Prvních 200 řádků.
13 REASONS WHY
PHẦN 1 | TẬP 4 | Cuộn 2, Mặt B.
Suỵt.
Cho cuộn băng kế tiếp này, bạn cần phải rất, rất im lặng.
Bởi vì bạn sắp làm một điều rất sai trái.
Hãy cẩn thận.
Và đừng để bị bắt gặp.
Bạn đã bao giờ tự hỏi sẽ cảm thấy như thế nào khi theo dõi ai đó chưa?
Xâm phạm riêng tư của ai đó?
Bạn có thắc mắc mình sẽ khám phá ra những bí mật gì?
Những bí mật đen tối nào sẽ bị phơi bày?
Phải, trong cuộn băng tiếp theo này, bạn sẽ được biết cảm giác đó.
A-4 trên bản đồ, mấy nhóc.
Mẹ kiếp...
Giờ thì, đừng nói bạn quá sợ
hoặc nói rằng bạn cảm thấy không thoải mái khi làm những việc thế này.
Bởi vì đoán xem?
Bạn theo dõi người khác mỗi ngày còn gì.
Chúng ta vẫn luôn quan sát ai đó.
Theo dõi ai đó.
Và cả bị theo dõi.
Facebook, Twitter, Instagram...
Chúng biến chúng ta thành một xã hội đầy những kẻ rình mò.
Và chúng ta thích điều đó.
Tất nhiên, rình mò ai đó ngoài đời thật là cả một vấn đề khác.
Đúng vậy.
Tôi đã có một kẻ bám đuôi.
Và nếu bạn đã đến chỗ A-4, thì bạn đang đứng trước cửa sổ nhà người đó.
Cũng giống như tôi...
ngay lúc này.
Đoán được ai chưa?
Không à?
Còn bây giờ...
hãy xem cậu ta có bất kì bí mật nào của riêng mình không.
Tôi biết là nó rất hồi hộp...
khi nhìn vào cuộc sống của ai đó.
Tim tôi đang đập thình thịch ngay lúc này.
Bạn có nghe thấy không?
Nghe này.
Marcus!
Thằng chó. Cái quái gì..?
- Cậu đang làm gì vậy? - Xin lỗi, được chứ?
Tớ đã gọi tên cậu, đến 3 lần rồi.
Cậu đang...
mặc cái gì vậy?
Ồ, tớ quên mất.
Tớ là El Nino.
Cơn bão nhiệt đới?
Vẫn không hả? Được rồi.
Chà, tớ thật sự mong cậu không làm giám khảo ngày mai, bởi vì...
Marcus, cậu đang làm gì vậy?
Cuộc thi hoá trang. 200 đô la đấy.
Ở đây... cậu đang làm gì ở đây?
Ồ.
Tớ nghe thấy cậu, anh bạn.
Báo động xe. Tớ sống ở ngay đằng kia.
Bên cạnh đó, cậu không phải người đầu tiên đến nhìn cái cửa sổ nổi tiếng này.
Bọn tớ đều làm vậy cả rồi..
Đợi đã, "bọn tớ"?
Cậu có trong...?
Tại sao? Cậu đã làm gì?
Ai mà biết? Được chứ? Tớ đâu có nghe.
Mỗi cuộn băng tớ chỉ nghe đến khi biết được cuộn đó là ai,
tìm ra xem ai là người ngay sau tớ, và chuyển nó cho người đó.
Nhưng còn bộ thứ hai thì sao?
- Hannah nói là nếu chúng ta không nghe... - Hannah nói. Anh bạn, Hannah chết rồi.
Tớ xin lỗi, nhưng đó là sự thật.
Cậu ta chẳng bị đối xử khác biệt gì
so với những gì mấy đứa con gái ở các trường trung học gặp phải.
Cậu ta chỉ muốn sự chú ý.
Và bỏ lại những cuốn băng đó...
Có lẽ ngoại trừ tên tâm thần kia.
Tyler Down?
Anh bạn, nghe này, nắm lấy cơ hội và chuyển cái thứ đó đi đi.
Cậu sẽ cảm thấy tốt hơn.
Chúng ta cần sửa cái cửa sổ này, Tyler.
Tới lúc rồi.
Chúng lại vừa làm bể nó lần nữa.
Những đứa trẻ đó là ai?
Chúng ta cần tên của bọn chúng.
Bố cần phải báo cáo với nhà trường hay cảnh sát.
Không.
Không cần đâu. Cứ quên nó đi ạ.
Con không biết bọn nó là ai bố à, được chứ?.
Tại sao bọn chúng lại làm vậy?
Con nói là con không biết, được chứ?
Để yên cho con làm bài tập được không, làm ơn đi?
Ừ.
Chào mừng đến với cuộn băng của cậu, Tayler Down.
Chúc ngủ ngon.
Vậy, nói cho tôi biết...
nó bắt đầu từ lúc nào?
Cậu đã theo dõi tôi bao lâu rồi, Tyler?
Thật không tin nổi là cậu không thích chúng.
Không. Nghe này, tớ chỉ nói là, tớ không...
Được rồi, ma cà rồng, người ngoài hành tinh, thậm chí là người sói, tớ hiểu rồi.
Tớ hiểu được động lực, tớ hiểu được phép ẩn dụ, được chứ?
Nhưng, xác sống sao?
Chúng chỉ...
Chúng chỉ thật vớ vẩn.
Vậy là cậu ghét xác sống?
Cậu kì thị xác sống.
Chỉ là, kiểu như, tớ không hiểu nổi.
