Tag

Tag

Stáhnout Vietnamese titulky

Informace o verzi

Tag (2018) Blu-ray
Komentář od The_Overseer
Phụ đề cho bản Bluray. Mong các bạn ủng hộ ~

Tagy

Blu-ray
blu-ray
Blu-Ray
Zveřejněno: 2019-03-14
Stažení: 54
Pro sluchově postižené: No

Náhled titulků v jazyce Vietnamese

Prvních 200 řádků.

Bộ phim được truyền cảm hứng từ câu chuyện có thật.

Có ai đó đã từng nói, "Không phải chúng ta ngừng vui chơi vì chúng ta đã già.

chúng ta trở nên già vì chúng ta ngừng vui chơi."

Khi còn bé, bạn không thể hình dung nổi

nếu phải chơi với lũ bạn khác đâu.

Các bạn nghĩ tụi mình sẽ mãi là bạn thân của nhau.

Ai cũng biết là, hầu hết mọi người không duy trì được tình bạn lâu dài.

Nhưng với nhóm bạn của tôi, chúng tôi có cách giữ vững tình bạn.

Chúng tôi chỉ cần không bao giờ ngừng vui chơi.

Tôi hay nghĩ rằng bí quyết chỉ đơn giản vậy thôi, chơi một trò chơi

đã tạo nên con người tôi của ngày hôm nay.

Vậy, con người anh lúc này là muốn làm một lao công.

Vâng.

Tiến sĩ Malloy, tôi đang xem sơ yếu lý lịch của anh.

Nó ghi là anh có bằng Tiến sĩ chuyên ngành thú y

và phòng khám của anh đang ăn nên làm ra.

Nghe này, đến một lúc nào đó trong đời,

anh sẽ phải dành thời gian suy ngẫm.

Tự hỏi rằng, "Điều gì mới thực sự quan trọng? Mục tiêu trong đời anh muốn hoàn thành là gì?"

Vậy, để tôi hiểu cho đúng nhé.

Trong số các mục tiêu đó, anh không có nhảy dù, leo núi

không thì nhảy thiết hài? Hay khiêu vũ với bầy sói?

Mà theo tôi thì cảnh đó phải có ý nghĩa lắm.

Họ sẽ không làm thành phim nếu cảnh đó vô nghĩa, đúng chứ?

Với tôi thì, công việc tôi muốn làm

là đánh bay mùi khai trên bệ ngồi bồn cầu của người ấy.

Ý anh là ngài giám đốc.

Ngài Callahan à.

Ừ, đó là một người tài giỏi. Dựng nên một công ty tiếng tăm.

Anh có việc nào có thể khiến tôi tới gần người đàn ông đó, thì giao cho tôi.

Rồi. nghe này anh bạn.

Thực sự là, bình thường thì tôi sẽ chỉ kêu anh

biến khỏi văn phòng của tôi, hiểu không nào?

Nhưng bọn tôi đang cần người, nên anh có thể bắt đầu làm hôm nào?

Tôi đã bắt đầu rồi đấy.

Thế là thế quái nào?

- Ờm... - Tôi còn chưa bật nắp lon mà.

Ờm... Xin lỗi. Tôi hơi nhanh nhảu.

Hôm nay. Tôi có thể bắt đầu làm luôn.

- Tôi mua cho anh một lon coca khác? - Mua đi thì tôi không khó chịu nữa.

- Được. - Nhưng đừng có vứt đồ còn mới đi nữa.

Anh sẽ không phải thất vọng đâu.

Chúng ta không cần bắt tay đâu.

- Được. Tôi sẽ trở lại ngay. - Ờ.

Mấy tên da trắng này.

Được rồi, Bob. Mày là tổng giám đốc của một công ty trong top 800 của Fortune rồi.

Mày xứng đáng có được sự tôn trọng của các đồng nghiệp cũng như các đối tác

và do đó mày sẽ được các ông lớn để mắt đến.

Tạp chí phố Wall.

- Cô Crosby. - A, chào anh.

- Xin chào. Tôi là Bob Callahan. - Tôi là Rebecca.

- Cám ơn cô đã dành thời gian cho buổi phỏng vấn. - Không sao.

Chúng ta bắt đầu luôn chứ?

- Ừ, triển luôn thôi. - Được rồi. Đây là những điểm nổi bật về công ty tôi

mà tôi muốn biên tập viên các cô thể hiện rõ.

Chúng tôi hoạt bát. Chúng tôi năng động. Chúng tôi vui tính.

Ờm... Vậy bàn về chủ đề tiểu đường đi.

Anh Callahan, anh phản ứng thế nào về ý kiến cho rằng ngành của anh

lợi dụng bảo hiểm nội bộ để xóa rủi ro chi tiêu ngoài bảng cân đối?

