Prvních 200 řádků.
Một nhà tiên tri đã từng hỏi,
"Ta là con người vì ta nhìn ngắm các vì sao,
hay ta ngắm các vì sao vì ta là con người?"
Chẳng có nghĩa gì cả.
Các ngôi sao có nhìn lại không?
Giờ, đó mới là câu hỏi.
Nhưng tôi xin kể trước.
Cậu chuyện của ta bắt đầu từ đây,
cách đây 150 năm ở Học Viện Khoa học Hoàng gia
ở London, Anh,
có một lá thư được gửi tới, hỏi một câu rất lạ.
Nó đến từ một cậu bé nông thôn, nhà khoa học đã đọc
nghĩ rằng đó là trò đùa nào đó.
Nhưng ông ta cũng lịch sự trả lời,
giải thích rằng câu hỏi thật vớ vẩn.
...HÃY CỨ SỐNG ĐI. MẾN,
Và gửi tới chàng trai sống ở một ngôi làng có tên Bức tường,
đặt tên thế, như cậu bé đã nói, vì có bức tường chạy dọc ngôi làng,
Một bức tường mà, theo chuyện dân gian, chứa đựng một bí mật phi thường.
Tôi chịu trách nhiệm bảo vệ cổng tới thế giới khác.
Và cậu bảo tôi cho cậu đi qua?
Phải. Bởi vì, nói thật, đó chỉ là cánh đồng.
Nhìn này, ông có thấy thế giới nào ở đó không?
Không. Ông thấy một cánh đồng. Ông có thấy cái gì không giống người không?
Không. Và ông biết vì sao không? Đó là cánh đồng.
Hàng trăm năm rồi, bức tường đã ở đây.
Hàng trăm năm rồi, ranh giới này được bảo vệ 24 trên 24.
- Chà... - Một lời nữa thôi,
tôi sẽ đưa cậu tới Hội đồng của làng đấy!
- Chà, chắc không còn cách nào. - Đúng thế.
- Tôi nên về nhà thì hơn. - Đúng thế đấy. Tạm biệt, ông Dunstan.
Cho tôi gửi lời hỏi thăm bố cậu.
Dừng lại!
Dừng lại!
Ta chả có thời gian cho người vô ích.
Tới đây và trông hàng này.
Ta đến Hoàng Tử Bị Giết uống chút đây.
Anh có thích gì không?
Chắc chắn rồi.
Ý tôi là, chính những cái này, cái màu xanh.
Chúng bao nhiêu?
Có thể là màu tóc của anh.
Hay là những ký ức trước khi anh ba tuổi.
Sẽ kiểm tra nếu anh thích.
Dù sao, anh cũng không nên mua cây hoa chuông. Hãy mua cái này.
Cây giọt tuyết.
Nó sẽ mang lại may mắn.
Nhưng giá nó bao nhiêu?
Một nụ hôn.
Bà ta đi chưa?
Đi theo tôi.
Tôi là công chúa, bị bẫy về làm nô tỳ cho mụ phù thủy.
Anh sẽ thả tôi ra chứ?
Đó là sợi xích bị yểm bùa. Tôi chỉ được tự do khi bà ta chết.
Tôi xin lỗi.
Chà, nếu tôi không thể thả cô ra, cô muốn tôi làm gì cho cô?
Vậy, nhà khoa học đã sai.
Bức tường đã thành công nhiệm vụ của mình
giấu đi thế giới thần tiên của Stormhold.
Chàng trai trẻ quay về nhà ở Anh đêm đó,
hy vọng chuyến thám hiểm của mình sẽ sớm bị lãng quên.
Nhưng chín tháng sau, anh ta nhận được món quà lưu niệm đầy bất ngờ.
Cái này được để lại cạnh bức tường cho anh. Ở đây có nói tên thằng bé là Tristan.
ÁNH SAO THẦN TIÊN
Tristan? Đừng quên hoa nhé.
