Prvních 200 řádků.
Các anh từ Washington tới phải không?
Ở đây anh có nhiều khách lắm hả?
Các anh đến đây bao lâu rồi?
Mới sáng nay.
Một đội khai thác dầu của Nga phát hiện ra nó 18 tiếng trước.
Sao không có ai phát hiện ra nó từ trước nhỉ?
Cũng không ngạc nhiên lắm.
Quang cảnh nơi này thay đổi liên tục mà.
Các anh có biết chính xác đó là gì không?
Tôi không biết. Có thể là bóng khí tượng.
Tôi không nghĩ vậy.
Anh biết bọn tôi không có thiết bị cho những việc kiểu này mà.
Khi nào chúng ta có thể vớt nó lên?
Tôi nghĩ anh không thực sự hiểu.
Các anh sẽ cần một cái cần cẩu cỡ lớn.
Căn cứ, chúng tôi đã vào.
Cái gì đây?
Cẩn thận.
Trung úy!
Nó là gì vậy?
Chúa ơi.
Căn cứ, nối máy với Đại tá cho tôi.
Đang là 3 giờ sáng, thưa sếp.
Tôi không quan tâm giờ giấc. Thứ này đã đợi đủ lâu rồi.
TØNSBERG, NA UY THÁNG 3 - NĂM 1942
Mở nó ra!
Nhanh lên, trước khi ngài ấy...
Ta đã mất rất nhiều thời gian để tìm được nơi này.
Khá khen cho ông.
Đỡ ông ta dậy.
Ta thấy ông là người có tầm nhìn.
Và, về điểm này, chúng ta khá giống nhau.
Ta chẳng có gì giống ngươi hết.
Không, tất nhiên, nhưng...
những thứ kẻ khác cho là mê tín, hai ta đều biết đó là khoa học.
Thứ ngươi đang tìm chỉ là một truyền thuyết.
Vậy tại sao ông phải tốn công giấu nó?
Tesseract từng là viên ngọc quý trong kho tàng của Odin.
Không phải một thứ để chôn.
Tuy nhiên ta nghĩ nó ở gần đây, phải không?
Ta không thể giúp gì ngươi.
Không. Nhưng có lẽ ông sẽ giúp ngôi làng này chứ?
Ông hẳn phải có vài người bạn ở đây. Có lẽ là vài đứa cháu nhỏ?
Ta không muốn bọn họ phải chết.
Yggdrasil.
Cây Thế Giới.
Canh giữ tri thức.
Và cả số phận.
Quốc trưởng đào bới trong sa mạc để tìm những thứ vô giá trị.
Ông chưa từng nhìn thấy nó, phải không?
Nó không dành cho mắt của người thường.
Chính xác.
Ra lệnh nổ súng.
Đồ ngu xuẩn!
Ngươi không thể kiểm soát sức mạnh mà ngươi đang giữ đâu.
Ngươi sẽ bị thiêu rụi!
Ta đã bị rồi.
O'Connell, Michael.
Kaminsky, Henry.
Rất nhiều người đang phải chết ngoài kia.
Rogers, Steven.
Điều đó khiến cậu suy nghĩ lại về việc nhập ngũ hả?
Không.
Rogers.
- Cha cậu chết thế nào? - Khí độc.
Ông phục vụ trong sư đoàn bộ binh 107. Tôi hi vọng mình có thể...
- Mẹ cậu? - Bà từng làm y tá ở khu bệnh lao.
Bị lây bệnh. Không qua khỏi.
- Xin lỗi, con trai. - Hãy cho tôi một cơ hội.
Chỉ riêng việc bị hen suyễn đã không đủ tiêu chuẩn rồi.
Ông có thể làm gì không?
Tôi đang làm đây.
Tôi đang cứu mạng cậu.
Chiến tranh tiếp tục tàn phá Châu Âu.
Nhưng viện binh đã sẵn sàng.
Mọi thanh niên đủ tiêu chuẩn sẵn sàng nhập ngũ để phục vụ Tổ quốc.
Ngay cả Timmy bé nhỏ cũng đang đóng góp công sức,
bằng việc thu nhặt sắt phế liệu.
Tốt lắm, Timmy!
Ai quan tâm chứ?
Chiếu phim luôn đi!
Này, tỏ ra tôn trọng đi.
Trong lúc đó, ở bên kia đại dương,
những chàng trai dũng cảm của chúng ta đang cho lũ Phát xít thấy
cái giá của sự tự do không bao giờ là quá đắt.
Thôi đi! Xem đủ lắm rồi!
Này, chiếu phim hoạt hình đi!
Này, ngậm mồm vào đi!
Cùng với lực lượng Đồng minh, chúng ta sẵn sàng cho mọi thử thách,
dù nó to lớn cỡ nào.
Mày thực sự không biết khi nào nên xin thua, phải không?
Tao có thể làm thế này cả ngày.
Này!
Đánh nhau phải chọn đối thủ ngang cơ.
Nhiều lúc tớ nghĩ cậu thích bị ăn đòn.
Tớ sắp hạ được hắn rồi.
Lần thứ mấy rồi đây?
Giờ thì cậu lại đến từ Paramus hả?
Gian dối trong đơn nhập ngũ là phạm pháp đấy.
Không đùa chứ, Jersey sao?
Cậu nhận lệnh rồi hả?
Sư đoàn 107.
Trung sĩ James Barnes,
lên tàu sang Anh vào sáng sớm mai.
Tớ nên đi mới phải.
Thôi nào, anh bạn.
