Prvních 200 řádků.
Vài sự kiện có thể là truyền thuyết, nhưng ít đây ra là một chuyện có thật.
Khi những nông dân nổi dậy ở nước Pháp phá ngục Bastille,
họ đã tìm thấy từ hồ sơ một điều bí ẩn
về người tù mang số 6-4-3-8-9000.
"Người đàn ông mang mặt nạ sắt."
Anh chết chưa?
Paris năm 1662
Aramis!
Aramis, Porthos đang...
Xin lỗi các em, hẳn các em đã được thưởng thức rồi.
-Hắn ương bướng như một con lừa. -Ông cũng thế.
-Thật không? -Thật.
Đức tính này đã ngủ quên từ lâu trong tôi, khiến tôi quên nó mất.
Thôi đi, để yên cho ông ấy cầu nguyện.
Ngày mai tôi sẽ đưa các cô đến, khi ấy ông ta sẽ thoải mái hơn.
Đi đi nào, các em.
Ngừng cầu nguyện đi, Aramis. Hãy vui đùa cùng tôi.
Tinh thần tôi rệu rã rồi, tôi đã già và yếu.
Sức lực đang rời bỏ tôi. Porthos!
Tôi đang cầu nguyện. Tôi đã nói anh đang cầu nguyện,
bộ anh điếc sao? Hay anh bị mù...
nếu anh nhìn thấy bộ ngực vừa đi khỏi,
hẳn anh sẽ hối tiếc.
Có những thứ quan trọng hơn bộ ngực.
Thật sao?
Này Aramis,
hãy chỉ cho tôi xem thứ gì
tuyệt vời hơn...
đôi núm vú ửng hồng, mũm mĩm giữa làn môi của mình,
tôi sẽ xây cho anh một thánh đường mới.
Sự tha thứ.
Sự tha thứ?
Hãy tha thứ cho tôi.
Tôi có được tha thứ không?
Sự tha thứ của bạn không ngọt ngào bằng đôi vú chút nào.
Anh không hiểu sao? Tôi đang cầu nguyện!
Lúc nào cũng cầu nguyện!
D'A rtagnan!
Ôi! D'A rtagnan!
-Khỏe không, anh bạn trẻ? -Porthos.
Anh đã cắt ngang cuộc tranh luận về chủ thuyết của bọn tôi.
-Tôi thấy rồi. -Ngồi đi.
Ước gì tôi có thể.
Tôi đến theo lệnh của đức vua, Ngài muốn gặp các bạn.
Vậy ra anh vẫn phục vụ trung thành sao, khi người ta...
quăng trứng thối vào biểu tượng Hoàng gia.
D'Artagnan, trông anh trẻ quá,
còn tôi lại quá già.
Đức vua yêu cầu ngay lập tức.
" Một người vì mọi người" , D'A rtagnan.
Và " Mọi người vì mỗi người."
Chúng ta đã từng là những chàng ngự lâm quân, phải không?
Không biết lúc này Athos ra sao?
Bình tĩnh, Raoul, con là con trai ta.
Cô gái nào có thể từ chối con được?
Khi nào con cầu hôn cô ấy?
Ngay hôm nay, khi bọn con tới đó hoặc khi trở về.
Con cảm thấy hồi hộp lắm.
Cái này giúp được gì không?
Nhẫn của mẹ,
con không thể lấy được. Nó thuộc về cha.
Mẹ con chết đi, để lại con cho ta. Ta muốn biết
nó sẽ nằm trên ngón tay của người phụ nữ mà con yêu.
Đi đi, đưa hôn thê của con về đây.
Thưa Hoàng thượng, cuộc tiến công sẽ diễn ra vào rạng sáng.
Không, đừng đánh giá quá thấp quân Đức.
Chia cắt các cánh quân đó ở đây, dồn chúng về chỗ này.
Chúng ta sẽ dồn quân đến đây.
-Thưa Hoàng thượng. -Lấy cái khăn vàng.
Với cương vị là cận thần, chúng tôi cảm thấy...
