Prvních 200 řádků.
Thường khi bị phạt bọn trẻ sẽ nghe lời, nhưng thằng nhóc này bướng lắm.
Nó không biết sợ.
Một lần nó đánh hết ba đứa lớp chín.
Bọn chúng to con hơn cả nó.
Còn bố mẹ nó?
Bố là vận động viên Taekwondo Olympic.
Mẹ thi đấu thể dục dụng cụ Olympic.
Họ qua đời trong một tai nạn xe hơi.
Một tài xế xe tải ngủ gật và đâm vào xe họ.
Không biết hên hay xui, mỗi nó là sống.
Nghe nói anh cần tìm một đứa như thằng bé.
Đây là chuyện tuyệt mật, anh biết đấy.
Nghe nói cậu em rất hiếu chiến.
Hạ được cả mấy đứa lớp chín à?
Bố cậu là Kim Tae Seung, phải không?
Anh biết bố tôi à?
Huy chương bạc môn Taekwondo, Kim Tae Seung.
Ông ấy làm rạng danh đất nước ta.
Lớn lên cậu muốn làm gì?
Vận động viên Taekwondo như bố à?
Cậu có cái gan của một kẻ đạt huy chương vàng đấy.
Tôi chỉ muốn vẽ truyện tranh thôi.
Truyện tranh ư?
- Sao lại muốn thế? - Vì khi vẽ tâm trạng tôi tốt lên.
Khi tôi vẽ, tôi quên đi mọi thứ.
Tôi không nghĩ đến những thứ xấu nữa.
Vớ vẩn!
Là đàn ông phải biết mơ lớn.
Cái gì? Truyện tranh ư?
Cậu không muốn làm rạng danh đất nước như bố cậu à?
Anh đi với tôi nào.
CƠ QUAN MẬT VỤ CHỐNG KHỦNG BỐ
Jason Lee.
Hoạt động ở Triều Tiên, Trung Đông và Trung Á.
Chúng tôi xác nhận đã có 38 vụ tấn công khủng bố và bắt cóc.
Một gã khủng bố toàn cầu.
Không rõ quốc tịch, nhưng gốc là người Hàn Quốc.
Vài năm trước, đặc vụ Jun đã bắt hắn ở Vladivostok.
Dù Jun để vuột mất hắn,
Jason đã bị trọng thương và để lại sẹo trên mặt.
Hắn là kẻ đứng sau
vụ nổ ngân hàng Hansem hôm qua.
Hiện xác nhận đã có 27 người thiệt mạng.
May thay,
em trai Jason, người đánh bom theo lệnh của hắn ta đã bị bắt.
Đó là nhiệm vụ đánh lẻ của đặc vụ át chủ bài Jun.
Jun.
Ta phải trừ khử Jason vì những sinh mạng vô tội đã bị hắn giết hại.
- Vâng! - Vâng!
CUỘC THI PHIM HOẠT HÌNH
Mã số 9. Quay về căn cứ.
Sếp, nhỡ hắn chết thì sao?
Phải ép hắn khai ra.
Biết bao người vô tội đã bỏ mạng vì chúng.
Có tin là tàu của anh trai hắn sẽ sớm rời Busan.
Khử hắn trước khi hắn rời lãnh hải.
Cheol!
Lớn hơn nhiều rồi đấy.
Sao lại đến đây?
Đây là một phần huấn luyện.
- Nhìn kĩ nhé. - Vâng.
Nó sẽ tiếp bước cậu thành át chủ bài tiếp theo của đội Shield.
Tiền bối là thần tượng của tôi!
Thần tượng gì chứ...
Chẳng qua ta bị lôi vào đây thôi.
- Chúng ta là người được chọn! - Đúng vậy.
Hắn tắt thở rồi!
Chuẩn bị đêm nay hãy tiêu diệt Jason.
Vâng.
Ba phút nữa tới điểm thả.
Quá nguy hiểm.
Anh có nên yêu cầu ngừng nhiệm vụ không?
Nghĩ họ cho tôi dừng à?
Tiếp tục nhiệm vụ.
Nếu tôi bỏ mạng khi làm nhiệm vụ,
lấy cái này làm ảnh tang cho tôi.
Không có chuyện đó đâu.
Ai biết số phận mang lại gì cho chúng ta.
Đi!
Đặc vụ Jun! Nguy hiểm đấy! Mở dù đi!
Gì thế này? Không mở được!
Thử lại đi! Mau lên!
Jun!
Đất nước mang nợ cậu.
Chúng tôi mãi khắc ghi sự hi sinh này.
Các đặc vụ!
Chào!
Tôi rất kính trọng tiền bối.
Tôi mong
giờ cậu có thể
vẽ bao nhiêu tùy thích
ở nơi suối vàng.
Mình có thể bắt đầu cuộc đời mới!
Mình sẽ theo đuổi giấc mơ!
Mình sẽ thành họa sĩ truyện tranh nổi tiếng!
Tiến lên nào.
15 NĂM SAU
Tiêu đời rồi.
Làm sao bây giờ? Không kịp nữa.
CHỦ BÚT
- Alô? - Sao lâu thế?
Đây là kiệt tác hay gì à?
