Prvních 200 řádků.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Janet, cô làm tôi thất vọng.
Tôi đã mong cô chống cự hơn.
Thế mà cô lại cô độc ở Chốn Xấu Xa,
bất lực trước nhà tù nam châm bèo bọt.
Tôi nghĩ là không sao.
Giờ sao nữa đây?
Michael không cười như thế.
Giống khúc khích sung sướng hơn.
Cô ta đúng.
Ngươi phải nắm bắt lề lối và mấy điểm tinh vi của hắn
để tra tấn hiệu quả.
Vấn đề với vai này
là tôi chưa xác định rõ động cơ của Michael.
Tôi ở trong Michael rồi, nhưng cần "ở trong" Michael nữa.
Thật ra nghe cô bàn về "tiến trình diễn"
còn giống tra tấn hơn ấy.
Cô chẳng hiểu.
Nếu cô thật sự muốn biết động cơ của Michael,
thì nó như của các bạn tôi:
Trung thành, cảm thông và yêu thương.
Chính vì thế họ sẽ thắng.
Tôi ghét phải nói thẳng. Chúng sẽ không thắng.
Chẳng ai đến cứu cô đâu.
- Khá hơn rồi đấy. - Biết mà!
Tôi cảm nhận được. Sai rồi.
Tôi chỉ... Tôi cả nghĩ quá.
Mikey, tôi có thắc mắc về kế hoạch để cứu Janet.
Có kế hoạch đó chưa?
Tôi có kế hoạch mà.
Nhưng nói thật, tôi chẳng biết hiệu quả không.
Chắc Glenn giúp được.
Này, Glenn! Bọn tôi nên giải cứu Janet thế nào?
Anh ta chẳng biết.
Nghe này, bạn cũ Jason.
Tôi đã trả lại cho Eleanor và Tahani toàn bộ ký ức đời sau của họ.
Tôi chưa phục hồi cho cậu... vì những lý do rõ ràng.
Nhưng tôi nghĩ để tăng tối đa cơ hội sống sót của ta,
đến lúc để cậu nhớ được mọi chuyện ta đã trải qua rồi.
Sẵn sàng đi, sẽ căng lắm đấy.
Ôi... vãi!
- Cậu nhớ hết chứ? - Nhớ hết rồi.
Lần trước ở Chốn Xấu Xa, tôi đã ném bom xăng.
Đỉnh thật đấy.
Tôi đã e là cậu sẽ xem 300 năm ký ức
và rút ra mỗi chuyện đó.
Tôi làm thế này để giúp cậu biết việc gì không được làm.
Phải kiểm soát tính bốc đồng.
Đấu tranh với nôn nóng muốn cho nổ gì đó, kể cả khi thấy ta gặp rắc rối.
Hiểu chưa?
Thế thì cùi quá, nhưng mà tôi hiểu.
Khoan, tôi lấy lại ký ức lần nữa được không?
Tôi quên gần hết rồi.
BẠN ĐANG VÀO CHỐN XẤU XA
DÂN CƯ GỒM CÓ MẸ BẠN
CHƯƠNG 44
Chào mọi người!
Janet sẽ ngưng hoạt động một thời gian.
Cô ấy đang bảo dưỡng định kỳ.
Tôi biết thế nghĩa là gì.
Nâng mắt, có thể là chỉnh tai.
Khi không có Janet,
chúng tôi muốn làm mới ký ức của các bạn về cuộc sống cũ,
khi các bạn làm mọi sự cho bản thân.
Hãy gọi nó là Ngày Trái Đất!
Và dù trên Trái Đất có ngày này rồi, thì họ làm gì được ta, kiện ta chắc?
Nên hãy sẵn sàng cho vài hoạt động vui vẻ, nhẹ nhàng.
Nhóm này sẽ đan len.
Các bạn sẽ làm việc mình yêu thích, làm vườn.
