Prvních 200 řádků.
Tôi sẽ trung thực.
Với loại thu nhập này,
Tôi sợ rằng tôi không thể chấp nhận thế chấp này.
Nếu ông muốn, tôi sẽ giới thiệu ông gặp vài người...
Con không thể chịu nổi nữa!
Con biết, con đã cố gắng thử làm bệnh nhân
nhưng con phát ốm mỗi khi chúng con đến đây.
Một lần thôi, cha có thể làm những gì con yêu cầu và dừng trò ngu ngốc này lại không?
Hôm nay chúng con không có thời gian đâu.
Ngồi xuống đi, thưa ông.
Trong hơn 20 năm làm quản lý ngân hàng tôi chưa từng ...
Đủ rồi, cha! Chúng ta không ở ngân hàng!
Cha không còn làm ở đó nhiều năm rồi!
Con không muốn vay tiền, con chỉ muốn cha ăn món súp chết tiệt của cha đi!
Súp của cha?
Xem giờ đi. Lại muộn rồi.
Hay nhỉ. Hỏng thêm tối nữa.
Anh đầu hàng. Chúng ta không bao giờ tham gia được.
Bảo Julian muốn đưa vé cho ai thì đưa.
Anh biết sẽ xảy ra chuyện mà.
Bình tĩnh đi, Juan.
Họ có thể để vé ở phòng vé cho chúng ta.
Để làm gì? Đến lúc cha ăn xong, nó cũng tan rồi!
Đó chỉ là một buổi diễn thôi mà. Cha anh cần chúng ta.
Nhưng anh không thể liên tục thu xếp lại cuộc sống của mình vì cha được.
Cha đã ăn xong súp.
Con có thể đi.
NHỮNG NẾP NHĂN
Tiền sẽ thanh toán theo tháng.
Nếu ông cần bất cứ thứ gì, hãy gọi số điện thoại này
và sẽ có người giúp ông.
Và chỉ còn ông ký thôi, ở đó.
Chúng tôi sẽ chăm sóc ông ấy
và đảm bảo ông sẽ được chăm sóc đúng mức.
- Chào ông. - Chào ông.
Tôi mới đến. Tôi là Emilio.
Tôi mới đến. Tôi là Emilio.
Thật tuyệt vời, cha, cha đã có bạn mới.
Con cảm giác ở đây cha sẽ có một quãng thời gian tuyệt vời.
Tốt hơn căn hộ cũ, đúng không cha?
Và với những người cùng tuổi cha.
Vâng, bây giờ chúng con phải đi.
Chúng con sẽ đến thăm cha sớm thôi, được chứ, cha?
Bảo trọng, cha.
Tạm biệt cha, Emilio, hẹn sớm gặp lại.
Tạm biệt, con trai.
Tạm biệt, con trai.
Tạm biệt, con trai.
Tạm biệt, con trai! Tạm biệt, con trai!
Được rồi, Ramon, cháu nghĩ tất cả mọi người nghe thấy bác rồi.
Cháu nghĩ tất cả mọi người nghe thấy bác rồi!
Hẳn bác là Emilio? Đi với cháu, cháu sẽ đưa bác về phòng.
Được rồi, cảm ơn.
Để cháu xách va li cho bác.
Không, không sao. Tôi có thể tự xách mà.
Không vấn đề gì. Đi với cháu.
Đi với cháu!
Đi với cháu! Đi với cháu!
Cháu muốn quay về với mẹ.
-Nó muốn mẹ đấy. -Mày sợ à?
Nhớ mẹ à?
Mày muốn về nhà à?
Đến nơi rồi. Bác vào đi.
Cháu sẽ tìm Miguel, bạn cùng phòng với bác.
Bác tự nhiên như ở nhà nhé.
Được rồi, cảm ơn cậu.
Tôi sẽ đợi ở đây.
Đó là lý do tôi buồn và cô đơn
Xin chào, ông bạn cùng phòng!
Ông nghĩ sao về phòng của chúng ta? Họ bắt ông mấy năm?
Mấy năm à?
