Prvních 200 řádků.
Biên Dịch: SubberGirl, Hoàng Tùng Nam Biên Tập: SubberGirl
Có gì ngoài đó vậy mẹ?
Con làm mẹ sợ đấy.
Mẹ chắc sẽ phải đeo một cái chuông quanh cổ con
để con không theo dõi mẹ như thế nữa mất.
Mẹ nhìn gì ở biển đấy?
Ồ, không có gì đâu.
Mẹ dành nhiều thời gian nhìn chằm chằm vào không gì cả quá đấy.
Thôi được rồi, mẹ rút lại câu đó.
Có một điều gì đó. Có một điều gì đó lớn lao ngoài kia.
Biển cả thật mạnh mẽ.
Một phần lớn của nó vô cùng thênh thang.
Nó chứa đầy sự sống, sự bí ẩn.
Ai mà biết được thứ gì nằm ngoài kia dưới làn nước?
Quái vật?
Quái vật? Có thể lắm chứ.
Những giấc mơ. Kho báu chìm.
Đấy là một ẩn số lớn.
Đấy chính là đại dương.
Con không muốn đi, mẹ à.
Mẹ biết con không muốn, nhưng con phải đi.
Sẽ ổn thôi.
Nhưng họ đều nghĩ con bóp cổ bạn ấy.
Ừ, nhưng con biết là con không làm và mẹ biết là con không làm.
Thế là đủ với mẹ rồi, với con thế cũng nên là đủ rồi.
Thế cũng sẽ là đủ với mọi người.
Câu châm ngôn của chúng ta là gì?
Mọi ngày chúng ta sẽ đều...
- Dũng cảm. - Chúng ta sẽ trở nên thật dũng cảm.
Ngoan lắm. Đi nào.
- Mẹ, tại sao chúng ta lại chuyển đến đây? - Ziggy.
Được rồi.
Sáng nay mẹ không có thời gian cho việc này đâu nhé.
Làm ơn mặc áo vào đi con.
Tại sao chúng ta lại chuyển đến đây?
- Tại sao? - Đủ rồi đấy.
Con có thể mặc nốt ở trong xe. Đi thôi.
Tôi không có ý làm việc thay anh, nhưng nó dấy lên một câu hỏi...
liệu có phải cô ta đang chạy trốn điều gì đó?
Anh không nghiêm túc chứ, Joseph.
Cái gì?
Không. Không.
Nó khiến chúng ta như lũ hèn vậy.
Nếu như anh bỏ qua chuyện này, nó sẽ tạo ra một tiền lệ..
Ông ấy gần như cười phá lên.
Đừng có to tiếng với tôi.
Anh là người... con yêu, con làm ơn vặn nhỏ nó đi được không?
Anh có hiểu tiền lệ mà anh đang tạo ra không?
Đừng có to tiếng với tôi.
Anh biết sao không?
Tôi là một quý cô và tôi chưa từng nói điều này với bất cứ ai, chưa bao giờ, trong cả cuộc đời mình,
nhưng tôi sẽ nói với anh.
Đi mà tự chịch mình ngay vào đầu ấy.
Ngay vào đầu?
Mẹ xin lỗi, nhưng anh ta đang cố gắng dẹp vở "Đại lộ Q."
Hắn ta nói nó quá là gây tranh cãi.
Chà, thế anh ta muốn thay thế nó bằng cái gì?
Đừng nói với con là "Những chú mèo."
Em có nhớ ngày đầu tiên em đi học không?
Thực ra là có.
Em nhận được lời mời hẹn hò bởi một tên lớp hai.
Em có nhận lời không?
Thằng nhóc đi một đôi Docksiders màu trắng.
Anh xin lỗi chuyện tối hôm qua.
Nghĩ tới việc có một đứa bắt nạt trong lớp học...
Em không nghĩ thằng bé là một đứa bắt nạt, nhưng có thể anh nói đúng.