Trời, ta phải có việc gì hay hơn thế.
Còn năm người các bạn thì đến nhà bên hồ xa xôi đẹp đẽ.
Bơi lội, trượt nước, đủ thứ.
Đau nhé, lũ làm vườn.
Sao tôi thấy như đấy không phải lần đầu
anh ta hét lên mấy từ đó nhỉ?
Thả ta ra, đồ cùi bắp cỏn con.
Cảm ơn vì giữ tôi an toàn khỏi bà dì-chị em xấu tính gợi cảm.
Tôi biết tôi đã gây nhiều rắc rối... Derek Kinh điển mà.
Nhưng từ giờ, tôi sẽ giúp sức.
Tôi sẽ thấy an tâm hơn nhiều
nếu anh không cầm ly champagne có đống chữ cái,
nhưng giờ chỉ còn biết nhờ anh thôi.
Anh có thể giữ vùng hoạt động, phải chứ?
Nói cho đúng, tôi đâu được thiết kế cho việc này,
nhưng nói công tâm, tôi đâu được thiết kế cho việc gì.
Được, ta sẽ đưa con người tránh xa khu trung tâm
để cho anh nhẹ gánh.
Thế thì tuyệt.
- Được. - Được.
Bạn yêu, đến lúc đi rồi. Sẵn sàng chứ?
Chắc chắn. Tôi thấy rất an tâm khi có cô đảm đương.
Nói theo lời bố đỡ đầu của tôi, khi diễn vai mà về sau nhìn lại
thấy đúng là phiền phức nhất...
"Giờ cô là sếp nhé".
Như mọi khi, cảm ơn cô đã có cách nhanh nhất để nói gì đó.
Giờ hãy đến nhà bên hồ và làm chủ tiệc Tahani hoành tráng đi!
Thật ra, cô nhắc tôi mới nói,
Michael và Jason đang giải cứu Janet và cô thì điều hành ở đây.
Derek cũng có trọng trách.
Tôi muốn có ích hơn.
Người Mỹ các cô nói gì nhỉ?
"Nhét tôi vào, ông huấn!"
"Cho tôi vào, HLV".
Ta cần mấy con người đó vui vẻ và bận rộn.
Được chứ? Cứ cho họ nốc đầy champagne,
sandwich bé xíu và giữ họ chuếnh choáng.
Dĩ nhiên rồi.
Mặc dù tôi không đời nào dọn sandwich nhỏ ở nhà bên hồ.
Tôi là ai, dân Wales á?
Phải không? Tôi chẳng biết. Không, phải chứ?
Ta phải di chuyển lặng lẽ.
Trước khi đến được chỗ Shawn, không được để ai thấy.
Phải thế mới cứu được Janet.
Michael?
Tôi sợ.
Tôi cũng thế.
Nhỡ suốt thời gian xa nhau này đã thay đổi tình cảm bọn tôi thì sao?
Nhỡ mối liên kết đặc biệt đó không còn?
Ừ.
Với tôi, cái đáng sợ là ta đang đứng ở chốn khai sinh cái ác,
bị vây quanh bởi hàng tỷ con quỷ muốn tiêu diệt ta.
Chắc là hai ta đều có chuyện để sợ.
Chào mọi người.
Tôi đã tự ý chuẩn bị vài đồ ăn vặt đơn giản.
Nơi này đẹp thật.
Còn ai khác đã xem phim The Lake House của Keanu và Sandy B?
Tôi mê phim có chút phép thuật.
Cứ cho tôi hộp thư du hành thời gian, hoặc mẹ-con hoán đổi thân xác,
hoặc Sarah Michelle Gellar làm đầu bếp
và đồ cô ấy nấu lại ngon vì đầy nước mắt mà.
Chắc tôi nên làm biên kịch.
Chắc thế này ổn rồi.
Tôi giành phòng ngủ chính.
