Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM NETFLIX
Lúc mới vào làm ở Tổng cục Khí tượng,
nhiệm vụ đầu tiên của tôi là quan trắc tầm nhìn xa.
Mỗi ngày tôi đều lên đây vào một giờ cố định,
quan trắc những mục tiêu ở đằng xa
và tính toán tầm nhìn.
TẦM NHÌN XA
NÚI INWANG TẦM NHÌN XA: 1,6KM
ĐỈNH BAEGUN
NÚI BUGAK
NÚI BUGAK TẦM NHÌN XA: 2,9KM
Trong khi quan trắc tầm nhìn,
có hai điều tôi không thể ngờ.
Một là đôi mắt của người có thị lực trung bình
đến bây giờ vẫn có thể cho ra dữ liệu chính xác vừa đủ
để quan trắc tầm nhìn xa.
Hai là tuy có độ chính xác như vậy, ta vẫn phải dựa vào thiết bị
vì mắt người quá dễ bị che chắn bởi những yếu tố bên ngoài…
khiến tầm nhìn…
bị thu hẹp…
và bóp méo.
Chị về đến nhà chưa?
TRƯỞNG PHÒNG JIN HA KYUNG
TẬP 4 TẦM NHÌN XA
Sáng nay tầm nhìn không được tốt.
Đêm qua, nhiệt độ giảm mạnh khiến khắp nơi bị sương mù bao phủ.
Thêm vào đó, nồng độ bụi mịn cũng tăng cao
khiến tầm nhìn xa giảm mạnh.
Mong quý vị chú ý an toàn khi lái xe.
Chị ngủ ngon không?
Nếu chị thích, ta sẽ hẹn hò.
Không thì
xem như không có gì.
Chị muốn chọn vế nào?
Chị muốn chúng ta ở vế nào?
Trưởng phòng và dự báo viên.
Ở Tổng cục Khí tượng, ta là cấp trên và cấp dưới.
Chỉ thế thôi.
Dù cho có tình cảm?
Đó chỉ là cảm xúc nhất thời thôi.
Rồi cũng sẽ qua.
Lỡ chúng ta hối hận thì sao?
Thà hối hận còn hơn.
Ít nhất tôi sẽ thấy tiếc nuối.
Cậu bắt tôi lại yêu đồng nghiệp nữa sao?
Không.
Tôi không thể.
Tôi không làm đâu.
Nhưng chị đã rung động vì tôi mà.
Xin lỗi vì đã để cậu phát hiện ra. Đó là lỗi của tôi.
Tôi sẽ không xin lỗi chị.
Tôi không thấy có lỗi
khi để chị phát hiện tình cảm của mình.
Sáng sớm nay, sương mù dày đặc
đã dẫn đến tai nạn đâm 14 xe liên tiếp trên Cao tốc Jungang, Hoengseong.
Chiều hôm qua chúng ta đã phát tin khẩn về sương mù.
Từ 10:00 tối qua, ta cũng đã liên tục đưa tin nhanh về sương mù.
Lúc xảy ra tai nạn thì tầm nhìn xa chưa đến 100m.
Chúng ta đã dự báo gì?
Ta đã đưa ra dự báo thích hợp.
Chúng ta đã liên tục đưa ra cảnh báo rằng từ 2:00 sáng
sương mù sẽ khiến tầm nhìn xa ở Hoengseong còn dưới 50m
và đã liên tục khuyên người dân lái xe cẩn thận.
Ừ, thế thì không vấn đề.
Trước đó, ở khu vực này đã xảy ra mấy vụ?
Theo số liệu trung bình ba năm trở lại đây,
ở Daegwallyeong xảy ra 326 vụ, ở Chuncheon là 115 vụ,
và ở Cheorwon là 109 vụ.
Có sương mù thì phải giảm tốc độ chứ?
Đúng thật là.
Nói là thế, nhưng chúng ta
cũng nên có đối sách dự báo cụ thể hơn.
Tôi sẽ bàn thêm với các trưởng phòng Quản lý.
Được rồi, giờ ta họp thôi.
Cuộc họp sáng ngày 11 tháng 5 xin bắt đầu.
Mời Trạm vệ tinh.
Đêm qua, quá trình làm mát bức xạ trên đất liền hoạt động mạnh
- đã gây ra sương mù dày đặc… - Chà, quyết đoán thật.
- Vẫn chưa kết hôn nhỉ? - …ở tỉnh Gangwon.
- Suýt là theo bước Trợ lý Oh rồi. - Nhưng sương mù sẽ tan…
- Ai cơ? - …khi mặt trời lên.
Trợ lý Oh Myung Ju ấy.
Ai cũng bảo cô ta suýt lên trưởng phòng,
nhưng do kết hôn với đồng nghiệp, cộng hai lần nghỉ thai sản,
giờ chỉ có thể ngồi ghế trợ lý đến mãn đời.
Trưởng phòng Jin Ha Kyung thì có liên quan gì?
Anh biết Phát ngôn viên Han Ki Jun chứ?
- Cậu có lông mày rậm hả? - Ừ.
Họ đã hủy hôn trước ngày cưới một tháng đấy.
- Thế lại càng tốt cho cô ấy chứ? - Hả?
Cậu ta nào có xứng tầm cô ấy.
Cũng đúng. Phụ nữ càng thông minh
càng nên lấy đàn ông có năng lực.
- Góp được bao nhiêu tiền rồi? - Bực thật.
Mây đen bao phủ đời tôi rồi.
Sao chẳng có gì để viết thế này?
Mọi người, lại họp thôi.
