Prvních 200 řádků.
Là tớ, Tomoya đây.
Lâu không gặp, tự nhiên tớ muốn được nghe giọng nói của cậu.
Tớ gởi cho cậu hình của...
cái cầu vồng rất lạ.
Trông nó ghê lắm.
Đùa thôi. Đẹp lắm đấy.
Cậu dạo này sao rồi?
Tớ thì vẫn vậy.
Được rồi, nâng lên đi.
Làm phiền nhanh một chút.
- Quản lý của anh ta ngủ quên. - Quản lý của tên ca sĩ á?
Anh ta gánh tội cho tên ca sĩ thôi.
- Vậy thì khi nào? - 10 giờ.
10 giờ? Hồi sáng cậu chưa gọi cho anh ta à?
- Dạ không. - Đồ ngốc!
Ozawa, xuống chút đi.
Chuẩn bị sẵn tư thế nào.
- Mà này, "embryo" nghĩa là gì thế? - Ai biết.
Nghệ danh chăng? Nghe cũng được đấy chứ.
- Thôi làm ơn đi. - Dạ, là "bào thai".
- Thai? - Là đứa bé chưa sinh ấy mà.
Kishida!
Cậu không biết pha chút cà phê à?!
Dạ, tới ngay.
- Mặt cậu ta cũng giống "bào thai" chứ? - Nghĩa là sao vậy hả?
- Ý anh là tên quản lý. - Ca sĩ Embryo đã tới!
Xin lỗi vì tới trễ.
Chào buổi sáng.
- Embryo sặc mùi rượu kia. - Không chuyên nghiệp tí nào.
Âm thanh đây.
- Vào khúc đầu á! - Dạ, xin lỗi.
Sao lại lấy tên là "Embryo"?
Cậu ta nói không muốn trưởng thành mãi mãi.
Còn bao nhiêu cảnh nữa?
Tomoya! Còn bao nhiêu cảnh nữa hả?
- Dạ 12. - Không kịp rồi.
Quay ban đêm được không ạ?
Không được rồi. Ngày mai nha?
- Không được. Chúng ta đâu có hẹn trước. - Hỏi quản lý anh ta xem.
Kế hoạch ngày mai của Embryo thế nào vậy?
Có hẹn thu âm.
- Nhưng chúng tôi có thể điều chỉnh thời gian. - Lại tốn thêm kinh phí.
- Chúng tôi rất coi trọng chất lượng. - Rất cảm ơn anh.
Vậy thì đừng tới trễ.
Chúng ta có quay tiếp không đó? Gần tối rồi.
Họ còn đang bàn.
Họ bàn chuyện ngày mai. Nói chuyện hôm nay trước đi.
Nếu các bạn chú ý thì sẽ thấy bầu trời hôm nay
có một cầu vồng rất bằng phẳng, gọi là "cầu vồng hình khuông nhạc".
Nó xuất hiện khi ánh nắng mặt trời phản chiếu
qua các tinh thể nước đá trên các đám mây ở độ cao từ 5000 mét.
Đây là một hiện tượng rất hiếm gặp.
Và bây giờ là chương trình dự báo thời tiết.
Hiện tượng áp suất thấp sẽ mang mưa tới vùng Kanto vào tối nay.
Mưa à?
Này! Sạc lại pin chưa?
Giờ em làm ngay.
- Đừng đợi nhắc chứ. - Em xin lỗi ạ.
- Dự báo mai trời thế nào? - Trời sẽ mưa cả ngày ạ.
Tại sao cậu...
Đừng thờ ở vậy chứ. Thử làm cái gì đi chứ!
Em làm được gì ạ?
Dùng siêu năng lực của cậu ấy.
- Alô? - A, lâu không gặp.
Trong số những người chết trong tai nạn máy bay tại Thung lũng Tử thần ở California,
chúng tôi vừa nhận được tin có một nạn nhân mang quốc tịch Nhật Bản.
Cô Aoi Sato, 25 tuổi.
Chết? Ai cơ?
Tomoya...
Aoi chết rồi.
- Này, Higuchi? - Chuyện gì?
Xác minh lại xem nào.
Bản tin thời sự!
Khi có tin tức mới về tai nạn tại Thung lũng Tử thần này chúng tôi sẽ tiếp tục gửi tới quý vị.
Thật tuyệt! Rất Embryo.
- Ráp lại được không đó? - Cái đó đừng hỏi tôi.
Trả lời đi.
Em xin lỗi.
Alo?
Người tốt như cô ấy mà phải chết thật đáng tiếc.
- Lẽ ra phải là người khác. - Người khác nào cơ?
Tôi á?
Để cho tôi. Cậu bị đuổi rồi.
Đùa thôi. Higuchi gọi cậu kìa.
Kishida!
- Cậu biết địa chỉ nhà Aoi đúng không? - Dạ.
Chúng ta tới đó. Cậu lái xe đi.
Cẩn thận! Đèn đỏ.
- Để tôi lái. - Em xin lỗi.
Đóng cửa lại chứ.
Nhanh lên.
- Có đồ vest không? - Cho lễ tang á?
Dạ không.
Tính chung đi ạ.
- Để em trả. - Không sao. Còn có dịp dùng tới.
Để bên trang phục trả.
Tôi không biết có nhìn mặt ba mẹ cô ấy được không nữa.