Chúng ta nên cẩn thận cho an toàn.
Mm.
Anh ước gì mình không phải bay tối nay.
Em nghĩ sau khi anh trở về từ Vienna,
có lẽ chúng ta nên tìm một nhà tư vấn khác.
Ừ. Anh nghĩ rằng đó là một ý hay.
Đây thực sự sẽ là một năm tốt đẹp cho chúng ta, Lấp lánh à.
- Chúng ta sẽ chạy đi xa mãi mãi. - Tại sao?
Đấy là điều mà quyển sách luật viết.
Oops.
Ôi, chà.
Đông quá nhỉ.
Ồ, họ sẽ đi nhanh thôi. Chúng ta chỉ xuống xe rồi đi ngay thôi.
- Nó thành một môn khoa học rồi. - Nước, nước, nước.
- Ồ, chúng ta không vào sao? -Không, chúng ta chỉ thả bọn trẻ xuống thôi.
Lúc này chúng không thể bị bố mẹ làm xao nhãng đâu.
Cái gì, vậy chúng ta không gặp giáo viên sao?
Bọn em đã làm tất cả ngày hôm qua ở buổi đón tiếp rồi.
Không. Hai đứa sẽ vào thẳng lớp hôm nay.
Phải không nào? Hmm? Hai đứa.
Uh-huh. Whoa.
Chà, thật là...
Max, xem phù thủy cho em cái gì này.
Whoa!
Đấy không phải là thứ đáng để em nhắc tới sao?
Chúng ta đã bàn trước rồi mà.
Này!
Tới giờ học rồi.
Em có thể nói với anh là ngày đón tiếp là...
Đừng.
Có thể chỗ ngồi của chúng ta được sắp xếp sẵn rồi.
Nếu không thì, em có thể ngồi cạnh anh.
Xin chào, Skye.
Đây là bạn tớ, Ziggy.
- Chào. - Chúng tớ là chị em cùng cha khác mẹ, kiểu thế.
Mẹ tớ từng cưới bố cậu ấy.
Xin chào, Chloe.
Xin chào, Gấu mẹ.
- Chào. - Tôi định đến lớp yoga.
Cô muốn đi không?
Tôi rất muốn, nhưng tôi có buổi phỏng vấn xin việc rồi.
Ôi, chà.
Đừng lo về thằng bé, cưng à.
Nó sẽ ổn thôi.
Tôi hứa đấy.
Bình tĩnh đi nào, con khốn.
Gặp cô sau.
Có thể thế không được phù hợp cho lắm, gửi thiệp mời
trong ngày đầu tiên, nhưng đấy là kế hoạch của Renata.
Renata đang gửi đi một thông điệp.
Mình đang nghĩ là cậu có thể làm được đấy.
Mình không hành luật nữa. Mình không làm được đâu.
Mình biết, nhưng cậu có thể thôi nghỉ hưu chỉ lần này thôi
để cậu có thể bảo hộ toàn bộ các tác phẩm nghệ thuật cho Monterey.
Thêm nữa là nghe mình đi này. Mình sẽ là khách hàng duy nhất của cậu.
Và sẽ vui thế nào khi mà được uống rượu với khách hàng cơ chứ?
- Yoga là thời gian để ngẫm lại trong im lặng. - Ừ, rồi. Tôi biết mà.
Tôi không thích bị chạm vào người.
- Được rồi, hít vào. - Được rồi.
Được rồi đấy.
- Góc phía sau. - Hmm?
- Ôi, cậu đùa mình đấy à. - Suỵt!
Đừng có suỵt với tôi.
Ugh, cô ta có phòng tập yoga riêng cơ mà.
- Cô ả đang làm gì ở đây vậy chứ? - Suỵt!
Được rồi!
Chúng tôi có những lớp với luật lệ thoải mái hơn, cô biết chứ?
