Prvních 191 řádků.
SEASON 1 | TẬP 3: THE RIGHT SIDE OF PARADISE
KHỞI NGUYÊN
Thành phố New York, một năm sau
Cái này không phải là tôi nói đâu.
Nhưng một vài người đang than phiền về một bản thảo.
Nghĩ lại thì, đáng lẽ lúc này tôi đã chết rồi.
Chà, tuy nhiên, dù sao anh cũng đã lấy mất điếu thuốc lá cuối cùng của tôi rồi.
Hoàn toàn không.
Cố gắng đừng chết như một tên dối trá nhé.
Không cần lo lắng, các quý ông.
Mọi việc đang nằm trong tầm kiểm soát.
Cứ tiếp tục đi. A-ha!
Này thì lệnh cấm rượu này.
Chúng ta sẽ thế nào nếu không nhờ những câu lạc bộ riêng tư đây.
Thất nghiệp.
Đúng rồi. Hoàn toàn không thể chấp nhận được.
Ánh sáng. Fitzgerald, luôn luôn nhảy vào chỗ sáng.
Thu hút một đám đông lớn hơn.
Tuy vậy, gây ra quá nhiều ồn ào thì thật là không thể chấp nhận được.
Đơn cử là vụ Martin Baxter lao vào Holder Hall.
Sự thỏa hiệp từ đâu cơ chứ? Hm? Lựa chọn của người buôn thôi.
- Cảm ơn nhé, người anh em. - Ghi nhận.
Cậu nói sao, Townsend?
Họ không nâng chân lên được nhiều cho lắm.
Có lẽ họ không có năng khiếu.
Hay chỉ là... do đã có gia đình.
Chúa ơi. Tôi không có cả hai.
Không cần cưới hỏi gì đâu, bạn tôi.
Luôn luôn có rượu sâm banh đây.
Tôi thề. Đấy là cú bắn tệ nhất
mà tôi từng thấy đấy, John Sellers.
Đấy là lý do tại sao chúng ta có rất nhiều đạn dược đây, Zelda Sayre.
Cho phép tôi.
Oh, cô nghĩ là mình khá đấy, phải không?
Tôi chính xác chết người trong mọi việc mình làm.
Ông già Chads đang ở đây.
Giáo viên xấu tính nhất tôi từng học.
- Oh, ông ta vô hại mà. - Mm-mm.
Cô nói thì dễ rồi, ông ta thích cô.
Đấy là vì ông ta không bao giờ biết
tôi là người bỏ kẹo cao su lên ghế ông ta.
Ồ, là cô sao?
Ông ta quằn quại và ngọ nguậy nhảy dựng lên,
nắm lấy cái mông mình,
còn... còn cái giọng rít lên be bé của ông ta
như con chim bồ câu vậy. Ooh, ooh.
Ooh!
Xã hội học.
Tại sao chúng ta cần phải biết thủ phủ của các bang cơ chứ?
Tôi sẽ không bao giờ đến Kansas.
Topeka.
Đồ khoe mẽ.
Vermont.
Montpelier.
Wyoming.
Cheyenne.
Chính xác chết người.
Thôi nào, thôi nào, thôi nào, thôi nào.
Suỵt.
Để tôi đến chỗ cánh cửa.
Chúng ta sẽ bò vào.
Giờ có lẽ là lúc tôi về nhà rồi.
Không, nhưng vẫn còn sớm mà.
Thôi được rồi.
Chỉ cách đây một dãy nhà thôi.
Chà, cảm giác như cô đang chạy trốn vậy.
Không.
Tôi đi bộ.
Ngủ ngon, John Sellers.
Ngủ ngon, Zelda Sayre.
Đấy là điều chết tiệt nhất, Townsend.
Zelda viết cô ấy nhớ tôi đến chừng nào,
và rồi cô ấy nói rằng cô ấy sắp khởi hành đến Cotillion
với Peyton, Patton, Perry...
Một cô gái cần phải giữ cho các lựa chọn của mình luôn sẵn sàng.
Anh đáp như thế nào?
Thành thực thì, tôi nghĩ cô ấy quá sức thiếu suy nghĩ
khi mong đợi tôi sẽ hồi đáp.
Ý tôi là, cô ấy là người năn nỉ tôi
viết lại tiểu thuyết của mình trước khi cưới tôi.
Mà tôi thì đã làm rồi.
Và tôi lại đang làm thế lần nữa.
Một khi tôi có một khởi đầu tốt, chuyện sẽ thành.
Hm.
Tôi chỉ cần cho cô ấy thấy là tôi có thể làm được điều đó.
Khỉ gì, cô ấy biết tôi có thể. Tôi biết tôi có thể.
Nhưng cho đến lúc ấy...
sao không gửi cho cô ấy vài dòng?
Cô ấy khá rõ cảm giác của tôi, Townsend.
Theo kinh nghiệm của tôi...
Phụ nữ thích được nhắc nhở.
Ôi, anh thật giống một người đàn ông, Townsend.
Có lẽ nào anh là người bạn
người động nghiệp tệ nhất tôi từng có?
Và cảm ơn vì đã mời tôi tối nay.
Oh, không, cảm ơn Winston ấy.
Mọi thứ tôi đều ký tên anh ta.
Vậy là anh thấy đấy, Scott yêu dấu,
Em lo rằng mình sẽ không bao giờ làm điều gì quan trọng,
vì em quá lười biếng để bận tâm
xem chuyện đã xong hay chưa.
