Prvních 200 řádků.
Có một thị trấn ở Maine...
- Tôi thuê một phòng. - Chào mừng tới Storybrooke.
Nơi mà mọi nhân vật cổ tích bạn từng biết...
Bị mắc kẹt giữa hai thế giới...
- Một bà hoàng độc ác gửi hàng loạt các nhân vật cổ tích tới đây?
- Và giờ họ không còn nhớ mình là ai.
Những nạn nhân của một lời nguyền hùng mạnh...
- Mọi thứ mà ngươi yêu, mọi thứ mà tất cả các ngươi yêu,
sẽ bị lấy khỏi các ngươi.
Chỉ có một kẻ biết sự thật,
và cũng chỉ có một người có thể phá bùa của mụ.
- Đó là số phận của mẹ. Mẹ sẽ là người mang trở lại những hạnh phúc mãi về sau.
Ở vui nhé.
Trans & Edit: Hieutran60
NGÀY XỬA NGÀY XƯA
Ta ước hoài, ta ước mãi
nhưng chẳng có gì thay đổi cả.
Ta ước gì ta ước hay hơn.
Chao ôi! Ai sẽ giết con rồng đáng sợ ấy
và cầu hôn ta bây giờ?
- Ta sẽ giết con rồng đáng sợ đó, thưa công nương,
hoặc chết trong khi chiến đấu!
Tạm biệt, hoàng tử lòng ta
Thật tốt khi được biết chàng!
Kẻ nào dám phá giấc ngủ của ta?
Hắn chạy lối kia kìa!
Vậy ta sẽ đi lối đó.
Ý hay lắm.
Ngươi đi lối đó, ta sẽ...
- Này! Này! Này! Này! Coi chừng, cẩn thận chứ.
Đừng để mấy cái đồng xu lăn đi đấy.
Không. Chúng sẽ... biến mất.
Đó. Đó. Ha. Coi nè.
- A, con dế! Con thích dế lắm!
- Mấy con dế lộn xộn lắm. Lũ bọ ồn ào.
- Nhưng tụi nó có thể làm bất cứ điều gì tụi nó muốn
nhảy từ chỗ này tới chỗ kia. Chúng tự do tự tại.
Con cũng tự do
Làm những gì chúng ta muốn.
Để là chính con.
Và con vẫn là con thôi.
- Có lẽ con muốn làm cái gì đó khác.
Có lẽ con không muốn ăn trộm nữa.
Có lẽ con muốn làm người tốt.
Tất cả chỉ vì con dế.
Nói rồi mà. Lộn xôn lắm.
"Tốt" là một cách gọi khác của "yếu" đấy.
Hãy để chúng ta nghĩ dùm cho con.
Đó là điều mà bố mẹ làm.
Giúp đỡ con.
Con vẫn là con, và không gì thay đổi cả, Jiminy à.
Được chứ?
Được ạ
Được rồi.
Xong vấn đề.
Đâu phải lúc nào chú cũng thành thật nhỉ.
Chú không--
à phải. Vì chú...
Vì cháu nghĩ chú là Dế Jiminy.
Sao--Tại sao mà-- tại sao mà cháu nghĩ vậy, Henry?
Vì đó là chú mà.
Vậy chú là ai?
- Chú là lương tâm. Chú giúp mọi người biết được cái gì đúng và sai.
- Vậy mọi con dế ở Storybrooke--
chúng cũng đều là người hết à?
- Đâu có nhiều dế ở đây. Chú nghe đi.
Có lẽ vì tại chưa đủ khuya.
Chỗ này chưa bao giờ có dế cả.
Tại chú chưa bao giờ chú ý hết
- Vậy cháu nghĩ đó là bằng chứng cho thấy có lời nguyền à?
Dạ, nhưng cháu biết vậy vẫn chưa đủ.
Cháu vẫn đang tìm thêm.
- Thế Henry này, chú đã hỏi cháu điều này trước đây rồi,
và cháu nói cháu sẽ nghĩ về nó.
Tại sao việc điều đó có thật lại quan trọng đến như vậy?
Tại...
Tại nó vậy thôi.
Được rồi...
Cứ nghĩ về câu trả lời nhá, Henry,
vì chú nghĩ rằng có điều gì đó ẩn chứa trong chuyện này.
Cà-vạt?
Anh biết là là không cần bắt phụ nữ ăn bận như đàn ông
để cho cô ấy có thẩm quyền chứ.
- Vậy cô nghĩ có thể bắt mọi người làm cái mà cô muốn
khi bận cái áo khoác đỏ đó sao?
- Tôi đang bắt anh làm cái tôi muốn ngay giờ đấy.
Vậy thì ít nhất hãy đeo phù hiệu.
Tiếp đi. Cầm lấy.
Nếu mà cô thật sự muốn thành một phần của cái cộng đồng này,
thì phải làm đúng lễ nghi.
- Mọi người làm ơn lùi lại. - Miệng núi lửa hả?
- Không, mấy cái đường hầm, mỏ cũ ấy. Cẩn thận. Lùi lại.
Tự nhiên nó sụp xuống.
- Cảnh sát trưởng, thiết lập vành đai phong toả.
Marco, sao anh không đi giúp bên đội cứu hoả đi?
Cô Swan, giờ là công việc của chính quyền thị trấn
Cô có thể đi được rồi.
- Chà thực ra, giờ tôi làm cho thị trấn rồi.
Cô ây là phụ tá mới của tôi.
- Người ta nói thị trưởng luôn là người cuối cùng được biết.
Vẫn trong ngân sách của tôi mà.
