Prvních 200 řádků.
Mười lăm năm trước,
tôi
vẫn không thể quên khoảnh khắc đó.
Sao lại thế này?
Ai? Là ai vậy?
Cụm từ duy nhất ấy…
Mẹ của Sakura.
…đã cướp đi toàn bộ thế giới của tôi.
Tôi chỉ còn lại
một lý do duy nhất để sống.
KOMATSU, ISHIKAWA
NHÀ SAYAMA
Trà rất ngon.
Cảm ơn nhiều.
Hôm nay tớ chuẩn bị riêng cho cậu món ngọt khá hay ho.
Hay ho à?
Thợ làm bánh tớ thích nhất sẽ làm wagashi
cho chúng ta ngay tại đây.
Tớ đã đặt làm loại bánh thể hiện con người cậu.
Con người tớ ư?
Nao nhỉ?
Đúng vậy, Mayu. Cứ để tôi lo.
Xin mời thưởng thức bánh.
Một chú chim à? Dễ thương quá.
Vành khuyên Nhật, loài chim mùa xuân.
VÀNH KHUYÊN NHẬT BẢN
Tiếng hót vành khuyên Nhật đẹp đến mức
được mệnh danh là Giọng Nữ cao Quý hiếm.
Món ngọt này lấy cảm hứng từ giọng hát đẹp và vang của cô.
Hay quá, Nao. Thật ra Satomi là ca sĩ.
Cậu ấy sắp có một cuộc thi.
Vậy thì cô nên để mỏ chim chỉ về hướng may mắn khi dùng món này.
Ngon quá!
Loại bánh dành riêng cho mình!
Cô có thể làm cho bất kỳ vị khách nào sao?
Vâng. Tôi chỉ cần nhân đậu đỏ
và một ấn tượng về người đó.
Đây chính là
loại bánh đại diện cho Hanaoka Nao.
Quyết định vậy đi. Quả nhiên là tôi phải nhờ cô rồi.
Làm bánh đáp lễ cho tiệc của cô ư?
Cho đám cưới sắp tới của cô đúng không?
Đúng vậy.
Sự kiện cả đời mới có một lần,
nên dĩ nhiên, tôi muốn quà đáp lễ phải là thứ tôi thật sự thích.
Vậy nên tôi muốn nhờ cô làm.
Món bánh đặc biệt như thế…
Vâng. Tôi rất muốn làm!
Chỉ có một vấn đề.
Chồng sắp cưới của tôi là con cả,
và vốn muốn đặt bánh ở cửa tiệm khác.
Ra là vậy.
Nên chúng tôi nhất trí mời hai người dự tiệc trà sắp tới của gia đình
để quyết định xem sẽ chọn ai.
Về cơ bản, đó sẽ là một cuộc thi.
Xin lỗi vì phiền cô như vậy.
Cuộc thi làm wagashi…
Tôi cũng có cơ hội thắng mà nhỉ?
Tôi muốn có nhiều người thưởng thức wagashi của tôi.
Thật sao?
Vâng!
Thợ làm bánh kia cũng ở Komatsu à?
Không, là một tiệm ở Kanazawa.
Cửa tiệm ấy nổi tiếng lắm,
là Kogetsuan.
Lúc đó, tôi vẫn chưa biết…
Kogetsuan sao?
…rằng anh ta
sẽ lại làm đảo lộn
cuộc đời tôi lần nữa.
MƯỜI LĂM NĂM TRƯỚC
Tôi gặp Tsubaki lần đầu vào mùa xuân khi tôi lên năm.
Đó là lúc mẹ tôi, thợ làm wagashi,
chuyển đến ở và làm việc tại một tiệm bánh ngọt.
Tôi là Okura Yuriko.
Đây là con gái tôi, Nao.
Ơ! Là Sakura kìa!
Tsubaki, cậu đọc nhầm rồi.
"Nao" mới đúng.
Tớ thích tên Sakura hơn. Như thế thì tớ và cậu
đều có tên liên quan đến mùa xuân!
Kanazawa, Ishikawa.
Một tiệm wagashi lâu đời
đã bán được 400 năm,
Kogetsuan.
Sakura à!
Tsubaki là con một, thân thiện
và vui vẻ.
Với một đứa yếu đuối lại hay bệnh tật như tôi,
anh ta như tia sáng rạng rỡ.
Đẹp nhỉ?