Cậu biết ai là người ủng hộ cô ấy bỏ việc và đi Mỹ không?
- Không phải em. - Là tôi.
- Thật á? - Đừng nói ba mẹ cô ấy biết.
Xin lỗi ạ.
Tomoya? Cậu tới rồi à.
- Là một người bạn học chung đại học. - Rất hân hạnh.
- Tôi là Hatori. - Tôi là Higuchi.
Mọi người tới cả rồi.
Chiều nay gia đình sẽ bay qua đó.
Cô ấy không bị ngoại thương gì hết.
Họ nói nhìn cô ấy như đang ngủ.
- Ba cô ấy đâu? - Ở đằng kia kìa.
Cảm ơn rất nhiều.
Tôi là Higuchi, sếp cũ của Aoi.
Cảm ơn đã tới đây.
Kishida!
Tomoya!
Đã gọi taxi chưa?
Chưa ai gọi à?
Khi nào thì bay?
- Hơn 3 giờ mới bay. - Vậy thì nên đi là vừa.
Nếu không ngại, để chúng tôi đưa.
- Kishida, cậu chở họ đi. - Dạ vâng ạ.
Để tôi gọi mẹ nó.
Kana nữa. Ai gọi Kana hộ với.
Để cháu đi gọi cho.
Cảm ơn cậu.
Em ấy ở đâu ạ?
Ở trên lầu, phòng cuối.
- Đợi đã! - Dạ?
Có lẽ cậu đừng đi Cậu không biết nó.
Dạ cháu biết. Bác yên tâm.
Kana?
Nhớ anh chứ?
Anh là Kishida, bạn của Aoi.
Anh sẽ chở em tới sân bay.
Để anh lấy giấy cho em.
Không sao đâu. Em tự mang được.
Chúng tôi xin phép. Chúng tôi phải đi rồi.
Hôm nay là thứ 7, và sau đây là chương trình hàng tuần của chúng tôi, Aroma Time.
Đây là lúc để cơ thể và đầu óc thư giãn. Bắt đầu từ cổ.
Xoay đều thật chậm.
Bài hát kế tiếp được yêu cầu từ bạn "Kém may mắn" ở Tokyo.
Thôi nào, làm gì tệ hại thế chứ.
Nhưng giai điệu này sẽ giúp anh ấy được thư giãn.
Một bài nhạc truyền thống của Cynthia. Hãy để mọi nhọc nhằn qua hết.
Bài này làm tôi nhớ lại ngày xưa quá.
Xưa cỡ nào?
Trước khi có Aoi.
Bài này phát trên radio suốt cả mùa hè đó.
Mà hình như lúc đó tôi đang có thai Aoi.
Tôi nhớ năm đó mùa hè lạnh lắm mà.
Không, làm gì có. Không phải năm đó.
- Cái năm nóng kinh người cơ. - À thì ra là vậy nhỉ?
Ba ơi, con không muốn bay.
Về nhà thôi.
Con không muốn gặp chị Aoi à?
Không, không muốn.
Chị ấy đã chết rồi.
Mẹ cũng không muốn bay.
Nhà toàn đàn bà con gái là thế đấy.
Quầy soát vé ở đằng kia. Là hạng thương gia phải không ạ?
Cảm ơn cậu.
Kana? Kana!
Em sao thế?
Chúng ta đi cùng đi, anh Kishida.
- Đi cùng đi. - Nhưng...
Đi với em đi.
Anh không thể.
Đi gặp chị của em.
Sao lại anh?
Sao thế? Con sợ đi máy bay à? Không sao đâu mà.
Đã bao giờ con thấy một gia đình lại hai lần bị tai nạn máy bay chưa?
Chúng ta có thể bay mỗi ngày và sẽ không sao. Ngoan nào.
Con không tin ba à?
À, ba biết rồi!
Nhà mình chuyển lên máy bay sống đi!
Nếu nó lại rơi thì chúng ta có thể ở cùng với Aoi.
Tiệm băng đĩa Kogure đây, xin chào.
Xin đợi tí. Để tôi xem xem còn hàng không.
Bạn để lại tên và số phone được không?
Anh cần gì ạ?
Xin hỏi, ở đây có mướn người không?
Xin việc sao? Tôi có thể hỏi chủ tiệm giúp anh.
- Không cần đâu. - Được rồi mà.
Một người bạn của cháu đang kiếm việc, có cần thêm người không chú?
Không. Nói bạn cháu hỏi chỗ khác đi.
Dạ.
- Xin lỗi nhá. - Cảm ơn nhiều.
Tớ kiệt sức rồi.
- Đói quá. - Tớ cüng thế.
- Chúng ta bị theo dõi. - Cậu nói ai cơ?
- Là một tên tớ thấy trong cửa tiệm. - Ở đâu?
Chết rồi.
- Cậu biết anh ta à? - Đừng nhìn.
- Ai thế? - Đã nói đừng nhìn!
Anh ta đáng nghi quá. Anh ta là ai thế?
"Bám đuôi".
- Bám đuôi? - Kẻ bám đuôi.
- Bám đuôi cậu? - Ừ, tớ đấy.
Anh ta làm tớ thấy sợ quá.
- Cần đi cùng không? - Không sao đâu.
Có gì gọi tớ nhé.
No comments yet. Be the first to leave one.