- Simone? Chidi đâu? - Anh ấy quyết định ở nhà đọc sách.
Anh ấy nói sợ bơi trong hồ.
Nói công tâm, chuyện gì anh ấy cũng sợ.
Đừng bao giờ sợ.
Mọi người cứ ở lại thưởng thức sandwich chuẩn.
Tôi đi dụ Chidi đây.
Tahani ra tay đây.
Ria mép biến thái, bốn mắt...
quái vật ong.
Là ông đấy à?
NHÂN VIÊN XUẤT SẮC CỦA CÕI HẬU
Về căn bản là thế.
Nhưng đấy là phiên bản mà chính tôi còn chẳng nhận ra.
Sau nụ cười điển trai đó là vô vàn tàn ác,
vô vàn đau khổ gieo rắc cho quá nhiều người, mà lại cực kỳ vui sướng.
Thật đáng hổ thẹn.
Nghiệp chướng nào từ con người cũ đang chờ đợi tôi đây?
Tôi hiểu ông.
Tôi thấy luôn khó lòng về lại trường cũ.
Quá nhiều kỷ niệm.
Còn vì máy phế liệu đã nghiền nó thành từng khối nhỏ.
Nếu còn sống ra khỏi đây, nhắc tôi xóa lại ký ức tuổi teen của cậu nhé.
Nào, mọi người. Nhanh trở lại đi.
Wanda. Ổn cả chứ?
Nói lại xem?
- Derek? - Chào!
Vậy... mọi chuyện... không ổn.
- Xin chào! - Chào!
Anh nói anh lo được mà.
Hóa ra làm bố đơn thân của 300 đứa con
chẳng dễ như thế, Eleanor.
Được rồi, bốn con người vẫn ở nhà bên hồ,
nên ta có thể xử chuyện này.
- Cô làm gì ở đây? - Đến đón Chidi.
Anh ấy quyết định ở nhà.
Chidi trên đó? Lúc này?
Chidi, anh đây rồi.
Chào. Xin lỗi, đáng ra phải báo cô. Tôi quyết định chỉ ở nhà đọc sách.
Tôi sợ bơi trong hồ, sợ cả trượt nước...
Bọn tôi biết cả, Chidi.
Chưa hề nghĩ anh sẽ gặp cả nhóm ở nhà bên hồ.
Chúng tôi có kế hoạch riêng cho mình anh.
Thật á? Là gì thế?
Chúng tôi để vài manh mối ẩn giấu trong căn hộ này dẫn đến một câu đố.
Tôi mê câu đố.
Chúng quá vui, mà lại như bài tập về nhà. Lợi đôi đường.
Câu đố này đặc biệt, vì khi giải được nó,
anh sẽ có câu trả lời cho sự thật về vũ trụ.
Tiết lộ mất rồi... chắc là thế.
Tahani này, cô thật có ích,
nhưng hội ở nhà bên hồ không có chủ tiệc,
thế rõ ràng không hay lắm.
Nên, đi đi.
- Dĩ nhiên. - Ừ.
- Chúc may mắn, Chidi. - Được.
Vậy, manh mối đầu tiên là gì?
Anh đã có nó rồi.
Được rồi, lũ ngu.
HỘI NGHỊ QUỶ MỘT LÈO 100 NGÀY
Giờ 52 trong bài thuyết trình 4.000 giờ về tương lai của tra tấn.
Ông ta sẽ đứng trên bục 4.000 giờ?
Tôi nghĩ thế này. Ta nên ném bom...
- Jason. - Gì? Chưa nói xăng mà.
Tôi có thể nói bom gì đó. Ông đâu biết được.
Cứ tin tôi. Tôi có kế hoạch rồi.
Con người tệ hơn bao giờ hết. Chúng ta phải đổi mới.
Chọc gậy chắc chắn là tuyệt, nhưng chúng có nên sắc hơn, nóng hơn?
No comments yet. Be the first to leave one.