Prvních 200 řádků.
Đây là tác phẩm hư cấu. Tất cả địa danh, sự kiện,
con người, tổ chức trong phim không có thật.
ĐỘI THIẾU NIÊN SIÊU ĐẲNG
KHU VỰC HẠN CHẾ
Tôi là Lee Mihyun, đội chiến lược thông tin ạ.
Phó Chánh Văn phòng Min tìm cô.
- Vâng, tôi biết rồi ạ. - Này.
Tâm trạng của ngài ấy đang không tốt.
- Này, nhìn cái này đi. - À vâng.
- Tôi biết rồi. - Được rồi.
Sao chúng ta phải luôn để ý
chỉ vì một người phụ nữ chứ.
TẬP 9. NHÂN VĂN
Vào đi.
Chính phủ thúc đẩy cho chế độ hòa bình dựa trên hiệp định liên bang
- Ngài cho gọi tôi sao ạ? - Ừ, ngồi uống một ly cà phê đi.
Cô Kim, mang nước đến đây.
- Tôi sẽ đi pha cà phê ạ. - Mang nước đến đây!
Để đó đi, làm việc tôi nói trước đã.
À, tôi xin lỗi ạ.
Sao cô có thể vô dụng hơn cả máy bán hàng tự động thế?
Những kẻ vô dụng phải bị sa thải mới được.
Vì họ hợp nhất quá nhiều bộ phận lại với nhau
nên chúng ta cũng phải cắt giảm nhân sự rất nhiều.
Bọn chính phủ chết tiệt.
Họ không biết ANSP quan trọng như thế nào à?
Thông tin phải luôn được cập nhật liên tục chứ
Làm sao họ có thể thay đổi mọi chính sách
chỉ vì có người lãnh đạo mới chứ?
Cô không uống à?
Vâng, tôi không sao ạ.
Tôi không thích cà phê.
Ngon đấy.
Cô vẫn đang làm tốt nhiệm vụ chứ?
Phó Chánh Văn phòng Min không tha thứ được cho ai nếu thất bại 2 lần đâu.
Vậy lần này sẽ không kết thúc đơn giản bằng một hình phạt rồi.
Bởi vì ông ấy là người sẽ loại bỏ ngay bất cứ ai
nếu nhận thấy đó là người vô dụng.
Nếu cô không thất bại thì sao?
Sao?
Cô có thể tiếp tục...
thực hiện nhiệm vụ này không?
Tại sao?
Anh nói vậy bởi vì tôi sao?
Là bởi vì tôi muốn tiếp tục.
Bởi vì như vậy thì tôi mới có thể...
tiếp tục gặp cô Mihyun.
Vâng.
Tôi vẫn đang làm tốt ạ.
Đây là cơ hội tốt để cô sửa chữa
sai lầm của mình trong chiến dịch chim mòng biển.
Nếu nhiệm vụ này thành công,
tôi hứa sẽ thăng chức cho cô.
Cảm ơn ngài ạ.
Cô cũng phải biết trường hợp ngược lại, kết quả sẽ như thế nào.
Được rồi, theo cô thấy thì...
Kim Doosik là kẻ thế nào?
Những nhân vật chính trong phim thường sẽ ngồi chỗ có vị trí tốt nhất đó.
Không phải anh xem phim nhiều quá rồi à?
À, nhà hàng này buôn bán tốt quá
nên họ mở cửa đến tối muộn luôn.
À, nếu thịt heo chiên xù cũng được giao hàng thì tốt biết mấy.
Giao hàng sao?
Sau khi tăng ca, nơi duy nhất giao hàng chỉ có tiệm ăn Trung Quốc thôi.
À, mấy nhà hàng đồ Trung cũng không giao hàng nếu chỉ đặt một phần.
Tôi nghĩ rằng thế giới khi mà tất cả đồ ăn đều được giao hàng sẽ sớm đến thôi.
Dù chỉ một phần cũng được.
- Ầy. - Cũng có thể mà.
Không đời nào.
Chúc hai người ngon miệng nhé.
Cứ đợi đi, rồi sẽ đến thôi.
Ấy, tay áo...
Thật là.
Nhưng mà tôi thấy đó cũng là một điểm tốt.
Cái gì?
Dù áo quần có bị dính gì cũng không dễ thấy được.
Người công ty chúng ta đều mặc đồ màu đen, như thể đã hẹn với nhau ấy.
Tòa nhà thì màu xám, người thì mặc đồ màu đen.
Còn tôi là đen.
Cô Mihyun thích màu gì thế?
Không phải màu tối thì tôi đều thích.
À, xe của tôi màu trắng.
Tôi đã cố ý mua màu trắng đấy.
Khi ngồi làm việc trong văn phòng rồi nhìn ra ngoài,
xe của tôi trông như...
một hạt cơm trắng rơi trên rong biển trước khi cuộn cơm ấy.
À, thì ra cô thích màu trắng.
Một ngày nào đó, tôi muốn cho cô thấy, khi bay trên trời,
sau đó nhìn xuống dưới màu trắng của tuyết....
Không, tôi thích màu tím ấy.
Màu tím sao?
Có lẽ vì xung quanh tôi toàn là những gam màu tối,
dần dần tôi thích những gam màu rực rỡ, không
biết từ khi nào mà tôi thích màu tím nhất nữa.