-Nhiệm vụ! -Phải, nhiệm vụ!
Nhiệm vụ thông báo cho ngài về những cuộc nổi dậy ở Paris.
Nổi dậy?
Paris là thành phố đẹp nhất thế giới.
Vì sao thần dân của ta không cảm thấy đủ tự hào, mãn nguyện?
Dĩ nhiên, thưa Hoàng thượng, thần chắc rằng họ rất hài lòng và tự hào.
Nhưng họ đang chết đói dần.
Sao không phân phát một số thực phẩm cho họ?
Như vậy sẽ có nhiều thời gian
để tập hợp...
Thưa Đức cha Aramis,
nhà Vua đang gặp rắc rối với người Jesuits.
Jesuits? Họ cho rằng
cuộc chiến của Hoàng thượng là phi nghĩa, và là nguồn gốc của sự đói kém.
Có lẽ Hoàng thượng cần phải nói chuyện với lãnh tụ của họ.
Phải, nhưng ông ta là ai?
Không ai giữ bí mật hay hơn người Jesuits.
-Aramis? -Thưa Hoàng thượng.
Ông là một tu sĩ, nhưng trước kia ông từng là lính ngự lâm.
Ta, cũng như Tiên Hoàng, đã luôn tin cậy ông,
cho những sứ mạng khó khăn nhất...
Ta muốn ông tìm xem ai là người lãnh đạo của người Jesuits.
Khi đã có kết quả...
vì Chúa và vì nước Pháp, ông hãy giết ông ta đi.
Ta biết đây là nhiệm vụ khủng khiếp cho một tu sĩ.
Ông có bằng lòng nhận nhiệm vụ và giữ kín chuyện này không?
Nếu tôi nhận diện được kẻ phản loạn người Jesuits,
tôi sẽ giết cả hắn lẫn người đã chỉ cho tôi biết ông ta.
Một ngự lâm quân luôn là một ngự lâm quân.
Về bọn nổi loạn,
ta còn lương thực dự trữ tại các cầu cảng phải không?
Đem phân phát cho họ.
Nhưng số lương thực này sắp hư, thưa Hoàng thượng,
vì vậy mới không được cấp cho quân đội.
Vậy phải làm gấp lên.
Thật là cao kiến, thưa Đức vua.
Nhìn đường viền bên kia xem.
Rực rỡ quá phải không?
Không bằng em.
Ai vậy?
Raoul, con trai của Athos.
Francois, chắc anh thích những người lính phải không?
Ta muốn hỏi người đẹp đi bên cạnh anh ta kia.
Cô ta là Christine.
Thưa Hoàng thượng.
Thế nào? Những tay sát thủ rơi từ trên trời xuống à?
Tôi không được biết về những kế hoạch săn lợn.
D'A rtagnan, nhìn gương mặt của những người này xem.
Họ khâm phục và sợ hãi ông, về cái cách ông đi theo sát bên ta,
thì ở xứ sở này có kẻ nào dại dột dám làm gì hại đến ta.
Lưỡi dao của một thằng ngu thường sắc hơn bộ óc của hắn.
Chúng ta hãy cùng chơi trò chơi này.
Ta là vua, còn ông
là đội trưởng ngự lâm quân,
trong đó ý muốn của nhà vua là luật lệ,
và ý ta là vui trọn bữa tiệc này,
ông cũng nên như vậy.
Mời cô nương.
Christine, mỗi lần anh tới đây...
-Mời ông, mời tiểu thư. -Không, cảm ơn.
Thưa đội trưởng, tôi xin giới thiệu cô Christine Bellefort.
Ông D'A rtagnan là bạn thân nhất của cha anh.
Tôi rất vinh dự được ông chấp nhận
cho phục vụ trong đội ngự lâm quân. Và tôi sẽ được theo hầu cha tôi cùng ông.
Đúng ra tôi là người được vinh dự đó chứ.
Một người vì mọi người.
Và mọi người vì mỗi người.
