The Heiress

The Heiress

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

The Heiress 1949 DVD AC3 x264-HaB
Komentář od quynhchi
Phụ đề Việt- Quỳnh Chi

Tagy

DVD
x264
AC3
Zveřejněno: 2020-04-18
Stažení: 57
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

NGƯỜI NỮ THỪA KẾ

Phụ đề Việt - Quỳnh Chi

- Chào cô. - Chào bà.

- Đây là váy của cô Sloper. - Cảm ơn bà.

Cô Cathy, váy mới của cô này!

Cô lấy nó ra khỏi hộp và treo nó lên nhé, Maria.

Vâng, thưa cô.

Được rồi,có thế thôi, tôi nghĩ vậy.

- Tôi sẽ đến nhà Harrisons. - Vâng, thưa bác sĩ.

Tôi có thể không đến bệnh viện hôm nay.

- Chào cô Lavinia. - Chào anh Austin.

- Catherine lại bắt đầu một bức khác à? - Cháu nó thêu đẹp lắm.

Tôi hy vọng nó không biến việc đó thành việc cả đời.

Anh Austin, hôm qua em trải qua một việc rất thú vị!

- Gì vậy? - Em đã gặp hai người đến từ Poughkeepsie.

Ồ, giấy khai sinh. Họ từng là thành viên giáo đoàn của chồng em.

Khi em nói với họ là em ở nhà anh trai mình,

Bs.Sloper, 16 Quảng trường Washington, họ rất ngạc nhiên.

Điều đó làm chuyến đi của em thật thú vị!

Lavinia, cô ở đây qua mùa đông có được không?

Mùa đông ạ? Ồ, em rất vui!

Tốt. Tôi nghĩ là nếu cô ở lại, cô có thể giúp Catherine.

Giúp cháu? Nhưng giúp thế nào, anh, Austin?

Chẳng hạn, tối nay có tiệc ở nhà cô Elizabeth,

cô có thể thuyết phục Catherine hòa nhập với những người trẻ tuổi.

Để nó vui vẻ.

- Nhưng tất nhiên con bé sẽ làm thế. - Tôi hy vọng vậy.

A.

Sáu pao. Hết 30 xu.

- Nhờ ông chặt giúp cái đầu đi. - Được thôi, thưa cô. Mèo con, mèo con.

- Của cô đây. - Cảm ơn.

Vâng. Cá tươi nào!

- Chào cha. - Chào con, Catherine.

Con mua một con cá ngon để làm món cá hầm cha thích này.

Con quan tâm quá.

Lần sau, để người ta mang cá vào cho con.

- Vâng, thưa cha. - Tôi ra đây!

Sáng nay trời đẹp. Sao con không mời cô Lavina hay một người bạn

ăn trưa với con, có thể đi nghe hòa nhạc ở công viên?

Con không thể. Con còn có đồ thêu muốn làm.

À, thế à. Hẹn gặp con buổi tối.

Vâng thưa cha. Chào cha.

- Catherine? - Mời cô vào, cô Penniman (Lavina).

Ồ, chắc cháu vội, cháu yêu.

Cháu ở ủy ban bệnh viện đó cũng lâu rồi.

- Quá lâu ạ. - Cháu có chán không?

Một số bà ở ủy ban đó rất ngu ngốc, họ vô dụng.

Họ nghĩ rằng biết về thực phẩm và bếp núc là kém giáo dục.

Họ quá ngạo mạn.

Khi cô còn trẻ, lứa cô tự hào về công việc nội trợ của mình.

Công việc nội trợ của cô, khi cô nghĩ đến những bữa cơm mà cô chuẩn bị cho Mục sư Penniman.

- Thế thì cô làm cháu thất vọng đấy. - Sao lại như vậy?

Cô làm cháu tin rằng cô và chú ấy chỉ sống vì tình yêu.

Lời nhận xét tế nhị như vậy tối nay sẽ làm những người trẻ tuổi quan tâm đấy.

Đó là cách rất tốt để bắt đầu.

Ý cô là, tối nay cháu đừng ở một mình nhé.

Hãy hòa đồng với tất cả mọi người và cùng vui vẻ.

Cô đã nói chuyện với cha cháu.

Đúng rồi, cháu ạ. Cũng có nói.

- Cha cháu.... - Cha cháu muốn cháu bình tĩnh

- và tham gia trò chuyện. - Đúng thế.

