Untold

Untold

Stáhnout Vietnamese titulky

Série 6

Informace o verzi

Untold 2021 S06E05 The Testimony of Vince Young 2026 NF WEB H264-SupDoc
Komentář od tedi
Retail NF | 1:18:29

Tagy

webdl
Zveřejněno: 2026-08-25
Stažení: 1
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

BÍ MẬT GIỚI THỂ THAO

Tôi đã đủ may mắn

để được đưa tin về các sự kiện thể thao suốt hơn 30 năm,

vậy mà tôi không thể nhớ có trận nào tôi mong đợi nhiều hơn trận này.

Và nếu bạn đang tìm kiếm điểm nhấn trong trận đấu tối nay,

thì đó chính là "Vince Young".

Ông còn nhớ lần đầu xem đoạn băng của Vince Young không?

Có. Tôi nghĩ cậu ấy là quái vật.

Vince Young là tiền vệ đáng gờm và thú vị nhất

làng bóng bầu dục đại học.

Không thể cản phá. Tuyệt vời!

Tin nổi không?

Anh ấy là quái vật. Áp đảo về thể lực.

Chiến thuật phòng thủ hoàn hảo cũng không thể đánh bại cậu ấy.

Touchdown!

Vince Young là một đẳng cấp khác rồi.

Tài năng, hào quang và tính cách của anh ấy đi trước thời đại.

Tôi và bạn bè từng gọi anh ấy là Michael Jordan của bóng bầu dục đại học.

Nói xem còn ai huyền thoại hơn.

Cậu ấy có màn thể hiện vĩ đại nhất lịch sử thể thao đại học.

Giờ chỉ còn một trận nữa.

Southern California Trojans đối đầu với Texas Longhorns.

- Húc họ đi. - Giành chức vô địch quốc gia.

Với ai hâm mộ bóng bầu dục đại học, Rose Bowl 2006 là trận đấu thế kỷ.

Chưa có ai từng đấu một trận như vậy.

Không nghi ngờ gì, Vince sẽ vào đội hình Pro-Bowl và thành công ở NFL.

Từ khi rời trận Rose Bowl đó, cuộc đời tôi như…

Tennessee Titans chọn Vince Young.

- Không ngừng khởi sắc. - Vince Young.

Young lại làm được rồi!

Nhưng đồng thời, tôi không xử lý được.

Cậu ấy mất bóng rồi.

Những người mang kỳ vọng cao luôn tự đặt rất nhiều áp lực lên bản thân.

Khi nghĩ mình kém cỏi, bạn sẽ rơi vào tình thế xấu.

Khán giả la ó. Vince Young bị cướp bóng.

Mọi thứ tôi trải qua…

Chàng tiền vệ đã vài lần nói hai chữ tự tử trước khi cầm súng lái xe bỏ nhà đi.

…những thứ chưa từng nghĩ sẽ xảy ra với tôi…

Young, nhân vật gây chia rẽ,

cũng từng xung đột với HLV trưởng Jeff Fisher.

Cậu ấy không biết phải xử lý tất cả chuyện này như thế nào.

Và cậu ấy đã thể hiện sự yếu đuối.

Tự hỏi Vince sẽ phản ứng sao. Chứ cứ vậy thì khó bênh.

…rác rưởi trên báo đài…

Không muốn rắc rối.

…mọi thứ ngoài tầm kiểm soát.

- Thật đáng buồn. - Chắc sự nghiệp NFL kết thúc ở đây.

Chấm hết. Giờ nằm mơ thôi.

Lúc này, anh nhẹ lòng với hành trình đã qua chưa?

Chưa, không nhẹ lòng nổi. Chết tiệt.

Nhưng mọi thứ diễn ra đều có lý do của nó.

Đây là lời chứng thực của tôi.

LỜI KHAI CỦA VINCE YOUNG

THÀNH PHỐ AUSTIN BANG TEXAS

- Anh là huyền thoại. - Áo đẹp đấy.

- Tôi hâm mộ Vince Young lắm. - Rõ ràng!

Rõ ràng.

Đỉnh nhất xưa nay.

Được rồi, đi thôi.

Hãy tận hưởng đi.

Khung cảnh tại Sân vận động Tưởng niệm Texas lúc nào cũng ấn tượng.

Cả Texas đang hướng mắt về phía bạn…

Đến giờ, vẫn say mê bóng bầu dục.

