Prvních 200 řádků.
.:RAZOR SUBTEAM:.
Chúng ta bảnh đấy chứ nhỉ?
Nhìn đi? Xem hình ảnh kìa.
Nhìn xem nó nhảy tùm lum hết.
Cháu thấy rồi ông ơi!
Nó bị nhiễu, cháu đang cố sửa đây!
Chẳng giống như là mày đang sửa cho lắm!
Cháu biết. Cháu đang tập trung sửa đây!
Ờ! Giờ thì tệ hơn kìa!
Ông Hampton,
có lẽ chúng ta nên ngó lơ vấn đề này đi.
Chẳng còn ai dùng băng cát sét nữa.
Sao không vứt vô thùng rác
và để Arnold mua cho ông một đầu đĩa DVD mới?
Ta chẳng tin mấy cái đĩa đó.
Ta không muốn bất kì tia laze nào trong nhà này hết.
Ngoài ra, ta cũng có bộ sưu tập của mình.
Đúng đó Dev, tao nghĩ chúng ta chưa có
đĩa DVD trận tứ kết quần vợt Úc mở rộng năm 96 đâu nhỉ!
Đừng nói với ta người thắng cuộc.
Được rồi cháu từ bỏ.
Động lực để cháu sửa cái đồng nát này
cũng chả bằng bỏ ra 3$ để mua cái mới.
Cháu sẽ ra ngoài và mua cho ông cái mới.
Thôi quên chuyện xem phim đi.
Lại đây, uống một ly bia.
Cùng nhau tâm sự.
Này, chúng ta phải thoát khỏi đây.
Tao không muốn dây dưa với người ông kì dị của mày đâu.
Mày nói chúng ta sẽ đến Astoria và thử món bánh shawarma
và chỉ ghé qua nhà ông một tí thôi.
Nãy giờ tao ngồi coi phim cả tiếng rồi nè!
Tao biết, tao xin lỗi.
Băng nhiễu quá, nó làm cho
Arnold Schwarzenegger và Danny DeVito thành cặp sinh đôi luôn.
Nghe này, tao sẽ xin phép ông
rồi chúng ta sẽ đi thử món shawarm.
Ông ơi chúng cháu phải đi.
Cháu có chuyện khẩn.
Cháu thả diều có hình cá mập
và nó bị mắc trên cây.
Vậy nên chúng cháu...
Một lần ta cũng kẹt trên cây
ở Nhật Bản.
Bọn ta đang nhảy dù, còn thời tiết thì như ác mộng.
Bọn ta bị thổi bay khắp nơi.
Ta để mất điểm chạm đất, rồi ta mắc kẹt trên cây.
Ta cố cắt dây dù, nhưng để rơi mất dao.
Sau đó ta thấy một nhóm 4 tên lính
đang tiến đến chỗ ta.
Ta cố không gây tiếng động.
Lũ khốn đó ngay dưới chân ta.
Rồi một tên bỗng nhiên cúi xuống và nhặt con dao lên.
Ta nhận thấy ta có khoảng 2s trước khi bọn chúng nhìn lên.
Ôi vãi chưởng, ông đã làm gì, ông Hampton?
Ta móc súng ra, rồi bắt đầu xả đạn như điên.
Vậy là ông không sao?
Đúng thế, nhưng bọn chúng thì không.
Ta xử hết tụi nó.
Sau đo ta bắn dây dù nhảy xuống.
Và khi ta kiểm tra, ta thấy
một tên vẫn còn chút gì đó níu giữ trần thế.
Nhưng ta chẳng còn đạn.
Nên ta lấy cán súng đập vỡ sọ của hắn.
Nhân tiện...Mấy đứa chào Paro chưa?
Chưa, cái thứ gì thế?
Nó là con robot.
Khi ta đến VA, họ trao nó cho ta.
Họ nói ta cần người bạn đồng hành.
Lúc đầu ta chả thích mấy, nhưng dần dần ta lại quý nó.
Phải không nào, Paro?
MASTER OF NONE S01E08 - OLD PEOPLE
Êh ku, chuyện đó thật điên rồ!
Có bao giờ ông mày kể mày nghe mấy thứ đó chưa?
Không, chưa bao giờ nhắc luôn.
Ông ấy thường chỉ phàn nàn về việc
mua nhầm loại phô mai.
Rõ ràng là nó có nhiều kích cỡ khác nhau.
Mày biết món ăn vặt nào ngon nhất không?
Đó là thơm trộn phô phai ý!
Mày biết là tao không hay mấy thứ ngọt và mặn mà!
Coi nào! Mày tồ lô vừa thôi!
- Anh Baumheiser. - Vâng.
Cậu có thể rửa chai soda
trước khi đem ném chúng vào thùng rác không?
Mấy chai đó thu hút nhiều bọ quá.
Tôi có nhắc cậu rồi.
Vâng ông Gideon, cháu sẽ chú ý
vào lần kế khi cháu vứt chúng.
Xin lỗi ạ.
Mày biết chúng ta nên làm gì không?
Có dịp hãy nói chuyện với ông mày lần nữa.
Uống vài cốc bia và nghe nhiều hơn những câu chuyện của ông.