Lớp học tiền mãn kinh của chúng tôi.
Không cần thiết đâu. Tôi sẽ không quay lại.
Được rồi, cậu sẽ không bao giờ tin cô ta vừa nói gì với mình đâu.
Cái gì? Đây này.
Cái gì? Không, đây này.
Lúc tức tối trông cậu xinh thật đấy.
Làm ơn đừng có đưa nó lên Facebook.
- Ed sẽ giết mình mất. - Chào, Maddie.
- Chào, Celeste. - Lớp mới nãy tuyệt quá nhỉ?
- Chào hai người! - Chào.
Nathan. Yoga, chà.
Ừ. Bonnie thuyết phục anh học.
Ừ, chà, các cô biết đấy, phải thải ra tất cả các chất độc hại qua đường mồ hôi thôi.
Chúng tôi uống, hình như là, cả một chai rượu tối hôm qua.
Và hôm nay tôi như thể là, "Chúng ta phải đi tập yoga thôi".
Cô biết không, tôi đã thuyết phục Abby đăng ký một trong các lớp piloxing của tôi.
Thật là... tuyệt vời.
Ồ, tôi sẽ gọi lại về cái đơn kiến nghị đó.
- Ý tôi là, nó thật là lố bịch. - Ồ, cô không cần bận tâm về chuyện đó đâu.
Nhưng chắc họ có thể bỏ được cái tên tôi ra thôi.
- Ý tôi là... - Không gì sẽ cản được chúng tôi đâu cưng.
Quả bom nổ chậm.
Tôi sẽ chỉ nói như vậy thôi.
Tick-tick-tick.
Cô ta không mặc áo vào được à?
Bùm.
Dự án đầu tiên của chúng ta
sẽ là mỗi con làm một cây gia đình,
nơi để các con nói về gia đình tuyệt vời của mình.
Thế không tuyệt sao?
Nhưng trước đó, cô sẽ giới thiệu với các con
một người bạn hết sức, hết sức đặc biệt với lớp chúng ta.
Đây...
là Hà Mã Harry.
Bạn Harry đã là thành viên thân mến
của lớp một của chúng ta 10 năm rồi!
Giờ, cô biết các con không còn học mẫu giáo nữa,
và các con sắp được biết rằng quá trình
chuyên lên lớp một không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Nhưng với bạn Harry, các con thậm chí sẽ không nhận ra điều đó.
Cô hứa đấy.
Và phần tuyệt nhất là...
các con đều sẽ có lượt của mình
để mang Harry về ngủ qua đêm.
Giờ thì cô sẽ bắt đầu ngày của chúng ta
bằng cách chuyền Harry vòng quanh để các con chào bạn ấy bằng một cái ôm nhé.
Được chứ? Của con đây, Billy.
Cô nghe.
Harry có muốn được ôm không ạ?
Tại sao vậy, có chứ. Harry rất thích ôm.
Ý tôi là, nhìn này, hãy đối mặt với nó đi.
Amabella chọn Ziggy trong một loạt những đứa trẻ khác,
và con bé không hề nao núng.
Thằng bé xong rồi. Tôi sẽ nói thế thôi.
Em nghĩ chuyến bay của anh là lúc 5:00.
Chà, giao thông có vẻ tệ.
Bây giờ mới 11:30.
Cảm ơn em. Thật tốt khi được biết.
Anh nói thật à?
Anh đã đổi chuyến bay để anh có thể ở đây
vào ngày đầu tiên đi học của con.
Và anh thậm chí còn không vào được trong trường.
Em hiểu, nhưng chỉ là em...
Và em thì đang gạt đi sự bực dọc của anh về chuyện đó?
Em không gạt đi cái gì cả.
- Em chỉ là không muốn bị buộc tội... - Ồ, em biết anh nghĩ gì không?
Em không muốn anh ở đấy cho buổi đón tiếp.
No comments yet. Be the first to leave one.