Chẳng gì bằng gia đình, trời ạ.

Trong đầu, tôi thường tua lại những giây phút đó trong sự nghiệp.

Tôi xem mọi trận đấu,

từ đại học trở lên, cả những pha nổi bật giải trung học.

Thêm một dân chơi đích thực.

Tôi vẫn nhớ ánh đèn.

Các ngôi sao đã xuất hiện cho một trận đấu rất ý nghĩa,

dưới sự chứng kiến của Vince Young, một huyền thoại.

Bạn biết đó, tới giờ vẫn được ghi nhận

là một trong những cầu thủ đã chạm đến đỉnh cao,

đó mới là điều vinh hạnh nhất.

Hồi hai sát khu cấm địa. Một pha lừa bóng…

- Vào thẳng tay Arch Manning! - Tuyệt vời!

Này, Arch, biết bắt đấy nhỉ?

Cố lên nào!

Hồi nhỏ, nhà tôi rất nghèo,

chật vật từng ngày.

Trong nhà, mọi thứ điên rồ lắm.

Rượu bia, tiệc tùng, ma túy, ẩu đả.

Ở khu phố có một cái cây, đó là chốn an toàn tôi tìm đến

để nghỉ ngơi, để suy tư.

Tôi từng leo lên cây và ngồi trên đó.

Giúp tôi tập trung hơn vào mục tiêu tiếp theo.

Khi được chơi bóng ở trường Trung học Madison,

tôi muốn trở thành phiên bản tốt nhất.

Để tôi có thể thay đổi lối sống ấy cho cả gia đình mình.

Cao 1,95 m, nặng 102 kg và nhanh như hươu. Tôi thấy thật không công bằng.

Hồi nhỏ, ai cũng nói tôi không chơi tiền vệ được đâu.

- Vince Young! Touchdown. - Chà.

Mỗi khi ai đó nói tôi không thể, tôi lại hừng hực muốn chinh phục.

Năm, bốn, ba, hai, một…

Cất cánh!

Không bị ai kèm, bắt được rồi!

Cú ném xuất sắc của Young!

Cầu thủ năm ba top đầu quốc gia. Giới thiệu tiền vệ nhé?

Ai cũng biết Vincent Young rồi, việc gì cũng giỏi.

Cậu ấy biết chạy. Biết nhảy. Biết ném bóng.

Ném vào cấm địa. Touchdown!

Thấy nó trên bản tin, tôi tự hỏi: "Chuyện gì thế này?"

Tôi nghĩ, ôi, thằng nhóc này quậy thật đấy.

Cậu ấy khiến chúng ta ngạt thở với những pha bóng quá kỳ diệu.

Những người từng hay trêu chọc giờ lại trở thành bạn của nó.

Tôi nghĩ họ biết nó khác biệt.

Nó sẽ là một ngôi sao.

Và Vince Young bứt tốc, cậu ấy lao lên.

Nhưng tôi chỉ thực sự nhận ra khi thấy sân Astrodome chật kín người.

Chúng tôi phải chơi rất nhiều trận ở sân Astrodome

vì khán giả càng ngày càng đông.

Madison Marlins đã trở thành một đội bóng top đầu.

Một điều thật khó tin ở giải bóng trung học.

Một mùa giải chính hoàn hảo.

Đi đến đâu, người ta cũng biết nó là ai.

Họ biết chúng tôi là ai.

Chúng tôi đã nghĩ đây không phải chuyện nhỏ đâu.

Đây là câu chuyện về một chàng trai trẻ có đầy đủ mọi thứ

cả trên sân và ngoài đời.

Tôi bắt đầu nhận thư mời từ các trường đại học

rồi máy quay, y như lúc này, dí sát trước mặt tôi.

Tôi nhớ cả ngày chỉ có nhận thư.

LSU, Florida, Alabama.

Gần như tất cả các trường.

Tôi nhớ còn thấy nó vứt bỏ bớt,

vì quá nhiều thư được gửi đến.

Trường tôi rất muốn vào là Florida State.

Đội bóng của Bobby Bowden.

Florida State Seminoles.

Tôi từng rất thích khi nghe họ…

- Tôi rất hâm mộ Charlie Ward. - Lùi để ném…

Một tiền vệ da màu thành công.

Touchdown!

Huấn luyện viên vào. "Cậu có thư của Florida State".