Để tôi đoán. Ông cũng tù chung thân như bọn tôi thôi, hả?
Tôi là Miguel. Tôi đoán ông là bạn cùng phòng mới.
Tôi là Emilio. Rất vui được gặp ông.
Vậy ông ở đây bao lâu rồi?
Tôi đã coi cảng Calusa là nhà hai năm nay rồi.
Ta hãy nói, tôi cần một khoảng lặng khỏi cuộc sống điên cuồng.
Vậy ông tự nguyện vào đây à?
Được phục vụ tại chỗ, còn gì tốt hơn?
Thành thực mà nói, dù sao cũng không tệ.
Nhân viên ở đây chăm sóc ông rất tốt.
Và tôi không bao giờ phải rửa bát nữa.
Dù sao, tôi sẽ kể ông nghe về đời tôi sau.
Họ yêu cầu tôi chỉ cho ông xem xét xung quanh nơi này.
Trừ khi ông muốn dỡ đồ trước, hoặc nghỉ ngơi một chút hay làm gì đó.
Không, không, ổn mà. Tôi muốn xem luôn bây giờ.
Được rồi. Tuyệt!
Đi nào, ông sẽ kịp lúc đánh bài lột đồ đấy.
Đánh bài lột đồ?
Tôi đùa thôi. Đánh bài vào tối thứ ba.
Trước khi tôi quên mất, văn phòng nói thu của ông 10 đô.
Vẫn còn khoản nợ gì đó trong tài khoản của ông.
Nợ? Nợ nào? Họ chẳng nói gì với tôi cả.
Tôi không biết. Tôi cố hỏi nhiều câu về việc đó.
Mong sau này họ không phạt ông.
Vâng, ông biết không, tôi đã từng làm quản lý ngân hàng.
Và tôi biết hết về những loại phí phạt.
Ông đùa sao? Chúng ta có một quản lý ngân hàng ư?
Không ai bảo tôi sẽ ở cùng phòng với Rockefeller cả.
Không. Vâng, tôi chỉ là quản lý chi nhánh địa phương.
Không có gì đáng nói.
Người quản lý là người quản lý chứ. Tôi nói đúng không?
Trước đây, ông có thể điều hành mọi hoạt động.
Thật không, tôi biết làm gì đây?
Tôi chỉ là xu lẻ ở đây, nếu ông hiểu ý tôi.
Nhưng nghe này, về 10 đô đó, tôi nghĩ tốt hơn ông nên đưa cho tôi luôn,
Có thể sau này tôi quên mất, ông hiểu chứ?
Tất nhiên, tiền mặt được không?.
Tôi phải có 10 đô ở đâu đó.
Hoàn hảo. Tốt.
Theo tôi, Rockefeller, Bắt đầu chuyến thăm quan của ông nào.
Tôi là Emilio!
Đó là Emilio.
Đây là phòng chính.
Trung tâm kích động của tòa nhà.
Thật may nếu tìm được chỗ ngồi vào giờ ăn.
Chính thức đó là "Phòng Tổng hợp".
Nhưng tất cả mọi người gọi đó là chậu cá.
Tôi hiểu. Nó giống như một phòng đợi.
Một phòng đợi.
Như một phòng đợi. Như một...
Bình tĩnh đi, Ramon, không ông đánh thức mọi người dậy mất.
Đánh thức mọi người dậy. Ông sẽ đánh thức mọi người dậy.
Đây là DJ Ramon, một trong những cư dân lắm lời ở đây.
Vâng, chúng tôi đã có hân hạnh ....
-Nói chuyện. -Hân hạnh.
Ramon là một người nổi tiếng của chúng tôi. Ông ấy thường dẫn chương trình phát thanh.
Ông ấy đã từng rất ngoan cố.
Nhưng cuối cùng, ông ấy hết vốn để nói.
-Ngoan cố. -Rất tốt, Ramon.
Được rồi.
Nào, ta tiếp nào. Vẫn còn nhiều thứ hay ho để xem.
Vẫn còn nhiều thứ hay ho để xem!
Vẫn còn nhiều thứ hay ho để xem!
