Prvních 200 řádků.
Tại sao là Emmet Ray? Bởi vì anh ấy rất thú vị.
Đối với tôi, Emmet Ray là nhân vật lôi cuốn.
Lúc còn trẻ tôi rất hâm mộ anh ấy.
Tôi nghĩ anh ấy là người chơi guitar tuyệt đối hay...
Và...
Và anh ấy kì cục.
Bạn biết đấy, hoặc...
Nếu từ kì cục chưa đúng, thì đại loại là kiểu thảm hại.
Anh ấy khoa trương và anh ta, bạn biết đấy...
thô lỗ và khó ưa.
Vấn đề là có quá ít thông tin về anh ấy.
Nhưng ta biết anh ấy là một tay guitar tuyệt vời.
Tôi cho rằng anh ấy có lẽ là tay guitar vĩ đại thứ nhì trên thế giới.
Django Reinhardt là thứ nhất...
và tin tôi đi, Emmet thần tượng Django.
Anh kính nể anh ấy.
Có chuyện kể rằng khi thấy anh ta diễn ở Pháp, ảnh đã ngất xỉu.
Ảnh gặp lại Django lần nữa tại một nhà hàng ở Đức,
và ảnh ngất xỉu lần nữa.
Dường như lần nào...
Django sẽ luôn khiến ảnh ngất xỉu hoặc khiến ảnh khóc.
Mối quan hệ của anh ấy với Hattie là hầu hết những gì được biết về anh.
Ý là, có một vài câu chuyện về Emmet Ray trước đó...
nhưng tôi không biết liệu nó có thật hay không.
Lần đầu tiên hình như ai đó nghe về anh ấy là ở Chicago.
Ở một quán ven đường.
Rất vui gặp anh tối nay.
- Lạy Chúa! Hắn ở chỗ quái nào? - Tôi không biết.
Cậu phải kiếm hắn, Dan. Hắn đang nằm say đâu đó.
Chắc ở phòng bida. Lúc nào cũng ở đó.
Mỗi tối là mỗi chuyện.
Hắn tới muộn. Hắn không tới. Hắn say. Hắn té khỏi sân khấu.
- Tuần đầu tôi đã nói đừng thuê hắn. - Mấy giờ đến Emmet Ray?
Nhìn đám đông này. Cậu tưởng họ đến gặp tôi?
Bình tĩnh. Tôi sẽ tìm hắn, được chưa.
Không tin nổi tôi lại phải câu giờ buổi diễn.
Tôi giết thằng này. Chả cần biết nó là nghệ sĩ kiểu gì.
Anh lo chuyện đi. Tôi sẽ tìm hắn. Cứ yên tâm.
Rất vui gặp lại anh.
Thêm 50 nữa anh nợ tôi.
Được rồi. Tôi không ra khỏi thành phố đâu.
Ván nữa?
Tôi nghĩ anh người tới thăm kìa.
Quay lại ngay.
- Kiếm được nhiêu? - Đây là phần anh.
Cô đưa tôi bây nhiêu sao, $30? Gần nửa đêm. $30?
Phân nửa, Emmet. Tất cả tụi tui kiếm.
Tôi không đủ sống. Tôi trả góp xe, tôi sắp mua áo mới.
Xin lỗi Emmet. Làm ăn bị chậm. Đang ngày lễ Do Thái.
Ừ. Và đêm qua trời mưa, và đêm trước thì cô bị ngộ độc thực phẩm.
- Vì tôi uống cái rượu anh pha. - Nghe này, Emmet.
Tôi không biết nói anh sao, nhưng khi tôi ở trên...
giường với một trong những "khách" anh gửi tôi, anh ấy rất phấn khích, và anh ta...
bị đau tim, và anh ấy lăn ra chết.
- Người nào? - Người bán hàng ở Detroit.
- Rồi cô làm gì? - Không gì. Tôi lấy quần áo của mình rồi rời đi.
Vậy không có dấu vết để truy ra chúng ta?
Rồi tôi nghĩ. Hình như anh ta có một trong những danh thiếp của anh.
- Quỷ thần ơi. - Tôi đã nói anh ma cô không cần danh thiếp!
Anh cứ cố trở nên quá màu mè.
Emmet, đi nào. Đáng lẽ giờ anh đã phải trên sân khấu rồi.