Tất cả rèm cửa nhà tôi cũng màu tím.
À, anh biết câu này không?
"Nếu thích màu tím...
thì bạn là một con điên".
Vậy cô là con điên rồi.
Nhờ anh mà tôi thấy thoải mái hơn rất nhiều.
Vậy thì tốt quá.
Anh Doosik thường nói câu "tốt quá" một cách dễ dàng vậy sao?
Anh vốn là người như vậy sao?
Tôi không phải là người như vậy đâu.
Vậy anh vốn dĩ là người như thế nào?
Tôi là một người rất không có tình cảm và lạnh lùng.
Cũng rất trầm tính.
Vậy tại sao bây giờ anh lại như thế này?
Vì tôi đang ở trước mặt cô Mihyun mà.
Anh cứ đùa mãi
nên tôi không biết là anh đang nghiêm túc hay đùa nữa.
Tôi nghiêm túc mà.
Tôi đang rất nghiêm túc mà.
Tôi hỏi cô Kim Doosik là người như thế nào mà.
Anh ấy là một người... rất nghiêm túc.
Vậy là cô không tìm hiểu được gì đặc biệt về cậu ta sao?
Ý ngài nói là gì ạ?
Cô không biết à?
Sao ạ?
Vậy là cô không biết bí mật của Kim Doosik.
Bí mật sao ạ?
Có nghĩa là cậu ta vẫn chưa hoàn toàn mở lòng với cô.
Ngài đang nói bí mật gì...
Cái đó thì cô phải tự tìm hiểu chứ.
Vâng ạ.
Cô ra ngoài đi.
Cô cần phải...
thân thiết hơn với Kim Doosik mới được.
Tôi sẽ cố gắng hết sức ạ.
Cô hãy nhớ...
đây là một nhiệm vụ chính thức đó.
Vâng, tôi biết rồi ạ.
Cô hãy thêm kem và ba viên đường vào cà phê đi.
- Sao ạ? - Ngài ấy có vẻ rất thích đồ ngọt.
Cô hãy khuấy từ từ cho đến khi
tan hết đường nhé.
- Vâng ạ. - Hãy mang đồ vô sắc đi.
Màu đen là sự lựa chọn an toàn nhất.
Mang giày thấp nữa.
Làm việc một mình khó khăn lắm nhỉ?
Cố lên.
Ở đây ai cũng một mình hết.
Cảm ơn cô.
Khóc sẽ trở thành thói quen, thói quen sẽ trở thành điểm yếu.
Hãy chỉ khóc khi...
thực sự thực sự buồn.
Cô Lee.
Lại đây.
Cô vừa đi đâu về thế?
Phó Chánh Văn Phòng Min đã gọi tôi đến nói chuyện.
Cô phải báo cáo với tôi sau khi trở về chứ.
Đó là một cuộc nói chuyện cá nhân.
A, là nhiệm vụ bí mật đó sao?
Vì vậy nên sáng nào cô cũng như một con chuột...
Tôi sẽ đóng cửa lại ạ.
Gì thế? Sao lại đóng cửa?
Bởi vì ở đây có rất nhiều tai mắt.
Thì sao?
Ở đây đều là người nội bộ,
tai mắt cái gì chứ?
Là do thói quen của cựu đặc vụ sao?
Cho dù cô là cựu đặc vụ, nếu cô ra ngoài
thì cũng phải báo cáo với cấp trên sau khi quay trở về chứ?
Tôi được lệnh báo cáo trực tiếp với Phó Chánh Văn Phòng Min.
Trực tiếp sao?
À, trực tiếp.
Cô Lee của chúng ta mới đến thôi đã được nói chuyện trực tiếp
với Phó Chánh Văn Phòng Min rồi nhỉ?
Không một nhân viên nào trong bộ phận của chúng ta
được nói chuyện trực tiếp với Phó Chánh Văn Phòng Min đó!
Chúng ta chỉ đơn giản là những chú ong nhỏ bận rộn,
chăm chỉ làm việc, cố gắng tăng lương từng bước một
và làm việc ngày này qua ngày khác.
Nào, được thôi, cô Lee, cô ra đây đi.
Công việc tôi giao cho cô thì sao?
Tôi đang sắp xếp tài liệu lại ạ.
Cô hãy hoàn thành trong hôm nay, sáng ngày mai
nhận phê duyệt trực tiếp của tôi.
Sao thế? Sao cô không trả lời?
Tôi là Nhà phân tích và quản lý cấp 6.
Mong cô gọi tôi bằng tên Lee Mihyun hoặc chủ sự Lee.
Quay lại làm việc đi.
Cô Lee.
Vâng.
Anh Kim Doosik?
Đây là tầng 5 mà?
Sao?
Anh Doosik?
Sao anh...
Gì thế này?
Ầy.
Xin lỗi nếu làm cô giật mình.
Tôi chỉ muốn tạo bất ngờ cho cô theo cách của tôi thôi.
Nhưng mà...
Anh Doosik.
Anh có thể bay sao?
Vâng.
Giao hàng.
Thịt heo chiên xù biết bay.
Thần kỳ thật đó.
No comments yet. Be the first to leave one.