Prvních 200 řádků.
Haiz.
Xin chào.
Chào gì mà chào.
Tôi không thu tiền nhà được thì chào cái gì?
Môi giới chạy rồi
thì anh có thể thuê miễn phí sao?
Chẳng phải anh là diễn viên sao?
Ra ngoài phấn đấu, đóng phim đi.
Anh chạy đến đây đóng phim gì với tôi?
Bây giờ làm phân loại rác anh có hiểu không?
Anh chính là rác, tôi cho anh biết.
Tôi nhất định sẽ vứt anh ra ngoài.
Xin chào!
Cho xem bằng lái một chút.
Đội hai kiểm tra chặt chẽ một chút.
Được.
Rõ.
Cho xem chứng minh thư một chút.
Cho xem chứng minh thư một chút.
Được, dừng.
Trang phục.
Nào, bản sau.
Nào, đổi góc máy.
Để trên xe, để trên xe.
Cái này thực sự là thật.
Khách quý, một người.
Chào mừng đến La Mã Tiên Trì.
La Mã Tiên Trì chúc anh trên mọi nẻo đường thông đến La Mã.
Thưa anh, nạp hội viên không?
Nạp năm ngàn trả lại một ngàn, rất có lời.
Anh ơi tôi đến trước đấy được chứ?
Anh nghe
ngay lúc vừa rồi
tấm vé dùng thử của anh đã hết hạn rồi.
Xin chờ một chút.
Không phải, lúc tôi đến vẫn chưa hết hạn.
Nạp một ngàn trả lại hai trăm cũng được, anh ơi.
Nếu như anh nạp tiền
tôi sẽ tặng riêng thêm cho anh một đĩa hoa quả.
Này, này.
Mười một giờ năm mươi bảy phút.
Đồng hồ chạy nhanh rồi.
Cảm ơn nhé.
Chắc chắn là cái tủ này chứ?
Không sai đâu.
Bệnh viện Nhân Hưng, bệnh viện Nhân Hưng.
Cảm ơn đã ghé qua, đi thong thả.
Đừng chạy.
Đừng chạy.
Đứng lại.
Đứng lại.
Đã thiếu nợ một năm rồi
bây giờ mới trả.
Làm môi giới à?
Nhận một bộ phim mới.
Phim gì?
Một bộ bi kịch.
Em nói xem, năm đó những bạn học của câu lạc bộ kịch nói chúng ta
cũng chỉ còn anh vẫn kiên trì thôi.
Cho nên nói đến sự kiên trì này.
Nhẫn kim cương lớn đấy.
Ăn tết xong sẽ tổ chức hôn lễ.
Khi đó nếu anh có thời gian thì đến.
Tiền mừng.
Chúc các người hạnh phúc.
Này.
Anh làm gì vậy?
Không phải em bảo anh...
Tôi nói sau lưng anh có một dấu chân.
Vừa quay phim xong.
Thánh diễn sâu nhập.
Anh là ai?
Tôi...
Tìm tôi à?
Anh quen tôi?
Không quen.
Tối qua ở nhà tắm.
Tôi...
Trần Tiểu Manh.
Hả?
Bác sĩ chủ chị tìm anh.
Ừm.
Đừng sốt ruột.
Cảnh sát đang trên đường đến.
Lát nữa là có thể liên lạc người nhà anh.
Ừm.
Chỗ này, nào.
Ai là Trần Tiểu Manh?
Trần Tiểu Manh.
Trần Tiểu Manh.
Trần Tiểu Manh.
Có.
Anh chính là Trần Tiểu Manh?
Ừm.
Bệnh viện thông báo cho chúng tôi anh bị mất trí nhớ rồi.
Mất trí nhớ?
Xem ra đối với chuyện mất trí nhớ
anh ta cũng quên.
Không phải.
Tôi...
Tôi mất trí nhớ rồi.
Tôi mất trí nhớ rồi.
Anh nhìn đi.