Câu chuyện của chúng là gì?
Chúng không muốn chiếm cả thế giới, hay giết chủ nhân của mình, chẳng có gì thú vị cả.
Chúng không tốt cũng chẳng xấu.
Chúng chỉ thèm ăn... não.
Ý tớ là, não đấy.
Vậy...
Cảm ơn cậu...
vì đã đưa tớ về.
Và vì đã phá huỷ cơ hội tớ xem gì đó về xác sống trong tương lai mãi mãi.
Không có chi.
Đồ tồi.
Quay lại đi, anh bạn.
Mới đầu tôi không thực sự nghĩ bất cứ thứ gì về nó.
Chắc hẳn là tiếng của nhánh cây trong gió.
Nhưng âm thanh đó đi theo tôi.
Tôi đã quá sợ để nhúc nhích...
thậm chí là kéo rèm cửa.
Những bức hình này sẽ là bằng chứng. Chúng sẽ giúp chúng ta với vụ kiện.
Nếu ta bới tung căn phòng này lên...
Anh không muốn bới tung nó lên, và anh không chắc là mình muốn đấu tranh.
Chúng ta phải đấu tranh. Vì Hannah.
Còn chúng ta thì sao?
Em à, con gái chúng ta đã đi rồi.
Lạy chúa, Andy, em biết điều đó!
Em phải biết lý do vì sao.
Em cần phải biết.
Và nếu anh không muốn, em...
Đêm đó tôi không ngủ nhiều lắm.
Cậu nên biết.
Nhưng, những bức ảnh cậu chụp đêm đó không phải lí do cậu có trong cuộn băng này.
phải không?
Chúng ta đang nói về một bức ảnh cụ thể.
Chết tiệt thật, Tyler.
Nó tệ lắm không?
Ờ, ừm...
Chào, bố.
Cái gì tệ cơ ạ?
Bố sẽ không bao giờ quên được lần hậu say xỉn đầu tiên của mình.
Vâng... Phải. Lần đầu.
Đó là thứ con cảm thấy sao?
Èo.
Bố thích để bài giảng của mình ở giảng đường hơn, nhưng, con biết đấy...
thực ra có một bài học rút ra từ một cơn hậu say xỉn.
Đừng rượu chè ạ?
Phải, nhưng... con sẽ uống. Chuyện thường tình rồi.
Bài học tổng quát ở đây là, mọi hành động đều có hậu quả.
Đánh giá từ bộ dạng của con,
có lẽ con đã phải chịu đựng đủ cho hôm nay rồi.
Đó là cái gì vậy?
Sốt cay, cải ngựa, cải lá xoăn, một quả trứng sống,
và, ừm, khoảng sáu thứ khác nữa điều chế để trị tình trạng sau khi say.
Ồ, không, đừng ngửi nó.
Chỉ cần uống thôi.
Vậy, nghe này, bố đã nói chuyện với mẹ về việc cấm túc
và tất cả chi tiết của nó,
và bố đã thuyết phục mẹ con bỏ phán quyết của mình, với một điều kiện:
Con sẽ phải bắt đầu cởi mở với bố mẹ, nhóc à.
Chỉ.. con biết đấy, cho bố mẹ biết chuyện gì đang xảy ra.
Chỉ cần đủ để bố mẹ biết.
Và mẹ con cũng muốn...
không đóng cửa nữa.
Cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.
Ồ, và không có bữa sáng thịnh soạn sáng nay.
Chỉ có hai chúng ta, vậy ngũ cốc được chứ?
Đợi đã, mẹ đâu ạ?
Vậy là, thay đổi tâm trạng.
Từ chối tham gia các hoạt động nhóm,
thay đổi cách ăn mặc...
Cô khiến tôi cảm thấy mình là một học sinh kém.
Tôi thì bắt đầu cảm thấy như mình là một phụ huynh kém.
... giảm sút điểm trung bình...
và lạm dụng chất gây nghiện.
Giờ, để ý những dấu hiệu trên có thể giúp anh chị
ngăn con mình khỏi phạm phải một sai lầm khủng khiếp.
Được rồi. Cảm ơn thầy Porter, vì bài thuyết trình giàu thông tin đó.
Nếu ai có bất kì câu hỏi nào, chúng tôi rất sẵn lòng trả lời ngay bây giờ.
Vâng?
Thầy có thể nói gì về vụ kiện này?
Có phải cô bé đó bị bắt nạt không?
Thật ra, theo luật, chúng tôi không được phép thảo luận nó.
nhưng tất cả chúng ta có thể tham gia vào cuộc sống của con cái mình nhiều hơn, được chứ?
Và điều đó bắt đầu ở nhà.
Vâng?
Chúng tôi có nên lo lắng về việc con của mình cũng đang bị bắt nạt không?
Theo kinh nghiệm của chúng tôi, cũng như những trường học khác
chúng tôi không có vấn đề với nạn bắt nạt.
Vậy tại sao cô bé đó lại làm thế?
Cô bé đó tên là Hannah.
Chị Baker.
Thật tốt khi gặp chị. Chúng tôi không biết là chị sẽ tham gia.
Tôi vẫn là thành viên của cộng đồng trường, phải không?
Và nếu mọi người muốn biết tại sao...
Tôi đoán là mọi người nên hỏi con mình.
Hoặc nhìn và mấyo bức tường nhà vệ sinh mà chúng dùng hàng ngày.
"Con chó cái"
"Con phò"
"Đồ đĩ"
No comments yet. Be the first to leave one.