Nào.
Mọi người nghĩ sao về vụ này?
Thật là.
Thử nghĩ xem, tại sao lúc nào ở đây cũng bị đâm xe liên hoàn?
Nhìn đi.
Nếu lúc xảy ra tai nạn, tầm nhìn xa chỉ có 10m
thì ngay trước mặt cũng chẳng thấy. Nhưng cảnh báo khẩn về sương mù nói gì?
Nước ta đâu có cảnh báo khẩn về sương mù.
- Anh không biết à? - Ừ.
Tại sao chỉ có nước ta là không có?
Nước ngoài cũng thế à?
- Không, nước ngoài vẫn có. - Đó, thấy chưa?
Trọng điểm là tại sao lại không có. Tại sao?
Tại sao chỉ có nước ta không cảnh báo sương mù khẩn?
Liệu có phải Tổng cục Khí tượng sợ bị chỉ trích
nên mới đưa ra dự báo chung chung?
Ý chính là vậy. Viết một tin đặc biệt đi.
Lấy vụ tai nạn hôm nay
cộng thêm các vụ tương tự từng xảy ra. Hiểu chưa?
Chẳng phải hơi gượng ép sao?
Chồng cô làm ở đó nên cô ngại viết hả?
Không phải thế.
Không phải thì cô viết đi.
Đã là phóng viên thì phải công tư phân minh vào nhé.
Có ý tưởng rồi nhỉ?
Đi làm việc đi. Tốt quá rồi.
- Không sao, để tôi. - Vâng.
Cô tập thể dục xong đi làm luôn à?
Nghe tin tai nạn nên tôi đến thẳng đây.
Ra thế.
Hôm qua anh về nhà an toàn chứ?
Vâng.
Mà này, hôm qua người phụ nữ đi với anh là ai thế?
Phụ nữ sao? Cậu đi với bạn nữ à?
Tôi không biết cô đang nói ai nữa.
Thôi đi. Tôi thấy cả rồi.
Cô gái ngồi cùng bàn với anh ấy.
Lúc mình đến, cô ấy đã lén ra bằng cửa sau.
Thật á?
Cậu có bạn gái rồi à?
Không ạ, vẫn chưa có.
Nói trúng phóc rồi.
Cậu không làm mặt tỉnh được đâu.
Thích cô nào là mặt lộ rõ ngay. Như bây giờ vậy.
Bọn em vẫn chưa đến mức đó.
Anh mới chia tay mà đã có người mới rồi à?
Sao hay thế? Anh đi xem mắt à?
Hay gặp ở hộp đêm?
Không phải. Tôi đã gặp lúc làm việc.
Lẽ nào là người trong Tổng cục Khí tượng?
Vậy là chúng tôi cũng biết người đó?
Thật thế à, Tin Khẩn Lee?
Thật hả?
Tin Khẩn Lee Si Woo!
In cho tôi bảng mật độ sương mù phân tán ở khu vực Hoengsoeng
trước và sau tai nạn một tiếng,
mỗi dữ liệu cách nhau mười phút.
Nghe không kịp à? Tôi…
Không, tôi nghe rồi.
Tình hình trước và sau tai nạn một tiếng,
mỗi dữ liệu cách mười phút.
Làm ngay bây giờ đi.
Vâng, tôi sẽ làm ngay bây giờ.
Sao thế?
Cô ấy đang hành cậu ấy à?
Hình như là vậy. Hay anh ấy bị ghim rồi?
BẤT ĐỘNG SẢN ƯỚC MƠ
- Vâng? - Giờ phải tính sao đây?
Người ký hợp đồng mua nhà lần trước
đột nhiên báo là không mua được nữa.
Tại sao thế?
Có vẻ là gặp vấn đề với việc vay tiền.
- Vậy à? - Giờ cô tính sao?
Nếu cô gấp thì tôi rao bán giá thấp hơn giá thị trường nhé?
Phải làm thế sao?
Thế thì mới nhanh bán được chứ.
Tôi sẽ suy nghĩ thêm rồi gọi cho chị sau.
PHÒNG PHÁT NGÔN
Anh biết Phát ngôn viên Han Ki Jun chứ?
Họ đã hủy hôn trước ngày cưới một tháng đấy.
- Thế lại càng tốt cho cô ấy chứ? - Hả?
Cậu ta nào có xứng tầm cô ấy.
Cũng đúng. Phụ nữ càng thông minh
càng nên lấy đàn ông có năng lực.
Dạo này cậu viết bài kiểu gì thế?
Sao vậy ạ?
Tôi biết đây chỉ là ấn phẩm lưu hành nội bộ,
nhưng đừng viết tùy tiện quá.
Nội dung lần trước cũng vậy.
Ai chẳng biết phải cẩn thận bị cảm lúc giao mùa.
Đến học sinh tiểu học còn biết. Chúng ta viết vào làm gì?
Lần trước anh có nói gì đâu ạ.
Đó là do cậu phải lo kết hôn,
bận rộn đủ bề nên tôi mới nhắm mắt cho qua.
Tôi tưởng kết hôn xong cậu sẽ tốt hơn chút. Thế này là sao?
Đúng thật là. Cứ thế này thì không được đâu.
Đừng viết cho có nữa.
Tôi không có…
- Tôi xin lỗi. - Cậu đấy,
đứng trước máy quay thì nói rõ hay.
Chỉ cần viết bằng một nửa lúc nói thì đã không đến nỗi.
Tôi sẽ viết lại.
Chú ý làm việc chút đi, nhé?
No comments yet. Be the first to leave one.