- Cháu không thể, cô Lavinia ạ. - Có thể cháu chưa cố đến nơi.

Ôi, cháu cố rồi mà! Cháu có thể làm mọi thứ để làm vừa lòng cha.

Đó là điều quan trọng nhất đối với cháu.

Cháu đã ngồi đây trong phòng cháu

và ghi ra những điều cháu cần nói và nên nói chúng thế nào.

Nhưng khi cháu ở bên người khác, hình như không ai muốn nghe cháu.

Bây giờ, Catherine. Nếu tối nay cháu ở bên cô,

cháu sẽ thấy những điều cô nói không phải lúc nào cũng quan trọng,

nhưng cô vẫn nói.

Vâng cô ạ.

Bây giờ cô sẽ ăn mặc xong xuôi và gặp cháu ở dưới nhà.

Cha ơi!

Vào đi, Catherine.

Chào cha. Con có làm phiền cha không?

Con có phải người phụ nữ phiền toái đâu, con yêu.

Cha có thích váy của con không?

Cô gái rất đẹp này có thể là con gái tôi không nhỉ?

Con thật lộng lẫy, sang trọng.

Trông con như là có 80.000$ một năm.

- Con nghĩ cha thích màu này. - Đúng.

- Đó là màu đỏ anh đào. - Đúng vậy.

Con nghĩ mẹ con thường mặc màu này.

Băng buộc tóc của chị ấy cũng màu này, Austin.

À, phải rồi.

Nhưng, Catherine, mẹ con đẹp.

Mẹ con nổi trội hơn cả màu sắc.

Được rồi, tôi phải thay đồ.

Tôi sẽ cố không để mọi người phải đợi.

Ồ, cháu phải gói ly rượu bằng bạc cho cô Elizabeth.

Em đến buổi tiệc ở nhà chị Elizabeth có thích hợp không?

- Có chứ, tại sao không? - Em đang để tang.

Lavinia, anh biết là cô đang chịu đựng nỗi buồn với sự can đảm,

dù trong hoàn cảnh nào.

Đúng vậy. Rút cuộc, dù em có ở đâu thì nỗi buồn của em vẫn thế.

Bà thật tuyệt vời!

Cô Penniman của con vẫn chinh phục được đấy.

Vâng.

- Cháu vui chứ, Catherine? - Vui ạ, cô Elizabeth.

- Chú Jefferson cũng vui. - Ồ!

Anh Austin, ai ốm, ai chết? Anh vừa mổ cho ai?

Khi nào bệnh gút của chú làm phiền chú, chú sẽ tôn trọng tôi hơn.

- Ông sẽ thông báo chứ? - Phải, bà nó ạ.

- Tiến hành đi! Tiến hành đi! - Được rồi! Được rồi!

Nếu ông ấy không làm việc đó bây giờ ông ấy sẽ làm nó từ gầm bàn.

Thưa bà con hàng xóm, thưa các bạn,

Tôi sắp mất đứa con gái đáng yêu nhất,

xinh đẹp nhất...

thân yêu nhất,

vào tay một chàng trai tuyệt vời nhất, Arthur Townsend.

Tôi là một người cha vừa buồn vừa rất may mắn.

Tôi muốn quí vị nâng cốc chúc mừng cái mất

và cái được của tôi.

- Chúc mừng cặp đôi hạnh phúc. - Chúc mừng cặp đôi hạnh phúc.

Ôi mẹ!

Đừng làm ra vẻ quá hạnh phúc. Con sẽ về nhà tất cả các bữa. Chào bác Austin.

Marian, cháu yêu, chúc hai cháu hạnh phúc.

Cảm ơn bác.

Cathy, có tuyệt vời không? Buổi tiệc có thú vị không?

Đi nào, Arthur, chúng ta nhảy nào!

- Xin lỗi. - Xin lỗi.

Ô, Quintus này.

- Cháu không nhảy à? - Không ạ.

Cháu có nhớ Catherine Sloper, cháu gái cô không?

Có ạ.

Xin mời cô, Catherine.

Cảm ơn anh, Quintus. Con xin phép cha.

- Đưa cha cầm hộ, Catherine. - Cảm ơn cha.

Cô có cho là có một Arthur khác đâu đó trong thành phố lớn này không?