Được đó, tao thích vậy á!
Hampton Baumheiser là một cựu binh đầy tự hào,
người chồng, người cha, và người ông.
Ông ấy dạy chúng ta theo nhiều cách.
Ông ấy rất hay cười, bày trò,
và loại snacks yêu thích của ông là:
Twizzlers.
Không thể tin là chúng ta vừa trò chuyện
với ông mày tuần trước,
và giờ thì ông mất rồi!
Ý tao là ngủm luôn rồi á!
- Kiểu như ông ấy một đi không quay lại á! - Ờ.
Mày có thể ngừng lặp lại việc ông tao mất
nhiều lần như thế không?
Tao vô ý quá.
Hi vọng ông ấy biết người chiến thắng trận quần vợt đó.
Tao tìm hiểu rồi! Đó là Agassi.
Sau đó anh ta thua Michael Chang.
Rồi Chang thua Sampras.
Chẳng ai địch nổi anh ta cả, đúng chứ?
Cú giao banh đó? Zồi ồi!
Chúng ta ngừng nói về quần vợt được không?
Được chứ.
Cảm ơn.
Chào mấy cậu.
Chia buồn cùng bác Baumheiser.
Cảm ơn cậu.
Arnold, con thế nào rồi?
Không ổn lắm.
Con nên biết ông rất tự hào về con.
Không hẳn đâu ạ.
Con vừa nói chuyện với ông mấy ngày trước,
ông ấy còn chẳng quan tâm đến cái diều của con.
Thế nó vẫn còn mắc trên cây à?
Thật tiếc khi nghe thế.
Ta sẽ mua con cái mới.
Được rồi các chàng trai.
Ta tốt hơn nên đi xem mẹ con như nào!
Này tao biết có hơi chút kì lạ,
nhưng kể từ lúc đám tang bắt đầu,
tao rất muốn được ôm.
Tất nhiên, thích thì ôm thôi!
Mình như mày ôm không được chặt!
Xin lỗi để tao ôm chặt hơn.
Được đó.
Thế đấy, tan biến vào hư vô, ông ấy chỉ chết.
Em rất tiếc, anh yêu.
Ít ra thì anh cũng biết ông ấy ít nhiều rồi.
Đúng thế, ông ấy từng là anh hùng thời chiến.
Cực kì thích phim Twins.
Đó là tất cả anh biết, nhưng ông ấy có vẻ là con người thú vị.
Nhà anh còn ông nào chưa chết không?
Chỉ còn bà nội thôi
nhưng bà sống ở Ấn và cũng chẳng nói tiếng Anh,
bà chỉ nói tiếng Tamil,
nên cơ bản là những cuộc nói chuyện nghìn lần như một.
Anh gọi, bà sẽ nói:"Xin chào!"
Rồi anh tiếp:"Chào Amma. Bà khỏe không?
Bà khỏe.
Tốt quá, Giờ cháu sẽ chuyển máy cho bố. Tạm biệt bà."
Anh có từng thử học tiếng Tamil chưa?
Chưa, em thử chưa?
Bao khó luôn.
Một ngôn ngữ kì lạ.
Lần cuối anh ở Ấn, anh kiểu như này:
"Được rồi, mình sẽ ngồi cạnh bà,
Mình có bố phiên dịch,
rồi mình sẽ tìm hiểu cuộc đời bà."
Nhưng rồi khi tới đó, anh chỉ ngồi xem Dexter trên iPad.
Em luôn muốn đến Ấn Độ và xem Dexter.
Thật tuyệt vời.
Nhưng cho dù nếu bà ấy sống ở đây và nói tiếng Anh,
cảm giác như anh chả bao giờ thăm bà đâu, em biết đấy?
Vì ai cũng làm thế mà.
Chúng ta chỉ để những người lớn tuổi họ sống một mình!
Rồi họ chết.
Chúa ơi, anh khiến em cảm thấy buồn quá.
Bà Carol của em sống tại Bronx,
em rất khó khăn trong việc đến thăm bà ấy.
Em nên đi một lần.
Này anh muốn đi không?
Anh không biết.
Nếu bà ấy là người phân biệt chủng tộc
thì thật là lập kì dị khi lẩn quẩn với cái màu da này sao?
Em không chắc, những mà chắc là sẽ thú vị đấy!
Trong này ghi là ông để lại một thứ tên là "Paro".
Con biết đó là gì không?
Cái gì?
Là gì thế ạ?
À đó là một con robot.
Để làm gì?
Con không biết.
Nó đôi khi nháy mắt
và vẫy đuôi.
Ông muốn con giữ nó.
Bố nghĩ ít ra con nên mang nó về nhà.
Bố, cái này khá nặng đấy
và con không muốn cứ ôm nó suốt ngày.
Bố có phiền nếu đem nó về căn hộ của chúng ta không?
Không, tại sao ta phải làm thế?
Bởi vì bố thương con?
Vào đi!
Chào bà Carol.
Ôi chúa tôi, chào cháu.
Bà thế nào ạ?
Cháu có mua tặng ba vài bông hướng dương.
Cảm ơn cháu nhiều lắm.
No comments yet. Be the first to leave one.