Prvních 200 řádků.
Này! Anh nhìn hộ xem ở kia có gì được không?
Ôi trời ạ!
Lỡ tìm thấy đồ cổ thì sao nhỉ?
Cái... cái gì thế này?
Ôi mẹ ơi!
Đội trưởng!
Đội trưởng!
(Tìm thấy hài cốt không rõ danh tính ở một công trường xây dựng)
Cảnh sát đang điều tra một bộ hài cốt không rõ danh tính...
được tìm thấy ở một công trường ở Gwangju vào sáng nay.
Cảnh sát đã giao bộ hài cốt...
cho Cục pháp y...
để phân tích DNA nhằm xác định danh tính nạn nhân.
Công nhân làm việc ở công trình cho biết
họ tìm thấy bộ hài cốt nằm sâu khoảng 1 mét dưới lòng đất.
trong lúc đang đào đất bằng máy xúc vào khoảng lúc 10 giờ sáng.
Họ đã ngay lập tức gọi cho cảnh sát.
Và cảnh sát đã giao lại bộ hài cốt cho Cục pháp y.
Những người trong giới chính trị cho rằng
bộ hài cốt có thể thuộc về
một trong số các nạn nhân của Cuộc nổi dậy Gwangju...
và vì thế cần so sánh mẫu máu với gia đình của những người...
đã biến mất trong Cuộc nổi dậy Gwangju.
Trong khi đó, Cục pháp y cho rằng sẽ mất một thời gian
mới có kết quả phân tích
vì sẽ rất khó để xác định nguyên nhân tử vong
và danh tính của nạn nhân vì có rất ít manh mối
cũng như việc bộ hài cốt đã bị chôn vùi quá lâu.
Tàu sắp vào ga.
Xin quý khách vui lòng đứng sau...
(Tập 1: Mỗi người chạy một đường đua riêng)
Từ chức đi!
Các giáo sư được chính phủ tài trợ từ chức đi!
Chấm dứt thiết quân lập!
Seoul 1980 Chấm dứt thiết quân lập!
- Chấm dứt thiết quân lập! - Chấm dứt thiết quân lập!
Các giáo sư được chính phủ tài trợ từ chức đi!
- Từ chức đi! - Từ chức đi!
- Ai thế? - Sao đấy?
- Ôi trời! - Cậu ta đang làm gì thế?
- Ôi trời. - Nhìn kìa.
- Cậu ta làm gì ở đây thế? - Cậu ta bị sao thế?
- Cậu ta làm gì đấy? - Cậu ta là ai?
- Ôi trời. - Cậu ta làm cái gì đấy?
- Cậu ta là ai thế? - Cho cậu ta đi qua đi.
- Ôi trời. - Cứ cho cậu ta đi qua đi.
Sao cậu ta cứ nhìn chúng ta chằm chằm thế?
Cậu ta sao đấy?
- Cậu ta là ai vậy? - Ôi trời.
- Nhìn kìa. - Để cậu ta đi qua đi.
- Không có gì cả đâu. - Sao cậu ta lại nhìn chúng ta?
- Cậu ta vừa bíp còi với chúng ta đấy à? | - Cái gì thế?
- Cậu ta đâm xe vào chúng ta mất. - Cứ để cậu ta đi qua đi.
- Cậu ta làm gì thế? - Mau lên.
Chúc một ngày tốt lành nhé.
Vâng.
Đúng là tên khốn mà!
Này, mày không biết nhục à?
Mày chưa từng xuất hiện
khi bọn tao vận động để cứu Kyung Soo.
Sao giờ mày lại dám vác mặt tới đây chứ?
Bởi vì chúng ta có nợ chung phải trả.
Cứ coi như là bảo lãnh liên đới đi.
Nhưng mà
em không biết anh lại quan tâm tới Kyung Soo nhiều vậy đấy.
Hai người thân lắm à?
Này, biến đi.
Tao không muốn nói chuyện với tên khốn như mày.
Ôi trời, cũng phải thôi.
Sinh viên trường y đâu phải sinh viên thật đâu, đúng không?
Mấy tên khốn các người nói là mình học để cứu người
nhưng các người đâu có quan tâm tới người chết ngoài đường đâu.
Mấy người chỉ biết học thôi.
Sinh viên trường y không phải sinh viên thì là gì?
Học sinh cấp 3 à?
Vậy mới nói! Cứ lo học như mày vẫn làm
và chơi ghita hay gì gì đó.
Những đứa hai mang ích kỷ như mày không nên tới đây đâu.
Ôi trời. Thế anh đang làm gì ở đây vậy?
Anh chưa từng tham gia biểu tình và có công việc ngay lập tức.
À, nói mới nhớ
anh về nói với tòa soạn mà anh làm việc
là mấy anh nên pha cốc-tai Molotov đi.
Mấy cái đó ngon lắm đấy.
Tên khốn!
- Chúng ta kết hôn đi. - Kết hôn?
Với ai cơ? Anh ư?
Chúng ta chia tay rồi cơ mà.
Đúng thế, đúng là em có nói chúng ta nên chia tay đi
nhưng điều đó không có nghĩa là em sẽ để anh đi.
Ý em là sao?
Em chỉ thử anh thôi.
Từ buổi hẹn hò đầu tiên đến những buổi hẹn hò sau này
toàn là em hẹn anh thôi.
Chỉ khi nào em bảo anh nắm tay em thì anh mới chịu nắm.
Em đã thắc mắc là anh có thật sự có tình cảm với em không đấy.
Rồi sao? Kết luận của em là gì?
Chúng ta kết hôn đi.
Nhà em sẽ chuẩn bị mọi thứ.
Anh chỉ cần dọn đến sống với em là được.