Cứ đêm nào anh cũng trễ, say xỉn hoặc không xuất hiện.
Anh làm sao vậy hả?
Anh khoẻ không? Giờ tôi phải lên.
Cảm ơn đã đến. Đem hoá đơn họ chồng hóa đơn tôi.
Không muốn làm anh xấu hổ trước bạn bè, nhưng ông chủ nói không thiếu nữa.
Đừng chơi chiêu với tôi. Chỉ cần đem hoá đơn họ chồng cho tôi.
Chào mấy anh.
Có rất nhiều em ở đó. Tụi tôi luôn tưng bừng ở Don's.
- Donald. - Ờ, Donald.
- Coi chừng kia kìa. - Tôi biết rồi ông.
Ông lo cái đó đi. Và đừng quên chuyền.
- Họ bắt được anh ta vài lần. - Bắt gì?
Lo việc của mình đi. Quan sát đường đi.
Có gì đó vậy anh bạn? Là .45 à?
Cái gì .45? Khoan, khoan.
Tốt hơn là dẹp thứ đó đi.
Này, muốn đến bãi rác, bắn vài con chuột không?
- Bắn vài cái gì? - Chuột.
- Tôi làm vậy suốt. Vui cực. - Nghe này anh bạn.
- Một tay jazz bắn chuột. - Tôi không nghĩ anh cần thêm thứ này nữa.
Không được có súng nào khác trong xe này ngoài súng của tôi.
Anh học chơi thứ đó ở đâu vậy?
- Ừ, chưa bao giờ nghe tiếng guitar hay như vậy. - Vâng, tôi là tuyệt nhất thế giới.
À biết đấy, ở Pháp có Django.
Django? Anh có biết cậu ta sẽ đến Mỹ vào hè này để thu âm.
- Vậy à? - Ừ. Gặp bao giờ chưa?
Suýt gặp một lần, ở Châu Âu.
Thực ra phong cách chúng tôi rất khác nhau.
Nate Drummond thích tôi hơn. Anh ấy nói tôi kỳ diệu.
Anh được chào đón ở đây bất cứ lúc nào. Lúc nào chúng tôi cũng chơi ở đây.
- Vâng. Và tôi nấu món chili ngon lành. - Vâng, cám ơn.
Anh bạn, bọn tôi sắp lên đường. Thả anh đâu đó nhé, quá giang không?
- Không, tôi thích không khí. Tôi đi bộ. - Chắc chứ?
Ừ. Cám ơn anh.
Tôi có nghe chuyện cậu ấy có bệnh cắp vặt.
Tôi nghe có lần cậu ấy chôm đồng hồ báo thức từ Hoagy Carmichael...
và Hoagy ngủ quên và lỡ buổi hẹn thu âm.
Bạn nghĩ sao? Ý là...
Chuyện duy nhất tôi nghe ngoài chuyện Hattie là cái ý tưởng mặt trăng của anh ấy.
Anh ấy có ý tưởng về mặt trăng khuyết.
Mà anh ta muốn xuất hiện trên một mặt trăng khuyết to.
Chuyện là nó đến với cậu ấy, có vẻ...
tôi đoán là trong giấc mơ...
Cậu ấy dựng mặt trăng này bằng tiền của mình.
Bởi cậu ấy nghĩ rằng một ngôi sao tầm cỡ mình, thiên tài...
phải xuất hiện hoành tráng với mặt trăng.
Chỉ cần thử hình dung nó.
Anh nhìn lên, và nó ở đó. Vàng rực, mặt trăng tuyệt đẹp.
Tôi vừa xuống, các anh vừa chơi. Anh nghĩ sao?
Ý tưởng ngu ngốc. Tôi nói rồi. Anh để tôi bắn phát này được không?
Tôi không hỏi ý anh. Tôi chỉ nói trước anh biết thôi.
Và rồi áo khoác sẽ hoà với mặt trăng...
trên nền nhung đen.
- Anh nghĩ sao? - Nghe có vẻ ổn với tôi.
- Ừ. - Thật hào nhoáng.
Tôi được coi là người chơi guitar giỏi nhất...
có lẽ là từng sống.
Chắc chắn là ở đất nước này. Có một...
Có một người gypsy ở Pháp...
và anh ấy là điều tuyệt vời nhất mà tôi từng nghe.
Đêm nay chính là lúc.