Tôi háo hức lắm,

xé bao thư như thể xé gói bim bim.

Họ muốn tôi chơi bắt bóng.

Tôi bảo: "Không, tôi…"

"Tôi không muốn chơi bắt bóng. Tôi muốn làm tiền vệ".

Hơi đau lòng một chút.

Tôi nghĩ: "Trời, giờ còn không biết giờ mình sẽ đi đâu".

Người ta hay nói: "Cái gì ở Texas cũng to hơn".

Bóng bầu dục ở Texas không chỉ tầm cỡ hơn,

bộ môn này đã thâm nhập vào mọi ngóc ngách của cuộc sống.

Nhưng là fan của UT,

việc một ngôi trường hàng đầu lại yếu kém như thế,

nói trắng ra là như vậy, thật vô lý.

Texas Longhorns lao tới giải Cotton Bowl Classic.

Những năm 60 và 70 trong lịch sử bóng đại học,

Longhorns rất nổi tiếng…

Texas giành chức Vô địch Quốc gia.

…và chơi rất hay.

Tôi sẽ đem đến Washington và khắc chữ "Texas". Được chứ?

Nhưng đến 1996, họ không giành được danh hiệu nào.

Longhorns bị dập tả tơi.

- Longhorns thất vọng. - Chơi quá tầm thường.

Thật đáng xấu hổ.

Texas trở thành trò hề lớn nhất làng bóng đại học.

Và bang Texas khó mà chấp nhận được điều đó.

Xin giới thiệu HLV bóng bầu dục mới của trường Đại học Texas, Mack Brown.

Tôi nghĩ có thể giơ sừng lên khởi động được rồi.

Mack Brown đã đưa Texas trở lại bản đồ văn hóa.

Mack Brown xoay chuyển vận mệnh của các cầu thủ Horns ngay năm đầu tiên.

Vòng ra ngoài! Touchdown!

Cách tuyển quân… Ông là phù thủy bóng bầu dục Texas.

Húc họ đi!

Texas đã trở nên tài năng vô cùng.

Nên chúng tôi đều nghĩ có thể ông ấy sẽ cứu được.

Tôi không muốn thắng chín trận năm đầu, tôi muốn thắng hết.

Tôi không muốn đợi năm 54 tuổi mới vô địch quốc gia.

Đập tan ý chí của họ để giành chiến thắng. Đi thôi.

Đội từng có cơ hội để đi đến vinh quang,

nhưng lại bỏ lỡ.

Một ngày khó khăn, giờ lại càng tệ hơn.

Dù đã có Mack Brown và bao cầu thủ tài năng,

đội bóng Texas vẫn cần ai đó giúp họ vượt qua giai đoạn chông gai ấy.

Bộ phận tuyển mộ bảo: "Ông cần xem thử cậu này".

Câu đó thường có nghĩa là: "Đến đây, nhanh".

Vince thông minh, có điểm số tốt và có năng lực.

Sau đó phải tìm hiểu liệu cậu ấy hợp nơi này không?

Nếu cậu ấy không hợp lối chơi của đội, không nhận.

Bất kể có giỏi thế nào.

Nên việc tìm hiểu về con người cậu ấy,

cách được nuôi dạy, môi trường lớn lên

là điều rất quan trọng với tôi.

Lần đầu gặp thầy Brown là khi ông chính thức đến thăm nhà tôi.

Gần như họ dẫn theo tất cả

các cầu thủ ở tuyến tấn công.

Trong nhà rất nhiều người.

Nhà thì đâu rộng rãi gì. Mack Brown ngồi dưới sàn.

Tôi thích ông ấy vì sàn nhà bẩn vãi vẫn dám ngồi.

- Xin lỗi. Không cố ý nói tục. - Ổn mà.

Tôi rất xin lỗi.

Sẽ nhớ mãi, tôi quý bà cậu ấy lắm.

Bà ấy rất kiên cường.

Bà nói: "Tôi không ngờ Texas định cho một tiền vệ da màu ra sân".

Tôi nói: "Tôi sẽ cho ai giỏi nhất ra sân".

Ông ấy vào nhà và nói: "Đội muốn cho cậu một cơ hội".

"Tới Đại học Texas, chúng tôi không muốn cậu bắt bóng".

Tôi rất vui khi nghe ông ấy nói vậy.

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left