Prvních 200 řádků.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Em rất lo cho con.
Ừ. Anh chưa từng thấy con buồn thế.
- Đúng. - Thằng bé rất buồn.
Thằng bé nói với em là sẽ không bao giờ viết truyện nữa.
- Thật à? - Ừ.
Nhảm nhí!
Ngớ ngẩn!
Mình sẽ đốt hết đống này!
Sợ vụ tối nay sẽ khiến con bí bách,
hay thành vết thương ám ảnh.
Tội nghiệp.
Thằng bé sáng tạo, nhưng ta để con đi quá xa với đam mê kinh dị.
Anh hiểu vì sao chúng nghĩ nó hơi lập dị.
Có lẽ sẽ dễ dàng hơn nếu thằng bé bình thường hơn.
Em nghe thấy gì đó.
- Alex? - Anh không nghe thấy gì.
TẦNG HẦM
Sẽ hoàn hảo lắm, Lucy…
như một gia đình lớn hạnh phúc.
Con em…
và con anh.
Tuyệt. Nhà Brady Bunch hút máu.
Phim Lost Boys?
Anh vẫn muốn em, Lucy.
Anh chưa đổi ý chuyện đó đâu.
- Lần này ta không mời mi, Max. - Michael.
Michael!
- Đừng động vào mẹ tôi! - Sam, đừng!
Không, Sam!
Mình ở đâu?
Xin chào?
Xin chào?
Có ai không?
Con bị nhốt!
Mẹ!
Bố!
Xin chào?
Cứu!
Tên ngươi là gì?
Alex.
Alex Mosher.
Alex.
Alex!
Làm ơn.
Hù.
Nhanh. Ta là phù thủy bận rộn. Ngươi thạo việc gì?
Tôi…
Thấy không?
Căn hộ dụ chúng vào.
Căn hộ làm thế đấy.
Lũ trẻ này,
chúng vô dụng với ta.
Ngươi hiểu chưa? Nên thử lại nhé.
Ở ngươi có điều gì đặc biệt không?
Lý do ta nên để ngươi sống?
Và đứng lên.
Lại gần đây.
Tạm biệt, Alex.
BÓNG HÌNH TRONG GƯƠNG
Tôi có viết truyện kinh dị.
Ngươi vừa nói "truyện kinh dị"?
Tiếng gì vậy?
Không hỏi.
Sách của tôi. Tôi viết truyện vào đó.
- Đêm muộn mà ngươi làm gì với nó? - Tôi…
- Tôi định đem đốt ở phòng hơi tầng dưới. - Đốt? Tức là không hay.
- Đâu. - Tạm biệt Alex.
Hay mà. Rất hay là khác.
Sách Nightbook?
Đừng bìa hay mà nội dung dở nhé.
Mỗi tối ta sẽ cần một truyện.
Truyện phải hay đấy, và phải kinh dị,
không ngươi sẽ mất mạng.
Chào.
Mèo con!
Bé con ranh mãnh này.
Sao mày vào đó?
Nơi này là gì?
Tivi đâu?
Cửa chính đâu rồi?
Chúa ơi.
Cậu làm tớ sợ.
Gì?
- Cậu là trẻ con. - Còn cậu là thiên tài.
- Tớ là Alex. Còn cậu? - Cậu nói nhiều. Tuyệt lắm.
Tớ là Yasmin.
Cậu cũng là tù nhân?
Không, tớ đi nghỉ.
Đồ ăn đây.
Mong cậu thích bơ lạc. Tớ từng thích.
Đồ trong tủ này là cấm.
Đừng nghĩ Natacha để lọt viên bỏng nào.
Lenore kể hết.
Ra đi, đồ ác quỷ.
Đó là con mèo vô hình?
Với cậu là mèo, với tớ, gián điệp của Natacha.
Natacha là…
Động não đi. Mụ là phù thủy.
Lenore là thứ không lông nhăn nheo bám cậu,
đột ngột xuất hiện.
Nó xì đểu tớ vì một cốc mì.
Tớ ghét nó.
Đừng đứng. Giúp tớ dọn trước khi mụ về.
Mụ ta đâu, Natacha ấy?
Không rõ hành tung, mà mụ muốn đi đâu chả được.