Chứng hay quên ngược dòng này do
chấn thương ở thùy thái dương.
Trong khoảng thời gian ngắn
khả năng khôi phục hoàn toàn là rất nhỏ.
Cậu cũng không cần lo lắng quá mức.
Cậu trở về nhà trước,
trong hoàn cảnh quen thuộc
bởi vì sự đả kích của một việc đặc thù nào đó.
Những ca khôi phục trước đó, cũng không ít đâu.
Trước đó đã mất trí nhớ
nhưng vừa rồi tôi... tôi
tôi khôi phục rồi.
Tôi xuất viện rồi.
Về nhà rồi.
Nhanh vậy à?
Đúng, bác sĩ cũng cảm thấy rất thần kỳ.
Nói là kỳ tích của y học.
Anh có thể xuất viện rồi.
Ôi trời.
Xin lỗi, xin lỗi.
Thật ngại quá.
Mẹ Lý Do.
Đây.
Xin chào.
Tôi là thầy dạy thể dục của Lý Do, tôi họ Đậu.
Chuyện khi nào thế?
Giờ học thể dục
nhưng không liên quan đến tiết thể dục.
Vừa tập hợp thì em ấy đã nằm trên đất.
Hả?
Cô yên tâm.
Bác sĩ nói rồi
kết quả khám sức khoẻ của em ấy đều rất bình thường.
Có thể nói là khoẻ mạnh.
Thậm chí có hơi cường tráng.
Cường tráng vậy sao nó ngất xỉu?
Có khả năng nào
là vì cuộc thi diễn thuyết này
đã cho nó áp lực quá lớn không?
Lý Do nói riêng với các bạn cùng lớp của mình
bố em ấy là một phi hành gia.
Tất nhiên
trẻ con nói đùa
tôi cảm thấy cũng không sao.
Bố nó có phải phi hành gia hay không
có liên quan gì đến cuộc thi diễn thuyết này?
Hả?
Cô vẫn chưa biết sao?
Cuộc thi diễn thuyết lần này
chủ đề Lý Do chọn là
"Bố Của Tôi".
Tại sao giả bệnh?
Con không có.
Có phải vì cuộc thi diễn thuyết không?
Thật ra con có thể suy xét đổi chủ đề khác.
Ví dụ như
mẹ của tôi.
Người mẹ vĩ đại của tôi.
Người mẹ xinh đẹp của tôi.
Người mẹ đáng yêu của tôi.
Đều được hết.
Nhiều năm như vậy
tất cả các bạn cùng lớp con đã biết rất rõ về mẹ.
Không phải năm sau con lên trung học cơ sở sao?
Tăng thêm chút ấn tượng cho họ.
Không muốn nói với mẹ nữa.
Thế không phải con tự chuốc khổ sao?
Tự chuốc khổ thì sao?
Họ đều nói con không thể hoàn thành chủ đề này.
Con phải khiến họ thua tâm phục khẩu phục.
Vậy tại sao con phải nói dối?
Con không nói dối.
Lỡ như mẹ xem mắt
xem trúng một phi hành gia thì sao?
Học làm người trước rồi hãy học diễn xuất.
Tạm biệt.
Tạm biệt.
Có cần tôi dạy anh trả lời họ thế nào không?
Không chịu thanh toán, vậy anh cứ viết mười bài đăng lên
bôi đen thương hiệu của họ.
Thật ngại quá.
Cho dù anh mất trí nhớ
cũng phải nhớ được tên mình chứ?
Tôi tên Trần Tiểu Manh.
Vậy anh bao nhiêu tuổi?
Chắc là 32.
Có phải trông hơi già không?
Không có.
Tôi 33 tuổi.
Vậy anh không gọi điện liên lạc người nhà à?
Tôi chỉ còn lại một cơ hội cuối cùng.
Tôi không dám thử bừa.
Này.
Xin chào.
Xin chào.
Xin chào.
Xin chào.
No comments yet. Be the first to leave one.