Hoa anh đào nở rộ chưa?
Hôm qua, tớ với bố đi ngắm hoa.
Tớ muốn cho cậu xem nữa nên đã chụp ảnh lại đấy!
Con cũng muốn ngắm hoa anh đào, đúng không Nao?
Xin lỗi vì mẹ không đưa con đi được.
Không. Không sao ạ.
Nếu con lại lên cơn suyễn
thì mẹ sẽ vất vả thêm.
Nao à.
Hồi đó,
thế giới quanh tôi xám xịt.
Tớ biết rồi!
Làm wagashi đi!
Wagashi à?
Ừ! Làm wagashi thì không cần ra ngoài.
Ý hay đấy. Mẹ sẽ dạy con!
Xoay từ từ. Đúng rồi.
Nhẹ thôi.
Đúng rồi. Chậm thôi.
Xong rồi!
Bánh hoa anh đào!
Màu hồng đẹp quá.
Màu hồng
giống như hoa anh đào.
Giống như mình vậy!
Đó là lúc tôi bắt đầu thấy thế giới này có sắc màu.
Nao?
Con làm gì ở ngoài này vậy?
Ôi! Siêu quá!
Cậu Tsubaki.
Cô xem này! Mỗi cái một hình khác!
Không cái nào giống nhau cả.
Chà, Sakura!
Cậu làm được đủ loại wagashi.
Sau này lớn rồi,
tớ vẫn được làm bánh ở đây chứ?
Được! Khi tớ lên tiếp quản,
tớ sẽ để cậu làm nghệ nhân chính của tiệm.
Mãi mãi bên nhau.
Tsubaki.
Bố ạ.
Bố phải dặn tránh xa phòng nhân viên bao nhiêu lần con mới hiểu?
Con là người thừa kế tiệm Kogetsuan.
Phải làm gương chứ.
Vâng.
Mẹ ơi?
Mình có được ở đây mãi không?
Con ở lại với Tsubaki và làm wagashi tiếp được không?
Nao à.
Chìa tay ra. Mẹ tặng con món đồ hay lắm.
Xem này!
Ta có thể làm wagashi ở bất kỳ nơi đâu.
Nên nếu con muốn tiếp tục làm
thì mẹ sẽ rất vui.
Vậy thì con sẽ mãi mãi bên cạnh Tsubaki và mẹ đấy.
Thật ạ?
Thật chứ!
Khuôn hoa đào là của con,
còn khuôn hoa trà này là cho Tsubaki.
Vâng!
Bây giờ tôi nghĩ lại,
đó chính là năm hạnh phúc nhất đời tôi.
Tôi không nhớ rõ lắm một vài điều về buổi sáng hôm ấy.
Thế nhưng
những đoá hoa trà nở trong vườn
và cảnh tượng đó
lại in sâu vào ký ức tôi đến tận bây giờ.
Gì cơ?
Ông chủ!
Ông chủ!
Tại sao?
Sao lại thế này?
Thật không, Tsubaki?
Con thấy cô ta ở phòng bố sao?
Ai?
Là ai vậy?
Mẹ của Sakura.
Mời cô theo chúng tôi.
Tôi…
Mẹ!
Nao!
Mẹ!
- Nao! - Mẹ!
Mẹ!
Mẹ ơi!
Mẹ!
Hôm đó,
tôi đã bị đuổi khỏi Kogetsuan.
HIỆN TẠI
IKKODO
Hanaoka,
nghe nói em từ chối làm quà đáp lễ cho nhà Sayama rồi hả?
Tiếc thật đấy.
Chủ đề hoa anh đào phải không?
Ừ nhỉ. Em không dùng màu đỏ được.
Đó là tội đấy. Thợ làm wagashi mà lại sợ màu đỏ.
Đàn anh, khuôn này dễ thương nhỉ?
- Gì cơ? - Dùng nó để tạo bè hoa
chắc tuyệt lắm đây. Em dùng nó được không?
Đã rất nhiều lần tôi nghĩ đến việc từ bỏ.
Nhưng mà
chỉ khi làm wagashi,
tôi mới không thấy cô đơn nữa.
Màu hồng đẹp quá.
Đây là lý do duy nhất để sống của tôi.
Dù có mất tất cả,
tôi còn điều này.
Rất tiếc, nhưng tôi phải cho cô nghỉ.
Sao ạ?
No comments yet. Be the first to leave one.