Vẫn còn nhiều thứ hay ho để xem.
Phòng ăn.
Thư viện.
Nhà vệ sinh nam.
Đừng nhầm với nhà vệ sinh nữ ở đằng kia.
Và bác sĩ.
Nếu ông cần kiểm tra tuyến tiền liệt, anh ta là của ông đấy.
Bệnh xá.
Nơi họ giấu các loại ma túy để giúp chúng ta phê.
Ông thật kinh khủng, Miguel.
Chào Rosi! Cô khỏe không?
Phòng quản lý. Nếu ở trong đó, nghĩa là ông có vấn đề.
Lối vào chính. Nếu ông muốn chuồn, hãy qua những cánh cửa đó.
Tôi hy vọng ông thích xem TV, không có nhiều việc để làm ở đây.
Thành thực mà nói, tôi không hứng thú với các chương trình tự nhiên.
Tôi chỉ thích thể thao.
Ừ, đó là tất cả những gì họ phát ở đây.
Sao không ai chuyển kênh?
Tôi không biết, tôi đoán các nhân viên muốn ta xem thứ gì đó bình yên.
... chu kỳ diễn ra sau 25-30 ngày,
và theo một nghi thức giao phối ăn thịt đầy bạo lực
nơi con đực phơi bày nội tạng...
Chúng ta tiếp tục chứ?
Phòng tập thể dục.
Ôi, không. Tôi không mang quần áo thể thao của tôi.
Sự thật là, ông có một bộ đồ thể thao làm ông cách xa hơn cả dặm so với đám chúng tôi.
Tôi không lo về điều đó.
Và chúng ta giành thứ tốt nhất cho đến cuối.
Bể bơi.
Tôi không mang đồ bơi.
Không sao cả. Có vẻ như ông sẽ không dùng nó.
Nó ở đó chỉ để gây ấn tượng với các khách hàng.
Các khách hàng?
Ông biết đấy, người trả tiền các hóa đơn.
Con cái ông, Chính phủ.
Họ mới là khách hàng thực sự của nơi này, không phải ông hay tôi.
Bể bơi ở đây là dành cho họ,
trông đẹp hơn trên tờ rơi quảng cáo để họ có thể nghĩ rằng đây là một khách sạn năm sao.
Một bể bơi? Thật là một trò đùa độc ác!
Hầu hết mọi người ở đây không thể tắm cho mình.
Từ khi còn bé, tôi luôn thích bơi lội.
Cha mẹ tôi có một chỗ nghỉ bên bờ biển
và khi mất, họ để ngôi nhà đó cho tôi.
Mỗi hè, vợ chồng tôi lại đưa các con đến đó.
Không thể tin được, tôi đã không bơi lội từ đó đến giờ.
Tôi cá họ sẽ đưa ông chìa khóa nếu ông yêu cầu.
Chắc chắn ông sẽ có cả chỗ này cho riêng mình.
Thật tuyệt. Sẽ rất hay khi lại quay về với làn nước.
Và khá đủ rồi đó. Nếu ông cần bất cứ thứ gì, chỉ cần yêu cầu.
Tôi có thể giúp ông thứ gì ông muốn. Chỉ cần nói ra.
Đồ bơi...
Ông có biết tôi có thể tìm một cái điện thoại ở đâu không?
Xin chào, bà Grace.
Tôi phải gọi hai con trai tôi.
Chúng sẽ vui vì giờ tôi đã khá hơn.
Tôi muốn chúng đón tôi.
Điện thoại ở đâu?
Có một cái ở sảnh lễ tân.
- Họ sẽ cho tôi dùng nó chứ? - Chắc rồi, không vấn đề gì đâu.
Bà nghĩ nó ở đó để làm gì chứ?
Sao bà không trả tiền cho tôi luôn
và sau đó bà có thể đi đến đó và gọi các con trai bà?
Tất nhiên rồi.
Một khi tôi gọi, chúng sẽ đến đón tôi ngay.
Tôi ổn hơn rồi, ông thấy đấy.
Đủ chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.