Căn hộ này là hộ chiếu siêu hạng.
Ta có việc phải làm. Tớ sẽ giúp cậu.
- Hộ chiếu? - Căn hộ đi khắp thế giới, dụ dỗ trẻ em.
Tớ từ New York. Brooklyn.
Tớ sống ở Washington. Washington, DC.
Hay từng sống ở đó.
- Không rõ ta còn ở Brooklyn không. - Căn hộ di chuyển?
Khi cần thịt tươi.
Không phải nghĩa đen.
Tưởng cậu viết truyện kinh dị.
Hết rồi.
Ta-da.
Tuyệt quá đi mất.
Sao mà…
Ý tớ là, chao ôi!
Không thể nào.
Xin chào!
Sao lại thế được?
Căn hộ làm được hai việc.
Dụ lũ ngốc như ta vào,
và đủ chỗ chứa…
Tuyệt quá đi mất.
…bất cứ thứ gì.
Empty Classroom and Other Creepy Stories. Nightdreams and Daymares.
Whispered Tales.
Mụ thích truyện thật.
Cậu nói hết thích mấy thứ đó rồi mà.
- Tớ thì không thích. Bạn tớ cơ. - Bạn cậu?
Cậu ấy… thích truyện kinh dị.
Còn tớ? Không.
- Cậu ấy chán lắm. - Ừ, chán thật.
Được. Mụ bắt tớ đọc cho mụ
một truyện kinh dị mỗi đêm, nhưng sách trong này được đọc hết rồi.
Hết rồi?
May cậu biết kể chuyện.
Mụ cần cậu, nên vào việc đi. Mụ muốn nghe truyện kinh dị tối nay đấy.
- Mỗi ngày, viết nhiều nhất có thể. - Tớ…
Thôi đi. Tối qua tớ nghe cậu nói về Nightbook rồi.
Ồ, cái đó.
Tớ chán viết rồi.
Thế thì thích lại và viết truyện mới đi, vì nếu không…
Mụ sẽ giết tớ. Tớ biết.
Giết là còn may cho cậu đấy.
Giờ đây là đời cậu.
Quên gia đình, bạn bè đi.
Tập trung tỏ ra có ích với mụ.
Muốn sống?
Viết truyện kinh dị.
Tớ không viết gì cả,
vì tớ sẽ trốn đi.
Cậu sẽ chết.
Thôi nào, mở ra đi.
Đâu rồi?
Lối ra khác.
Khỉ thật.
Luôn như thế.
Đứa nào cũng tìm cách bỏ trốn.
Không có đường trốn.
Hiểu chưa?
Hiểu chưa?
Ngươi cố tình bắt ta đợi à?
- Không, tôi rửa bát. - Ngồi đó.
Tôi bắt đầu đọc nhé?
SÂN CHƠI
Đợi ta yên vị đã. Thật đấy.
Đó là gì?
Ngươi biết trẻ con mà hỏi nhiều quá thì sẽ bị sao không?
Muốn biết không?
Nên, Người Kể Chuyện,
hôm nay ngươi tìm cách tẩu thoát.
Yasmin cũng từng có giai đoạn nổi loạn.
Nhưng ta tò mò một điều.
Sao lại đem truyện của ngươi đi đốt?
Gì vậy?
Đọc đi. Ngay.
"Khi bạn thân là Jenny mất, tim Todd vỡ thành ngàn mảnh".
Tim vỡ? Ta thích rồi đấy.
SÂN CHƠI
"Ai cũng tránh xa Sân Foster vào buổi tối.
Họ biết truyền thuyết. Trước bình minh, bọn trẻ đã chết…
Không. Xin lỗi, không.
Ai cũng biết ma ám nơi thân thuộc,
đâu phải nơi công cộng.
Bà chắc chứ?
Ta chắc.
Tiếp đi.
"Todd bước tới sân chơi. Cậu đi đến cổng.
Ngay khi đặt chân qua ranh giới,
bọn trẻ…
ríu rít, chơi đùa.
Bỗng một cậu bé ló ra từ cầu trượt.
Tầm mười tuổi, mặc như trẻ bán báo thập niên 20".
Thô lỗ. Chào đi chứ.
Này.
No comments yet. Be the first to leave one.