thể làm vỏ gối? - Vâng.

Không đâu, Ming sẽ ngửi mùi viêm cánh của chị.

Bao lâu thế thì hết mùi rồi, ngốc ghê.

Không tin thì ngửi đi.

- Không hôi à? - Ừ.

Chị điên à?

Ngửi mùi váy, không phải tôi.

Phải.

Hết mùi rồi đúng chứ?

Đúng vậy.

Xem bên trong kìa. Rách tươm.

- Gì? Nó là da lộn. - Gì cơ?

Da lộn?

Tất nhiên rồi. Da thật có mùi thơm.

Nó đi kèm với nước hoa và bảo hiểm sáu tháng.

Máy làm mát mới chỉ dùng trong bảy năm.

Lấy giá 3800 đô cho tròn nhé.

3800 đô? Giảm giá đi.

Không bớt một xu đâu.

Anh trả bao nhiêu?

Tôi có 2000 đô.

- Chốt đơn. - Ê.

Lẽ ra tôi nên trả 1000 thôi.

Tôi nói thật. Tôi sẽ kể khuyết điểm của chiếc xe này.

- Hả? - Không thể chạy đường bùn.

- Tại sao? - Các sợi của lốp xe bị mòn.

Ngoài ra, cứ mỗi 300 mét, dừng xe lại để làm mát động cơ.

Tại sao?

Ai chả cần nghỉ ngơi, kể cả xe.

Đừng phụ thuộc quá vào phanh xe.

- Không có phanh à? - Nó không ăn lắm.

Đạp phanh khi có xe phía trước 100 mét.

Không thì sao?

Thì khổ xe phía trước thôi.

Giờ thì đi một vòng và quay lại.

Nếu không thích thì tôi lấy lại với giá một nửa.

- Được chứ? Đúng rồi. - Được.

Này. Anh đang bán ngựa hay xe?

Tôi trả 2000 đô la cho nó ư?

Như họ nói, đừng tin người già.

Gia Gia, không ai nghe máy thì để em dùng trước.

- Chị cần gọi điện. - Em sẽ bảo Pao về vụ xin thị thực.

Chị muốn bảo Paul mình sẽ sớm gặp anh ấy ở Canada.

Ở đó giờ là ba giờ sáng.

Chị làm anh ta gặp ác mộng đó.

Còn lâu, anh ấy mong chị đến Canada lắm.

A lô, Paul?

- Sao anh lâu thế? - Tôi nói rồi, nhầm máy!

Xin chào?

- Nhầm số hả? - Không!

Em sẽ tới ngay đây. Đừng khóc.

Anh ấy khóc vì sung sướng.

Nghe này, tử tế đi hoặc em sẽ bơ anh đó.

Anh ấy xúc động.

Mẹ muốn gọi điện à?

Không, tiếp tục trò chuyện đi.

Paul, mẹ muốn em làm gì đó.

Thôi đi.

Ngại ghê đó.

Không đời nào.

Nói trước đi.

Em yêu anh.

Không. Đừng đòi hỏi quá nhiều.

Này, điện thoại này có bán không?

Có, để con gái tôi xong đã.

Nếu không bỏ được thì đừng bán!

Vậy thôi, tạm biệt.

- Không có dây mà cũng gọi được? - 70 đô nhé.

Chán cô lắm rồi!

Giàu to rồi, ta kiếm được hơn 7000 đô.

Mẹ, tối nay ngủ trên sàn à?

Giấy vệ sinh cũng bán.

- Vẫn còn đống báo đấy. - Gì cơ? Báo ư?

Ta nấu ăn với báo được không?

Chả chết đâu nhỉ?

Cả nồi cũng bán thì nấu sao được?

Mẹ.

Qua quán của Paul ăn đi.

- Được. - Không!

Đừng đi.

Lần cuối chúng ta đến đó,

họ nghĩ bố mẹ là quản lý câu lạc bộ.

Họ coi con là vũ công taxi.

Con chắc là muốn đi à?

- Lần trước, Paul không dặn nhân viên. - Đừng mơ.

- Hắn không nhớ chị đâu. - Yên nào!

Đồ nội thất mới, tủ lạnh và bếp sẽ sớm được mang đến.

Bà mua đồ mới à?

Mua trả góp đó.

Ta sẽ chuyển chúng đi cùng khi di cư đến Canada.

Họ sẽ không thể lấy gì từ ta.

Thật vô đạo đức.

Tôi không lừa người nghèo.

Đó là cửa hàng bách hóa Nhật Bản.

Tôi muốn họ bù đắp thiệt hại của ta với tư cách là dân tị nạn.

Bà từng đi tị nạn ư?

Sao họ không bấm chuông?

Nó được bán với giá 15 đô.

Là nhà họ Lăng à? Giao nội thất đây.

Đúng vậy. Vào đây!

- Để nó ở đây. - Được.

Đưa chúng vào.

- Hãy để ở đó. - Được.

Bù đắp gì thì cũng có cần mua nhiều thế đâu.

Coi chừng! Đừng làm vỡ cái gì đấy.

- Này. - Vâng?

- Chị Lăng, chị di cư mà? - Chị Từ.

Sao chị lại mua đồ mới?

Dù có đi thì ta cũng có thể cho thuê mà.

Để lũ chuột có thể ở lại?

Bố, đừng nói thật không cô ấy không trả tiền đâu.

Vớ vẩn.

Chị Từ là người thành thật mà. Nhỉ?

- Phải. - Đặt ở đó.

Dù sao, chị đã thuê nhà tôi

- cỡ mười năm rồi. - Đúng.

Tôi rất cảm kích vì chị chịu rời đi.

Chị Trần dưới tầng cũng đi.

Tôi muốn bán căn nhà này trước khi tôi di cư.

Mỗi năm một tháng là mười tháng cho mười năm.o

Nếu chị có thể khiến người thuê nhà rời đi,

tôi bồi thường một năm.

- Thật sao? - Phải.

Này. Chỉ lãng phí thôi.

Này. Im lặng.

Trung thực là đức tính cao quý. Phải không, chị Từ?

Đừng lo, tôi xử lý cho.

- Tốt. Chốt nhé. Tôi sẽ đề nghị. - Tuyệt.

- Bảo trọng. - Chốt nha.

Tạm biệt.

- Này. - Hả?

Bà biết vì sao cậu Bao bỏ 3000 đô để thuê phòng này mà?

Hắn chơi đùa với Linh Linh.

Không đùa đâu. Cậu ấy theo đuổi nó.

Thương người ta đi.

Nếu cậu ta biết ta di cư, cậu ấy sẽ ở lại.

Nhưng tôi có ý này.

Bà lại có ý tưởng gì?

Trả cho cậu ấy khoản bồi thường chủ nhà trả ấy.

Không bao giờ.

Thay vì trả tiền cho gã, tôi muốn gã trả tiền cho mình.

Làm người ai làm thế?

NHÂN VIÊN Y TẾ

CÔNG NHÂN XÂY DỰNG

- Lại đột kích à? - Xin lỗi. Để tôi dọn cho.

More Vietnamese subtitles for Lost Souls

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left