Tất cả những gì em thực sự muốn là luôn luôn trẻ trung,
và cảm giác rằng cuộc đời em là của riêng em.
Tildy nói rằng người ở New York
đều có những chất giọng riêng.
Có những kiểu chị ấy chưa từng nghe bao giờ.
Quanh đây cũng có nhiều chất giọng khác nhau mà.
Ý bố là, như thể, Mississippi và Georgia?
Khác nhau mà.
Không phải sao?
Con nghĩ Tildy đang nói về
những chất giọng không phải của miền Nam, bố à.
Đúng rồi, Tootsie, bố hiểu mà.
- Chúng ta sắp xong chưa đây? - Zelda, con yêu.
Chị gửi cái này cho em được không?
Chị nghĩ là được.
Đường phố đầy ắp
người và ô tô và xe bus và xe điện.
Tất cả như một vòng xoáy lớn.
Thành phố lớn thực không có gì để say mê cả.
Con nghĩ nó nghe có vẻ thú vị.
Nhưng con lại cho qua cơ hội của mình.
Mà điều đó lại rất may cho chúng ta.
Vẫn có con ở đây với chúng ta.
Rất vui vì giữ được cho bố vui vẻ, bố ạ.
Livy và Ellie đang đợi con.
Tụi con sẽ đến buổi mít tinh đòi quyền bầu cử cho phụ nữ vào chiều nay.
Chị có muốn đến không, Tootsie?
Chị đã hứa Abigail chị sẽ trông bé Camden rồi.
Thế còn tiệc trà của Annie Laurie thì sao, Zelda?
Không phải hôm nay sao?
Mấy cái chuyện đấy thực là không thể chịu đựng nổi.
Hơn cả cái buổi mít tinh "đòi quyền bầu cử cho phụ nữ" đấy sao?
Tôi thấy thật hài lòng khi
Zelda có rất nhiều hoạt động để chọn lựa đấy chứ.
Chà, con sẽ đi đến cuộc diễu hành, vẫy biểu ngữ và hô to khẩu hiệu đây
thế sẽ làm cho bố sợ đấy.
Phụ nữ bầu cử thực không có gì hay ho cả.
Xin lỗi tớ đến trễ.
Gia đình cậu ăn trưa lâu quá đấy.
- Livy. - Chà, cậu ấy nói đúng đấy, Ellie, họ đúng là thế.
Tớ nghĩ cậu thay đổi quyết định rồi.
Tớ sẽ không bỏ lỡ cái này đâu. Nó mang tính lịch sử đấy,
và đang diễn ra tại đây ở Montgomery nhỏ bé già cỗi này.
Không cần phải nói nó là thứ gì đó để viết
trong lá thư tiếp theo cho Ngài Scott Fitzgerald.
Scott yêu dấu, cuộc mít tinh tuyệt diệu hơn bao giờ hết.
Mà sao cậu cứ viết thư cho anh ta mãi vậy?
Chà, chỉ vì tớ nói với anh ta tớ sẽ không cưới anh ta
không có nghĩa là tớ không thể trao đổi thư từ ,đúng không?
- Thôi nào, Zelda. - Bây giờ lại có vấn đề gì vậy?
Tớ đến đây, tớ đến đây.
Bầu cử cho phụ nữ. Màu tím cho bầu cử.
Phụ nữ bầu cử thời đó thường sử dụng ba màu: xanh, trắng, tím tượng trưng cho hy vọng, sự trong trắng và phẩm giá
Bầu cử cho phụ nữ. Màu tím cho bầu cử.
Bố cục đã sẵn sàng, hình minh họa bị chậm trễ.
Chúng ta in đến đâu rồi?
Phụ thuộc vào tạp chí nào.
Và thời gian sản xuất là bao nhiêu.
Time, Life, Redbook.
Ấn bản quốc tế hay khu vực?
Chúng thì có liên quan gì đến răng?
- Anh ta nói kìa. - Xin lỗi?
Chesterfields thì có liên quan gì đến răng?
Các nha sĩ khuyến cáo dùng chúng.
Để được gì cơ chứ, các vết ố?
Đây là bước tiến lớn của chúng ta vào thị trường thuốc lá.
Anh có biết là nó lớn đến mức nào không?
Ồ, lớn chừng này à?
Ngài Little,
người ta mua thuốc lá vì vị của chúng,
vì chất lượng của thuốc,
không phải vì răng của họ.
Chúng ta có các nha sĩ mà.
Vì vậy, chúng ta phải khiến cho mọi người mua Chesterfields
vì các nha sĩ khuyến cáo dùng chúng.
Khiến cho thức ăn tăng phần ngon miệng.
Rượu mạnh chưa bao giờ phê đến thế.
Giúp ổn định dạ dầy.
Nghe không có vẻ "nha sĩ" lắm.
Và thế cái gì nghe có vẻ "nha sĩ" với anh, ngài Fitzgerald?
Ngài Fitzgerald?
Điều này... Điều này thật ngu xuẩn.
Đây là...
Không thể làm điều này được thêm nữa.
Giờ, xem đây, Fitzgerald...
Không. Ngài Little, cho phép tôi,
vì tôi tin rằng đây là thời điểm trong buổi họp
lúc mà tôi bỏ cuộc.
Cái gì?
Và bỏ cái các nha sĩ đi.
No comments yet. Be the first to leave one.