Anh yêu em.
Em yêu anh.
Anh chưa bao giờ là một kẻ giàu có, nhưng em luôn chiếm được tim anh.
Vậy em là người giàu hơn cả Đức vua.
Anh có vật này muốn trao cho em, nó đã từng thuộc về mẹ anh.
Hãy bắt đầu cuộc thi về sự linh hoạt và mưu trí.
Đem con kỳ lân lại đây.
Ai bắt được con kỳ lân này
sẽ được thưởng báu vật.
Nào, cuộc chơi bắt đầu, mọi người cùng tham gia!
Sợi dây đó sẽ thuộc về em.
Christine, phải không? Ta không tin chuyện này có thể được,
nhưng ta tin sự hứng khởi của trò chơi càng làm cho cô thêm rạng rỡ.
-Xin cảm ơn ngài. -Cô bối rối à?
Chẳng lẽ cô không muốn mình đẹp trước mặt Hoàng thượng?
Không.
À, ý thần là có...
Ý thần là Hoàng thượng... Được rồi.
Ta biết cô chưa quen không khí ở đây.
Nhưng đó là một điều kiện tốt để chúng ta có được một sửa chữa hài lòng.
Cô tỏ ra là một người thích hợp với dáng vẻ của một thiếu nữ đang đợi chờ.
Hoàng thượng, ngài thật tốt bụng,
nhưng thần đã đính hôn với Raoul.
Hoặc là sẽ như thế khi anh ấy hỏi thần.
Cô sẽ chọn người lính,
cho dù anh ta chưa được tiến cử hơn là một vị Vua à?
Thần chỉ có thể trung thành với con tim mình.
Nhưng trái tim kia sẽ trung thành với cô đến mức nào?
Khoan đã, Christine.
Hãy để thần dân của ngươi được ấm no.
Bọn Jesuits.
Gọi cho ta một viên tướng.
Thái hậu muốn gặp ông.
Thái hậu.
Ta biết rằng hôm nay ông vừa cứu mạng con trai ta.
Thượng đế sẽ ban phước lành với tất cả chúng ta.
Ông không bị sao chứ?
-Không, thưa thái hậu. -Vậy là tốt.
Thưa ngài.
Raoul, con trai ngài Athos, xin rút lại lời thỉnh cầu tham gia đội ngự lâm quân.
-Anh khá hơn rồi. -Đã quá lâu.
Đúng vậy, bạn của tôi.
-Dịp này nghĩa là một điều gì đây? -Như anh nói đấy, đã quá lâu rồi.
Một khi D'A rtagnan vĩ đại ghé thăm, ông ta phải được mời rượu ngon nhất.
Một khi Athos vĩ đại mời rượu, thì D'A rtagnan phải uống.
Xin lỗi vì đã lâu không đến thăm bạn.
Làm thủ lĩnh ngự lâm quân cho nhà vua, chắc anh phải bận lắm.
Nhất là với ông vua này.
Dù vậy, tôi cũng nên ghé thăm bạn mới phải.
Tôi đã thuộc về quá khứ, khi những bộ áo choàng vẫn ánh một màu đen,
và những người trưởng thành mặc nó.
Ít ra anh có nhiều thì giờ để luyện tập violon.
Và cảm thấy hối tiếc cho bản thân.
Con trai tôi đã lớn. Nó đã hứa hôn với một thiếu nữ xinh đẹp.
Và nó đã gia nhập ngự lâm quân. Mỗi lầm lỗi của tôi giờ được nhìn thấy qua hình ảnh của nó.
Với tất cả những gì tôi mong muốn cho nó, nó lại muốn bỏ nhà đi.
Vui cả đêm chứ, Raoul?
Nhìn xem ai đến thăm này.
Chuyện gì vậy?
Con không muốn biến cô ấy thành góa phụ với việc hỏi cô ấy làm vợ.
Con được gọi trở lại trong đoàn.
Chuyện này thật vô lý.
Con đã phục vụ ở tiền tuyến lâu rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.