Bố em sẽ chu cấp sinh hoạt phí cho chúng ta
cho đến khi anh tự mở phòng khám riêng.
- Cho nên sau khi anh thực tập xong... - Anh không đi thực tập đâu.
Hả?
Tại sao?
Chẳng lẽ là vì Kyung Soo à?
Tự dưng anh lại muốn chống lại xã hội và chế độ hiện nay à?
- Không phải đâu. - Vậy thì tại sao hả?
Điểm tốt nghiệp của anh đứng đầu lớp cơ mà. Rốt cuộc là sao chứ?
- Anh vẫn chưa tốt nghiệp. - Hả?
Tại sao chứ?
Vì anh muốn tham gia Lễ hội Âm nhạc Đại học.
Nếu tốt nghiệp rồi thì không tham gia được nữa.
Vậy còn em thì sao?
Em ư? Em thì sao hả?
Em cũng muốn làm ca sĩ à?
Không. Em muốn kết hôn.
Em muốn chồng em làm bác sĩ chứ không phải làm ca sĩ.
Yu Jin à, thế này nhé.
Anh sẽ chọn ra một vài đứa bạn tuyệt vời
trong đám bạn của anh ở trường y.
- Đồ khốn! - Họ sẽ cưới em mà. Thật đấy.
Đã thanh toán đủ rồi ạ.
Với cả...
Tôi có ít tiền thừa nên đã mua cái này ạ.
Cậu không cần làm vậy đâu mà. Chờ một chút nhé.
Vâng, Jang Seok Chul ạ.
Nắm đấm của Yu Jin còn mạnh hơn cả In Jae nữa.
Vâng. Tôi biết rồi ạ.
Tôi đã xác nhận rồi đấy.
Cậu trả tiền rồi nên cậu đi gặp bệnh nhân đi.
Nhưng hết giờ thăm bệnh rồi mà.
Cậu lúc nào cũng đến sau giờ làm việc cả.
Mau đi gặp người ta đi.
Không. Không được...
Cô ấy đã vượt qua giai đoạn nguy hiểm nhất rồi,
nhưng chúng tôi không chắc
lúc nào thì tình trạng của cô ấy sẽ xấu đi.
Tôi rất tiếc khi phải nói điều này
nhưng tôi nghĩ cậu nên chuẩn bị lo hậu sự đi.
Cô Seok Chul.
Cô tỉnh rồi sao?
Nhà...
Nhà...
Tôi muốn về nhà...
Chúng ta đi thôi.
Về nhà thôi.
- Tao thắng rồi. - Đâu phải.
Đau quá.
- Chúc ngon miệng ạ. - Cảm ơn.
Mua mực khô và đậu phộng đi ạ.
Anh lính kia.
Lại là mình, Hee Tae đây.
Cậu có biết mình viết thư cho cậu bao nhiêu lần rồi không?
Sao cậu không gọi điện hay viết thư cho mình hả?
Đừng bảo là cậu bị kéo đến Namsan rồi nhé.
Vào vị trí!
Cảm giác thế nào khi trở thành một người lính
trong đội quân mà cậu cực kỳ ghét thế?
Ai để họ qua được thì chết chắc nhé!
Cậu nổi tiếng là rất trung thành mà
nên mình nghĩ là cậu sẽ ổn thôi.
- Cầm cho đàng hoàng vào. - Đội C, đi thôi!
Đừng nói là cậu vẫn thấy buồn bực vì chuyện hôm đó nhé.
Đồ ngốc, đứng thẳng lên!
Nếu vậy thì mình muốn nói là
nhờ cậu mà cuộc sống của mình cũng loạn hết cả lên rồi,
nên coi như chúng ta hòa nhau nhé.
Mình đang cố gắng hết sức để giải quyết mớ hỗn độn này đây.
Mình cũng không biết phải làm thế nào nữa
nhưng mình sẽ làm mọi thứ trong khả năng của mình.
Vậy nên cậu hãy hồi âm lại cho mình nhé.
Phần bụng của bệnh nhân bị vật liệu xây dựng đâm vào.
Họ cố kéo nó ra nên anh ấy đang xuất huyết nặng.
Cô mau đi gọi bác sĩ Kim đi. Nhanh lên.
Dạ?
Vâng ạ.
Bệnh nhân, tôi sẽ gây áp lực lên vết thương nhé.
Sẽ hơi đau một chút đấy.
Ôi trời, sao giờ mới chỉ là bữa trưa thôi vậy?
Có vẻ như hôm nay chúng ta lại phải làm quá giờ rồi.
Tất cả là tại con nhãi Kim Myeong Hee đó.
Chúng ta yêu cầu thêm nhân lực thì có ích gì chứ?
Cô ta cứ tiếp tục làm việc tới khi trời sáng bảnh mắt ra
trong khi ca của cô ta là ca tối.
Đó là lý do cấp trên cứ nghĩ đó là điều đương nhiên.
Ôi trời. Chết tiệt! Con nhãi cứng đầu.
Sao cô ta cứ phải làm việc chăm chỉ vậy chứ?
Có vẻ như cô ta không để tâm người khác nghĩ thế nào về mình.
Còn vì lý do gì nữa? Đương nhiên là tiền rồi.
Cô ta có thể làm được gì
chỉ với vài ba đồng đó chứ?
Cô tới đây gặp bạn sao?
Cảm ơn anh!
Mình tới nơi rồi.
Gwangju.
(Quyết tâm mới cho một Gwangju mới)
(Thành phố tổ chức cuộc thi thể thao tỉnh Nam Jeolla thứ 19)
(và Vòng loại của Hội thi Thể thao Quốc gia thứ 61)
Văn phòng phó viện trưởng ở đâu vậy ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.