Đêm cuối của tớ đấy! Cậu phải tắm rửa đi.
Tại sao? Chúng ta sẽ đi đâu?
Tới tương lai.
Tớ vẫn không hiểu vấn đề.
Cậu sắp trở thành người đàn ông thực thụ cuối cùng ở New York đấy.
Cậu có biết là ở đây có 3,5 triệu phụ nữ không?
Phải, nhưng tớ sẽ chỉ ổn định với một người thôi.
Thật tốt là tớ đã giải quyết được việc đó.
Chào Bucky!
Cậu đã nói gì với cô ấy về tớ?
Chỉ toàn khen thôi.
Chào mừng tới rạp Những người hùng thời Hiện đại
và Thế giới tương lai.
Một thế giới vĩ đại hơn. Một thế giới tốt đẹp hơn.
Chúa ơi! Bắt đầu rồi kìa!
Thưa quý ông quý bà, xin giới thiệu ngài Howard Stark!
Em yêu anh, Howard!
Thưa quý ông quý bà,
sẽ thế nào nếu tôi nói rằng, chỉ trong vài năm nữa thôi,
ô tô của các bạn thậm chí sẽ không chạm đất nữa?
Phải. Cảm ơn, Mandy.
Với công nghệ Đảo ngược Trọng lực,
bạn hoàn toàn có thể làm được điều đó.
Hay thật.
Tôi đã nói "vài năm nữa", phải không nào?
Steve, chúng ta hãy đưa những cô gái này...
Đi thôi, anh lính.
Đi thôi. Cậu đang bỏ lỡ buổi hẹn đôi đấy.
Chúng ta sẽ đưa các cô gái đi nhảy.
Cậu cứ đi trước đi. Tớ sẽ vào sau.
Cậu định thử lần nữa sao?
Đây là hội chợ mà. Tớ sẽ thử vận may.
Dưới cái tên nào? Steve từ Ohio hả?
Họ sẽ bắt cậu. Hoặc tệ hơn là tống cậu vào tù.
Nghe này, tớ biết cậu không nghĩ tớ sẽ thành công.
Nơi này không phải như ở sau hẻm đâu, Steve. Đây là chiến tranh.
- Tớ biết đây là chiến tranh. - Sao cậu cứ muốn đi đánh nhau vậy?
- Còn nhiều việc quan trọng mà. - Cậu muốn tớ làm gì đây?
Nhặt sắt phế liệu và bỏ vào xe goòng hả?
- Đúng. Sao lại không nhỉ? - Tớ sẽ không vào nhà máy ngồi đâu, Bucky.
Bucky, thôi nào. Nhiều người đang hi sinh mạng sống ngoài kia.
Tớ không được phép cống hiến ít hơn họ.
Đó là điều cậu không hiểu. Việc này không phải là vì tớ.
Phải. Vì cậu chẳng có gì để chứng tỏ cả.
Này, Trung sĩ! Chúng ta sẽ nhảy chứ?
Tất nhiên.
Đừng làm gì ngu ngốc tới khi tớ quay lại.
Tớ có thể làm gì chứ?
Cậu đã lấy hết sự ngu ngốc rồi.
- Cậu là đồ vô dụng. - Đồ ngốc.
Cẩn thận đấy.
Nhớ đợi tớ rồi hãy chiến thắng cuộc chiến!
Nhanh lên, các cô gái. Bài hát của chúng ta đây rồi.
Đợi ở đây.
- Có vấn đề gì sao? - Cứ đợi ở đây.
Cảm ơn.
Vậy...
cậu muốn vượt đại dương. Giết vài tên Phát xít.
Xin lỗi?
Tiến sĩ Abraham Erskine.
Tôi đại diện cho Cục Nghiên cứu Chiến lược Khoa học.
Tôi là Steve Rogers.
Ông từ đâu tới?
Queens. Góc đường 73 và đại lộ Utopia.
Còn trước đó thì tôi ở Đức.
- Điều đó có khiến cậu khó chịu không? - Không.
Cậu từ đâu tới, Rogers?
Có phải ở New Haven không?
Hay là Paramus?
Năm lần kiểm tra ở năm thành phố khác nhau.
Chắc đó không phải hồ sơ của tôi.
Tôi không quan tâm đến những lần kiểm tra.
Mà là năm lần cậu cố gắng.
Nhưng cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi. Cậu có muốn giết bọn Phát xít không?
Đây là bài kiểm tra sao?
Đúng vậy.
Tôi không muốn giết ai cả.
Tôi không ưa những kẻ thích bắt nạt. Tôi không quan tâm chúng tới từ đâu.
Đã có quá nhiều người to khỏe tham chiến rồi.
Có lẽ chúng ta đang cần một anh chàng nhỏ con.
Tôi có thể cho cậu một cơ hội.
Chỉ một cơ hội thôi.
- Tôi sẽ nắm lấy nó. - Tốt.
Vậy thật ra thì anh chàng nhỏ con đến từ đâu?
Brooklyn.
Chúc mừng, anh lính.
Sẵn sàng chưa, tiến sĩ Zola?
Cỗ máy của tôi cần phải được điều chỉnh thật cẩn thận.
Thứ lỗi cho tôi nếu tôi có vẻ quá thận trọng.
Ông có chắc là những thiết bị của ông
có thể chịu được sóng năng lượng đủ lâu để biến đổi không?
Với thứ đồ cổ này,
tôi không thể chắc chắn bất cứ điều gì.
Tôi sợ rằng nó sẽ chẳng hoạt động.
No comments yet. Be the first to leave one.