Chà, câu hỏi thú vị thật.

Khó nhằn, nhưng rất thẳng thắn.

Ờm... Có lẽ tôi sẽ trả lời rằng tôi thấy ấn tượng về công ty Freedom Atlantic

ở chỗ chúng tôi không giống những công ty bảo hiểm khác.

Ờ... Là công ty khá lớn, nhưng cũng khá nhỏ.

Nhỏ à.

Chúng tôi, ờm...

Cô hiểu mà, chúng tôi đầu tư nhiều...

Ờm... Nhưng cũng rất khiêm tốn.

Và chúng tôi hoạt động khá toàn cầu...

- Nhưng cũng chú trọng trong nước. - Đúng ý tôi đấy.

Xin thứ lỗi. Anh có thể dọn dẹp vào lúc khác được không?

Chúng tôi đang dở công việc. Thưa anh?

E là không được đâu, Bob.

Trời ạ, Hoagie!

Cậu đang làm cái gì ở đây? Sao cậu qua mặt nhân viên an ninh được?

Đâu có. Tớ làm ở đây mà.

Cậu xin việc ở công ty tớ, để có thể bắt được tớ à?

Thôi nào, Bob, cậu thua rồi.

Cậu nghĩ tớ không thể chạy khỏi phòng họp của mình à?

- Cậu định chạy đâu? - Bất ngờ chưa?

Xem đây, vì tớ sẽ thoát khỏi đây.

- Trời. - Kinh thật!

- Ôi đau. - Cậu ổn chứ?

Trời ạ! Được rồi. Cậu thắng.

Tớ thua.

- Chán thật. - Đến lượt cậu.

Nào. Rất vui được gặp lại cậu.

- Lâu rồi không gặp. - Cậu sút cân đấy à?

Ừ, một ít thôi. Nghe này, có chuyện lớn rồi.

Jerry định nghỉ chơi.

Gì cơ? Vớ vẩn!

Tớ thề luôn. Sau lần này, cậu ấy sẽ nghỉ hẳn.

Cơ mà, tớ còn buổi phỏng vấn đang dở. Thế nên...

- Từ tờ tạp chí phố Wall ư, tuyệt thật đấy! - Cám ơn anh.

Phải cám ơn cô mới đúng, vì đã khiến cậu ấy mất cảnh giác.

Cô mà để Bob nói về bản thân,

thì cậu ta cứ nói dài nói dai mãi thôi.

- Hai ta ra ngoài nói được chứ? - Ừ.

Ra ngoài rồi nói được không? Tôi hứa sẽ trở lại ngay.

Còn ba ngày nữa là hết tháng Năm. Tức là ta có 63 giờ

để tập hợp cả bọn, và bắt cậu ta.

Tuyệt. Chúng ta có thể bàn tiếp trong bữa tối.

Sao? Không được. Ta phải đi ngay!

Không phải cậu còn dọn phòng vệ sinh hay gì đó sao?

- Đúng là có thật. - Được rồi, cậu biết gì không?

Bỏ cái thứ lố bịch này ra và làm việc đi.

Để sau hẵng nói tiếp.

- Tớ sẽ nghỉ việc đấy, Bob. - Không cần đâu. Cậu bị đuổi rồi.

Tốt thôi. Vì đãi ngộ ở đây chán lắm!

Không đúng đâu.

Cũng phải. Đãi ngộ hấp dẫn thật.

Chào cô, xin lỗi đã làm mất thời gian. Chúng ta nói tới đâu rồi nhỉ?

- Là... Tiểu đường. Đúng rồi. - Giải thích đi.

À, tuy tôi không phải bác sĩ, nhưng biết có 2 loại.

Loại Một được gọi là "Tuýp Một".

Và Loại Hai thường khởi phát khi trưởng thành.

Không. Anh ta cơ.

- Cậu còn làm gì vậy? - Hoagie, cậu muốn gì nữa?

Cậu đã chạm tớ rồi. Đến lượt tớ đúng không?

Cậu vẫn còn ngồi đó như chưa hề nghe tớ bảo rằng

chúng ta phải bắt đầu hành động ngay.

Vì năm nay chúng ta rất có khả năng bắt được Jerry.

Năm nào cậu chả nói thế.

Ừ, nhưng năm nay thì khác.

Cậu cũng nói y hệt luôn.

- Nhưng năm nay rất rất khác. - Năm ngoái cậu nói thế rồi.

Rồi, cậu nói đúng.

Nhưng năm nay thực sự khác mọi năm.

Bởi vì

chúng ta biết chính xác cậu ta sẽ ở đâu và khi nào.

"Tiệc cưới của Susan và Jerry. Thứ bảy, ngày 31 tháng 5."