Vâng. Con có rồi. Cảm ơn Bố.
Mười tám năm trôi qua, và em bé Tristan đã lớn lên,
không biết gì về gốc gác bất thường của mình.
Nhưng không phải em bé đã lớn thành cậu bé thế nào.
Đây là câu chuyện Tristan Thorn đã thành người đàn ông thế nào,
một thử thách lớn hơn rất nhiều.
Để đạt được nó,
cậu ấy phải giành được trái tim tình yêu thật sự của mình.
- Anh ấy đấy! - Anh ấy đấy!
Humphrey à?
Không, Tristan đây.
Tôi để quên cái gì ở cửa hàng sao?
Không. Tôi chỉ nghĩ tôi có thể...
Tristan Thorn,
kẻ bán hàng ban ngày, kẻ nhìn lén ban đêm.
Không có chút quyến rũ nào cả?
Humphrey, không cần phải làm thế.
Hãy lịch sự với cậu bé nghèo.
Cái đó là cho Victoria hả?
Mày chả bao giờ tự bảo vệ được mình ở trường, Tristan.
Thực ra, tao còn chả nhớ mày giỏi gì không nữa.
Humphrey, thế đủ rồi.
Cậu có sao không?
Không sao, ổn cả.
- Con ăn sáng chứ? - Không, con muộn làm rồi.
- Con ổn chứ? - Vâng. Ổn mà. Sao ạ?
Ồ, bố không biết. Tối qua, mọi thứ thế nào?
Ồ, rất ổn. Rất là ổn ạ.
TẠP HÓA THỨ HAI VÀ CON TRAI
Xin chào, Tristan.
- Victoria. - Cho tôi nửa cân đường.
- Được. - Xem nào, một túi bột, 12 quả trứng nữa.
Nghe này, tôi xin lỗi về tối qua. Humphrey đã thô lỗ quá.
Tôi cần thêm một túi khoai tây và một ít sô cô la nữa.
Tối nay tôi đến gặp cô được không?
Không, nhưng anh có thể đưa tôi về.
Bây giờ sao?
Được chứ. Được, tôi đi được.
Bố ơi, con mất việc rồi.
Bố, con không... Con mất việc rồi. Con xin lỗi.
- Bố... - Con mất việc rồi.
Phải, ta đã nghe thấy.
Bố, con xin lỗi. Con...
Có thể ông Thứ Hai nói đúng. Con đang tự lừa bản thân.
- Con không xứng với Victoria. - Ông ta nói thế sao? Thật là nhảm nhí.
Bố có muốn biết chuyện tối qua không?
Yeah.
Không hay tí nào.
Con chỉ đang lãng phí thời gian.
Con không giống Humphrey.
Tristan, ta có thể nói với con những người ta từng ghen tỵ khi ta còn nhỏ
đều sống cuộc đời tầm thường.
Vì thế khi con khác với đám đông. Ta lại thấy đó là điềm lành.
- Tristan, tôi đã nói rõ... - Tôi biết. Cô bảo tôi đừng tới.
Tôi có thứ này cho cô. Một điều bất ngờ.
Không. Này.
Một tuần nữa mới tới sinh nhật tôi, anh biết mà.
- Tôi chưa từng uống sâm panh bao giờ. - Tôi cũng thế.
Chúa ơi! Thứ này ngon quá!
Sao anh... Sao cậu bé bán hàng như anh mua nổi thứ này?
Tôi không bán hàng.
Chúa ơi, tôi rất tiếc. Giờ anh định làm gì?
Không. Tôi không phải cậu bé bán hàng. Tôi chỉ làm việc ở cửa hàng.
Giờ thôi rồi. Tôi sẽ tự do sống cuộc đời mình muốn.
Chỗ này chắc là toàn bộ tiền tiết kiệm của anh.
Có sao đâu? Tôi có thể kiếm nhiều hơn. Tuyệt vời là ở đó.
Tôi không định chỉ ở trong Thành.