Emmet, miễn anh vui là được. Đó là quan trọng nhất.
Nó đẹp thật.
Nó thực sự đẹp. Giống như đồ trang sức vậy.
Này, anh muốn ở một mình với mặt trăng một phút, được chứ?
Anh muốn ở một mình với mặt trăng?
Vâng.
Emmet, anh biết anh là gì không?
Anh là thiên tài.
Cổ nhìn cực đẹp đúng không?
Hy vọng nó an toàn.
Dĩ nhiên là an toàn.
Sao lại không an toàn chứ?
Té khá đau đấy. Đàn ông có thể gãy cổ.
Thật không?
Và nó bắt đầu hình thành và phát triển trong tâm trí Emmet.
Và đến giờ diễn...
anh ấy tê liệt bởi sợ hãi, anh ấy cứng đờ.
Và khán giả ngoài kia đang chờ anh ấy...
và trong khi đó ở hậu trường anh uống và uống.
Khi anh ấy sẵn sàng bước lên, ảnh cứng đơ như tấm ván.
- Nổi nha! - Anh mua bộ đồ may sẵn à?
Kìa. Sao Bắc Đẩu.
- Emmet, súng của anh cộm lên kìa. - Em thấy vậy hả?
Vâng. Anh đem nó lên sân khấu làm quái gì?
Không có nó anh thấy không ổn.
Em sẽ trả lại ngay sau khi anh diễn xong.
Tới giờ diễn!
- Anh ổn chứ? - Emmet, cẩn thận.
Vững chưa?
- Cần một tay không? - Ổn chứ?
Bắt đầu thôi.
Không sớm thì muộn, giấc mơ của mọi người đều tan thành mây khói.
Còn ước mơ của em thì sao, Emmet?
Anh không thể ổn định, Ann.
- Chúng ta không cần phải kết hôn. - Anh không thể.
Anh phải được tự do. Anh là nghệ sĩ.
Em tưởng anh thích em.
Chúng ta vui vẻ.
Anh đưa em đến bãi rác.
Anh cho em lấy súng anh bắn lũ chuột.
Bắn chuột ở bãi rác theo em không phải là thời gian vui vẻ.
Sao lại không? Mình đã mang sandwich theo.
Và ngồi ở tuyến đường sắt xem xe lửa, điều đó cũng khá là kì,
Thấy không?
Ý anh là vậy đó.
Những gì anh thích làm, những gì em thích làm không giống nhau.
Không phải vậy, Emmet.
Đó là anh giữ cảm xúc của mình khoá kín...
và anh không cảm thấy gì với người khác.
Em nói như thể đó là điều xấu.
Vài điều tồi tệ xảy ra với những người yêu nhau. Anh biết, anh thấy rồi.
Anh thích bầu bạn với phụ nữ. Anh yêu họ.
Chỉ là... anh không cần họ.
Anh nghĩ nó là vậy khi ta là nghệ sĩ đích thực.
Nó không có nghĩa chúng ta không thể chơi đùa.
Ô phải. Hoặc bắn chuột hoặc ngắm xe lửa.
Em chưa bao giờ gặp ai khoá kín cảm xúc của mình như vậy.
Anh để cảm xúc bộc lộ trong âm nhạc của mình.
Có lẽ nếu anh để cảm xúc bộc lộ ngoài đời,
âm nhạc của anh sẽ còn hay hơn.
Đừng nói.
Emmet gặp Hattie hồi ở New Jersey.
Ban nhạc đang chơi ở một khu nghỉ dưỡng.
Và vào một ngày nghỉ, Emmet...
và tay trống của anh ta, Bill Shields...
thể hiện phong cách quyến rũ của mình.
Họ thử đi tán tỉnh mấy cô gái ở dọc bãi biển.
Đây là thiên đường trần gian. Kẹo gòn, hướng tám giờ.
Coi tôi hành động.
Mary! Phải không?
Sao không đi chết đi, đồ đểu?
Tôi nhầm cô với người tôi quen. Thỉnh thoảng tôi thường... Mary!
Martina. Mary Ann.
Marge. Kate?
Xin phép cô. Tôi là người đam mê nhiếp ảnh.
Tôi nghĩ có thể cho bạn tôi chụp một tấm hình hai ta.
Chờ một chút. Hết giờ.
- Thấy đó không? - Ồ, có.
No comments yet. Be the first to leave one.