Cậu ta cực dễ tóm luôn!

Chúng ta phải hợp sức với nhau. Và phải bắt Jerry ngay,

không thì ta sẽ chết.

Gì cơ?

Cuối cùng ai chả chết. Cậu hiểu ý tớ mà.

Thôi nào, Bob.

Cậu muốn trở nên già cỗi, hay cậu muốn chơi tiếp?

Chơi tiếp.

Trả lời đúng rồi.

- Rất vui khi gặp cô. - Rất tiếc, tôi phải đi bây giờ.

Không.

Chờ đã.

Không thể tin được là cậu ta chuẩn bị kết hôn, và còn chẳng thèm gọi cho chúng ta nữa.

Lại chả thế, lúc mới biết tớ cũng bực lắm, rồi lại chạnh lòng.

Nhưng, cái lúc mà cậu ấy nhận ra mình đã thua thì.

Ngay cả cậu ta cũng thấy khó tin nữa là.

Một trong hai người có thể cho tôi biết có chuyện gì đang diễn ra không?

- Không đăng báo chứ? - Không đâu.

Tuyệt. Chuyện là thế này. Nhóm bạn chúng tôi đã chơi

trò đuổi bắt tận 30 năm rồi

- Gì cơ? - Cứ mỗi năm, trong cả tháng Năm, chúng tôi chơi đuổi bắt.

Trò ta hay chơi hồi còn nhỏ ấy.

Nhưng bọn tôi không còn sân chơi nữa, và mỗi người thì sống ở những thành phố khác nhau.

Vậy nên, cô không thể biết được lúc nào thì bọn nó sẽ xuất hiện.

Có thể cô đang mua sắm ở siêu thị, thì bạn của cô nhảy ra khỏi cốp xe

rồi chạm vào cô. Lượt của cô.

Sự thật thú vị nhất là...

Bạn của tôi, Jerry, chưa bao giờ bị bắt.

Anh ta chưa bao giờ bị bắt là sao?

Các anh chưa bao giờ chạm tay lên người anh ấy à?

Trong cả tháng Năm thì chưa bao giờ. Suốt 30 năm luôn.

Sao các anh không tới nhà anh ta mà bắt?

- Không dễ thế đâu. - Sao không?

Bởi vì...

Lý do đầu tiên là, cậu ấy chạy nhanh như ma đuổi.

Không tài nào bắt kịp.

Còn nếu cô nghĩ đã dồn cậu ta vào góc rồi,

thì cậu ta trở nên cục súc và hung dữ như mấy con thú hoang vậy đó.

Và nếu cô nghĩ đã bẫy được thú hoang rồi ấy mà,

cậu ta vẫn thoát được.

Sao vừa rồi lại thoát được?

Tới giờ tôi vẫn chịu. Không biết luôn.

Cậu ấy là người chơi đuổi bắt giỏi nhất.

Và giờ cậu ấy muốn nghỉ để giữ thành tích tuyệt đối,

khiến cả bọn chúng tôi trông như mấy tên đần vậy.

- Như bọn ngốc! - Cậu ấy bị kích động rồi.

Đến rồi.

- Khoan đã, anh không được đi. - Cô Crosby, tôi xin lỗi.

Tôi sẽ bảo ai đó trong công ty gọi cho cô sau.

Chúng ta sẽ sắp xếp lịch phỏng vấn ngay khi tôi quay về.

Không.

- Không á? - Không. Kế hoạch thay đổi rồi.

Tôi sẽ đi cùng anh. Đây mới là câu chuyện.

- Sao cơ? Không được. - Đi cùng đi. Đây là trò chơi tuyệt nhất quả đất đấy.

Tớ không nghĩ cô ấy định viết về trò chơi của chúng ta.

Tôi không biết mình định viết về cái gì,

nhưng tôi cảm thấy một câu chuyện về

những người trưởng thành dành trọn một tháng

mỗi năm để cùng chơi một trò chơi của trẻ con rất thú vị.

Cực thú vị luôn. Cô nói đúng đấy. Lên đi.

Tớ không nghĩ cô ấy muốn nói thú vị theo nghĩa tích cực đâu.

- Vào đi, Bob. - Tốt thôi! Kệ mẹ nó, đến đâu thì đến.

Được rồi, đã mồi xong rồi đây, bố ạ.

Này! Cám ơn con.

Thẳng thắn mà nói gì. Kể từ khi vợ con mất,

Bố thực sự là "tảng đá" ngáng đường con đấy.

Thế nên, cảm ơn bố.

Bố cảm kích sự thẳng thắn của con...

Nhưng vợ con đã chết đâu.

More Vietnamese subtitles for Tag

Komentáře

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left