Cả thế giới rộng lớn ngoài kia, tôi sẽ kiếm được nhiều tiền.
Giờ anh nghe giống Humphrey rồi đấy. Anh ấy đi khắp nơi.
Anh có biết anh ấy đi đến tận Ipswich chỉ để mua nhẫn cho tôi?
Ipswich sao?
Victoria, tôi đang nói tới London hay Paris hay...
Chiếc nhẫn? Sao anh ta lại... Nhẫn gì thế?
Nghe đồn là anh ấy định cầu hôn tôi vào sinh nhật tới.
Anh ta định...
Và cô sẽ đồng ý.
Tôi không thể từ chối khi anh ấy lặn lội đến tận Ipswich.
"Lặn lội đến Ipswich"?
Victoria, để cưới được cô, tôi sẽ vượt đại dương hay lục địa.
- Thật sao? - Thật.
Để cưới được cô,
tôi sẽ đi tới cánh đồng vàng ở San Francisco
và mang về cả đống vàng cho cô.
Tôi sẽ làm thế.
Tôi sẽ tới Châu Phi và mang về cho cô viên kim cương lớn như nắm tay.
Hay tôi sẽ đi Bắc Cực và giết một con gấu trắng
để mang đầu nó về.
Đầu con gấu trắng?
Anh buồn cười quá, Tristan.
Người như anh và người như tôi, chúng ta không thể...
Tôi phải đi. Muộn quá rồi.
Chờ chút. Hãy uống hết rượu sâm panh đã.
Được thôi.
Nếu Tristan biết được các vì sao nhìn xuống Trái đất thế nào,
anh ta sẽ xấu hổ khi biết
có người chứng kiến cảnh này.
Nhưng, thật may mắn cho anh ta,
gần như mọi ngôi sao trên trời ở thời khắc đó,
đều hướng mình về mảnh đất phía bên kia tường,
nơi mà Vua toàn vùng Stormhold đang sắp lâm chung,
đó là một sự trùng hợp vì hành động cuối cùng của Nhà vua
sẽ thay đổi vận mệnh của Tristan mãi mãi.
Secundus đâu rồi?
Anh ấy đang tới, thưa Cha.
Vậy ta nên đợi.
Xin lỗi đã đến muộn, thưa Cha. Con đã phi tới ngay khi có thể.
Septimus.
Primus.
Tertius.
Về việc thừa kế ngai vàng,
Trong bảy đứa con trai của ta, chỉ còn bốn người đứng đây.
Thật khác hẳn với truyền thống. Ta đã có 12 anh em.
Cha đã giết hết bọn họ để lấy ngai vàng
trước cả khi cha của cha, Nhà Vua, bị ốm.
Chúng con đều biết, thưa Cha. Cha dũng mãnh và gan dạ.
Và xảo quyệt. Quan trọng nhất là xảo quyệt.
- Secundus. - Vâng, thưa Cha?
Hãy nhìn qua cửa sổ. Nói với ta con thấy gì.
Con thấy cả vương quốc, thưa Cha.
Cả vương quốc Stormhold.
- Và? - Vương quốc của con?
Có thể. Nhìn lên trời đi.
Secundus. Sextus. Quartus. Quintus.
Các anh còn sống. Các anh...
Bị kẹt thế này đến khi Vua mới lên ngôi.
Tôi suýt được truyền ngôi.
Chà, ít ra anh cũng vẫn giữ được vẻ ngoài.
Ôi, làm ơn. Các anh không tức giận vụ giết người đó chứ?
- Ý tôi là, cách đây 10 năm ý. - Phải.
Giết chết tôi giúp anh nhiều đấy.
Vì giờ anh đã là Vua của toàn vùng Stormhold.
Ồ, xin lỗi. Khoan đã. không phải. Anh chết rồi.
Una? Una?
Không, là con, thưa Cha, con trai của Cha.
Tertius.
No comments yet. Be the first to leave one.