Thật vậy!
- Phó cảnh sát trưởng, sao cô không khiến mình hữu ích
bằng cách giữ trật tự đám đông đi?
Người dân Storybrooke, xin đừng hoảng hốt.
Chúng tôi luôn biết rằng khu vục này là lỗ tổ ong
với những hầm mỏ cũ, nhưng đừng sợ.
Chúng tôi sẽ thực hiện một dự án để khiến nơi này an toàn,
khôi phục lại mặt bằng cho thị trấn.
Chúng ta sẽ san phẳng nó, làm sập nó, lấp nó.
- Lấp nó? Lỡ có gì ở dưới thì sao?
Henry, con làm gì ở đây?
Có cái gì ở dưới đó má?
Không gì cả. Giờ lùi lại đi.
Giờ thì mọi người làm ơn,
làm ơn lùi lại.
Xin cám ơn.
Nó là gì nhỉ?
Henry, đủ rồi.
Nghe má, đây là vấn đề an toàn đấy. Đợi má trong xe.
Phó cảnh sát Swan, cảnh sát trưởng, cách ly khu vực này.
Chú Archie. Lại đây này.
Việc này cần tới chiến dịch Mãng Xà--và cả hai người.
- Chú không biết là chú trong chiến dịch Mãng Xà đấy.
- Tất nhiên là có chứ. Chú biết mọi chuyện mà.
Ta không thể để bà ấy làm thế.
Lỡ có gì ở dưới đó thì sao?
Chỉ mấy cái đường hầm cũ thôi mà.
- Vậy nó chỉ tình cờ sụp ngay sau khi mẹ tới đây?
- Mẹ làm thay đổi mọi chuyện. Mẹ làm lời nguyền yếu đi.
Không phải vậy đâu con à.
- Có, có chứ. Hôm nay mẹ có làm cái gì khác thường không?
Đó là lí do chuyện này xảy ra.
Henry, má đã bảo con đợi trong xe cơ mà.
Phó cảnh sát, làm việc của cô đi.
Bác sĩ Hopper, đợi tôi nói một tí đã.
Quá sức chịu đựng rồi.
Xin lỗi?
- Con tôi. Chúng ta cần phương pháp điều trị mới.
Mọi việc tôi làm nó đều nghĩ là có một âm mưu kinh khủng nào đó.
Tôi không thể cứ để cho thẳng bé
nghĩ rằng tôi đang giấu diếm gì đó.
Tôi giấu được cái gì khủng khiếp ở trong khu mỏ cũ đây?
Sao mà mọi chuyện với nó đều hợp lý hết chứ?
- Thằng bé có trí tưởng tượng rất phong phú.
Phải, và anh cứ để nó tăng lên.
- Tôi nghĩ là không đúng khi mà cuốn phăng đi
thế giới mà thẳng bé xây nên.
Tôi thà dùng điều đó để mà--
Đôi lúc tôi nghĩ là anh quên
Là anh làm cho tôi.
Anh là nhân viên, và tôi có thể sa thải anh.
Đây là thị trấn của tôi.
Anh sẽ mất văn phòng, mất cả nhà cửa.
Tôi có thể băm anh ra
thành mảnh vụn, như mấy con kí sinh trùng,
và đây sẽ là cái thứ duy nhất che mưa che nắng cho cái đầu anh.
Bà muốn tôi làm cái gì?
- Hãy khiến mấy cái ảo tưởng đó biến ra khỏi đầu con trai tôi.
Rồi bóp nát chúng.
Lẹ coi, Jiminy.
Mẹ nhớ nơi này đấy.
Năm nay có vẻ trúng mánh nhỉ.
Ừ, cứ coi mấy tên phệ kia là biết.
Có lẽ mình nên dùng mánh Thuốc Bổ Tinh ở đây.
Mình không thể--
mình không thể chỉ diễn thôi sao?
Tiền bán vé cũng đủ rồi mà.
Sao cũng phải ăn trộm chi nữa?
- Thì không cần thiết, nhưng nó vui mà.
Mình chôm của họ, họ chôm lại từ người khác.
Vậy gọi là kinh tế đó con.
- Chúng ta là một phần quan trọng của nó.
- Con muốn thay đổi. Con-con không làm nữa.
- Ô. - Ôi, lại nữa.
Không, giờ con không thể bỏ được.
- Chúng ta già rồi. - Hông ta đau lắm.
- Gan mẹ nữa. - Anh bị cục u ở mấy chỗ lạ nữa.
Mẹ còn bị mất cảm giác nữa.
Con nên ở lại với chúng ta.
Tới khi mà chúng ta chết.
- Giờ hãy là một cậu nhóc ngoan và đi sắp xếp đi.
Mấy con rối!
Trời! Chú có công việc tuyệt thật!
Chú không thích hả?
Không. Không hề.
- Hằng năm đều là mấy cái buổi diễn, mấy cái hội chợ đó.
- Vậy tại sao chú không kiếm việc khác?
Vì đây là con người chú mà.
Cháu chỉ ra tận đây để mà xem tụi chú sắp xếp à?
- Không. Cháu ra đây để nghe tiếng gáy của tụi dế.
À, dế.
Chú đã không nghe tiếng dế kêu cũng lâu lắm rồi.
Này cháu nên về nhà đi,
không là bị cảm lạnh đấy.
- Chú cũng vậy. Này. Lấy dù của cháu đi.
Cháu sống gần đây mà.
Cháu rất nóng lòng xem buổi điễn đó.
Chào, Archie
Marco, ông làm gì ở đây?
No comments yet. Be the first to leave one.