- Catherine sẽ tìm được một tấm chồng. - Cô nghĩ vậy à?

Trước mắt nó có 30.000 một năm.

Tôi thấy là cô đề cao nó.

Em không nghĩ đó là giá trị duy nhất của nó.

Nhưng anh luôn luôn ám chỉ nó không thể lấy chồng.

Tôi cũng ám chỉ lịch sự như cô thôi, Liz.

Chú Jefferson có còn rượu brandy của Pháp không?

Để xem xem.

Tôi đi lấy cho cô ly rượu vang đỏ nhé.

Vâng, cảm ơn anh.

Nó được học các trường tốt nhất trong thành phố,

nó được nhận sự giáo dục tốt nhất mà tôi có thể dành cho nó, âm nhạc và khiêu vũ.

Tối nào nó cũng ngồi cạnh tôi hết cả buổi.

Tôi nói chuyện với nó, giúp nó thích nghi với xã hội.

Tôi để cho nó được tự do bất cứ lúc nào tôi có thể. Kết quả là cô thấy đấy:

Một kẻ hoàn toàn tầm thường và yếu đuối, không đàng hoàng chút nào.

Austin, anh cố chấp quá. Anh đòi hỏi quá nhiều.

Cô có nhớ mẹ nó không, Liz?

Mẹ nó thì quá duyên dáng vui tươi.

Đây là con cô ấy đấy.

Austin, không đứa con nào có thể so sánh với hình ảnh mà anh có về mẹ nó.

Anh đã lý tưởng hóa người phụ nữ quá cố đáng thương đó.

Cô không có quyền nói như vậy.

Chỉ có tôi biết tôi đã mất gì khi cô ấy chết.

Cái mà tôi có thay vào chỗ cô ấy....

Catherine, cháu làm gì ở đây?

Cháu chờ anh Quintus Seabury. Anh ấy bảo đi lấy rượu vang đỏ.

Đừng đợi ở đây cháu ạ. Hãy để cậu ấy phải tìm cháu.

Khiêu vũ là việc duy nhất Mục sư và cô bất đồng ý kiến.

Cháu có nghĩ là ông ấy đang theo dõi cô tối nay không?

Tùy thuộc vào chỗ chú ấy đang ở, cô ạ.

- Chào bà Penniman. - Chào cậu.

Catherine, giới thiệu với cháu đây là cậu Morris Townsend?

Rất hân hạnh, cô Sloper.

Cậu ấy là em họ của Arthur Townsend, cậu ấy mới từ châu Âu về.

- Rất hân hạnh. - Xin mời cô khiêu vũ, cô Sloper.

Tôi nghĩ cô ấy còn một bài van-xơ.

Xin lỗi cháu. Ông Abeel kia rồi.

Tôi có thể không?

Vâng.

Sẽ là bài nào?

Ồ! Vâng...

Ừm.. bài thứ năm?

Bài thứ năm? Cảm ơn cô.

Morris... với hai chữ "r".

Cô Sloper, tôi cho như vậy là niềm vinh hạnh lớn đối với tôi.

Cô thấy không, tôi cũng khó tính đấy.

Catherine... Sloper.

Catherine Sloper.

Catherine Sloper, Catherine Sloper.

Cô thấy không, chúng ta không cần phải đợi đến bài thứ năm đâu.

- Không cần à? - Không.

Cô Sloper, chúng ta phải có một thỏa thuận.

Tôi sẽ không đá cô nếu cô sẽ không đá tôi.

Ôi chết! Tôi vụng về quá.

Không, tôi đi giày của Arthur và anh ấy là một vũ công tồi.

Ồ!

Bây giờ, một, hai, ba, nghỉ.

Một, hai, ba, nghỉ.

- Đừng nhìn xuống chân cô. - Tôi phải nhìn vào đâu?

- Nhìn tôi. - Ôi.

Không.

Rất tốt.

Khi chúng tôi còn là các cậu bé, Arthur được gọi là Ngố.

Chúng ta ngồi nhé.

Khi tôi ở châu Âu,

anh ấy đã trở thành một doanh nhân trẻ hứa hẹn.

Cô Sloper, bây giờ đến lúc cô nói điều gì đó đi.

Ừm...

Bây giờ anh sẽ ở lại New York chứ, anh Townsend?

Câu hỏi thú vị thật.

More Vietnamese subtitles for The Heiress

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left