Tôi xin lỗi. Tôi muốn gửi đi lắm
nhưng phần cuối chán quá.
Tôi sẽ trừ lương anh vì nộp muộn.
Sao cơ? Trừ lương ư?
Lương có bao nhiêu đâu mà trừ. Anh biết hoàn cảnh của tôi mà.
Còn công ty chúng tôi thì sao?
Truyện của anh không có ai xem và đánh giá, lại còn nộp muộn.
Anh trụ được tới giờ là nhờ tôi che chở đấy.
Vâng. Tôi luôn biết ơn anh mà.
Vậy ít nhất cũng nộp đúng hạn đi chứ.
Tôi xin lỗi. Trưa nay tôi sẽ gửi.
Đồ ngốc này!
Em bảo anh nộp tiền đúng hạn đi mà.
Cái này em cũng phải lo à?
Anh có hạn nộp bài, anh quên mất.
Em có bắt anh kiếm tiền để trả đâu?
Tiền em vất vả kiếm ra anh chỉ đi đóng hộ cũng không được?
Việc đó cũng không được à?
- Anh đang đi... - Đừng làm em bực mình nữa!
Em đang giận và căng thẳng đấy.
Ngồi xuống đi.
Bình tĩnh lại đi kẻo em còn mệt hơn đấy.
Em bị căng cứng cơ kìa.
Đau! Kệ em đi.
- Em à? - Em muộn rồi.
Hôm nay anh sẽ nộp mà.
Liệu hồn đấy.
Nhớ cho Ga Young ăn trước khi đi học.
Đừng lo. Em quên gì à?
Dạo này Ga Young chán ăn lắm.
Nhà hết xà phòng và giấy vệ sinh rồi.
Thế này không đủ.
Vụ truyện tranh sao rồi?
Anh đang chăm chỉ làm đây.
Đừng lo. Truyện hay lắm.
Ừ.
Đừng làm quá sức.
Mỗi em là làm quá sức thôi.
Ga Young.
Đừng đeo cái này đi ngủ. Dậy. Đến giờ học rồi.
Con muộn học mất.
Con bé này...
- Thôi đi bố! - Dậy đi nào.
- Thôi đi! - Cù lét này!
Con lại viết rap cả đêm đấy à?
Đêm phải ngủ mới lớn được chứ.
Bố cũng thức vẽ truyện mà.
Bố làm để kiếm tiền.
Có kiếm được mấy đâu.
Ngày nào mẹ cũng mắng bố.
Cô ta nói gì với con nít thế không biết?
Ga Young.
Bố vẫn kiếm tiền được mà.
Con muốn có piano điện đúng không?
Bố sẽ làm nên bộ truyện thành công và mua cho con cái xịn nhất!
Cái gì?
Con thắng giải nhất rapper trên "Show Me The Money" còn nhanh hơn.
Gì cơ? Khoan đã! Ăn đi!
Con muộn rồi.
Con bé càng ngày càng giống mẹ.
Cái kết đang thiếu gì đó.
Thiếu gì nhỉ? Bực quá đi mất!
ĐANG TẢI LÊN TỆP ĐÍNH KÈM
EMAIL ĐÃ GỬI
TÔI XIN LỖI VÌ ĐÃ MUỘN
Lại thêm một vụ án mạng kinh hoàng xảy ra.
Cảnh sát đang điều tra cái chết của người đàn ông bị móc mắt ở Busan.
Phát hiện xác một người đàn ông không rõ danh tính khoảng 30 tuổi lúc 4 giờ sáng.
Cảnh sát đã yêu cầu khám nghiệm tử thi để xác minh danh tính nạn nhân.
Dã man thật. Ai dám cho con vào đời?
Ai cũng lo lắng về các vụ án mạng...
WEBTOON TẬP 13 ĐÃ CẬP NHẬT
Trời cao đất dày ơi! Làm ơn...
- Tôi hối hận vì đã đọc truyện. - Sao tôi lại đọc nhỉ?
Dở quá đi. Họa sĩ làm tệ quá.
Tôi vẽ bằng chân còn đẹp hơn.
- Rác rưởi thật. - Rác còn tái chế được.
- Sao nó vẫn còn? - Họa sĩ bỏ việc đi.
- Họa sĩ truyện này là ai? - Chỉ phí thời gian đọc.
Người hâm mộ ủng hộ anh!
Cố lên!
Anh là họa sĩ à?
Không phải.
Đúng rồi. Rõ thế còn gì?
Sống làm gì nữa?
Biết ngay ai viết mà.
Trưởng thành lên đi! Cút xuống địa ngục đi!
Nên tra địa chỉ IP và giết chúng không?
Kim Ga-yeong!
Ga Young!
- Quan sát xem mình đang ở đâu chứ! - Tôi xin lỗi.
Ôi! Suýt nữa thì đâm trúng rồi!
Lại thế rồi! Bố bảo con nghe nhạc nhỏ tiếng thôi mà!
Con quên mất. Con nghe nhạc say mê quá.
Có ngày con gặp tai nạn đấy!
Cái này bị bố tịch thu.
Bố lại hút thuốc à?
- Đâu có. - Con mách mẹ.
No comments yet. Be the first to leave one.