Prvních 166 řádků.
Chào buổi sáng.
Cậu đổi kính mới rồi à.
Chào buổi sáng.
Đây là kính không độ.
Mình thấy dễ thương nên mới mua,
rốt cuộc đeo nhầm.
Vậy là hôm nay là ngày quên đeo kính rồi.
Sao vậy?
Cậu đeo thử xem.
Kính không độ đó.
Không… cái này…
Đây là kính Mie vừa mới đeo…
Cái này…
Nó không bẩn đâu.
Mình đeo!
Mình muốn nhìn rõ hơn một chút.
Cậu tự chụp một tấm ảnh gửi mình đi.
Thật hay giả vậy?
Ở đây không tiện lắm.
Dù không phải ở đây thì mình cũng chưa chụp tự sướng bao giờ.
Cậu có thể đem về nhà.
Chờ chút, mình có đem hộp kính theo.
Không được, không được cởi ra.
Không, nhưng mà…
Phải đeo cả ngày hôm nay.
Đoạn này sẽ thi đầu vào.
Phải nhớ kỹ nhé.
Phải nhớ kỹ nhé.
Nhất là đoạn này.
Rất dễ nhầm,
phải đọc cho kỹ.
Biết chưa?
Tóc cô ấy mềm quá.
Tóc của Mie lợi hại thật.
Nhìn vừa mượt vừa bóng nữa.
Thi thoảng còn tỏa ra mùi hương rất thơm.
Chắc là mùi thơm của dầu gội đầu.
- Lát gặp nhé. - Mie… cậu qua đây được không?
Mình muốn thử cái này.
Được.
Đây… chỗ này thì thế này…
Dễ thương quá.
Thích quá, tóc cậu đẹp thật.
Dễ thương quá…
Siêu… dễ thương.
Cái này rốt cuộc làm kiểu gì vậy?
Toyama khéo tay thật.
Nhìn chằm chằm hoài.
Đừng nhìn nữa!
Nếu hôm nay Mie có đeo kính,
mình đã sớm bị phát hiện rồi.
Không được rồi, lại bắt đầu nhìn rồi.
Nhưng đây cũng chỉ vì kiểu tóc dễ thương đó,
chứ hoàn toàn không liên quan đến bộ đồ bơi.
Cũng không phải là hoàn toàn không liên quan…
Cô ấy không muốn đội mũ bơi sao?
Suy cho cùng sẽ hỏng mất kiểu tóc.
Komura.
Mình… mình không nhìn.
Không nhìn mà.
Sau đó…
Bơi xong tóc lại đổi kiểu khác…
Dù hơi tuột ra rồi,
nhưng vậy có ổn không?
Cô ấy không muốn đổi kiểu tóc này sao?
Hay đơn giản là không phát hiện ra?
Mie, tóc cậu.
Trên tóc dính hạt cơm rồi.
Đâu… ở đâu?
Ở gần đây.
Không phải chứ.
Vậy khác nào thừa nhận mình đang ngắm Mie?
Không nhìn nữa. Không được nhìn nữa!
Đột nhiên thả ra rồi…
Toyama.
Cậu buộc lại cho cô ấy lần nữa được không?
Động từ to be chỉ có am, are và is.
Như lúc này thì phải dùng is, tức là What is this…
Tóc vẫn còn hơi ướt.
Là vì buộc tóc sao?
Ướt rồi.
Sao vậy?
Không sao, nói sao nhỉ…
Hình như ướt rồi…
Xin lỗi, tại mình…
Không… không sao hết.
Vẫn xem được, không sao cả.
Xin lỗi…
Đúng là vẫn nên buộc tóc lên.
Vậy… vậy sao?
Toyama sắp ra ngoài rồi.
Đi mất rồi…
Đợi Toyama quay lại rồi…
Không phải.
Cảm nhận được ánh mắt cô ấy đang nhìn mình chằm chằm.
- Tan học ra ngoài chơi không? - Maho.
- Xin lỗi, hôm nay mình bận rồi. - Giúp mình buộc lại như lúc nãy đi.
Ra vậy.
Hóa ra ánh mắt không cần nhìn
mà vẫn có thể cảm nhận được.
Có phải cô ấy đã sớm phát hiện ra rồi không?
Là mùi clo.
Komura, cậu thích cá gì?
Chắc là cá hồi.
Cá hồi ư? Lạc hậu vậy.
Gần đây
cá vây tròn đang nổi lắm.
cá vây tròn đang nổi lắm.
Hóa ra không phải đang nói cá để ăn sao.
Quả nhiên bạch tuộc mặt dẹt vẫn hay hơn.
Mình rất thích.
Vậy sao?
Với bạch tuộc mặt dẹt thì mình dám nói ra...
Lại cùng nhau về nhà như vậy lần nữa.
Như vậy có ổn không?
Nhưng Toyama và Kawato đều ở câu lạc bộ,
- Kawato… Toyama... - không thể cùng cô ấy về.
Kawato… Toyama...
Mình có thể coi là ngồi cạnh cô ấy lâu như vậy,
là một người giống như bố của Mie.
Nè, Komura.
Komura thích quần áo thế nào?
Không có gì, để mình tự nghĩ thì hơn.
Mai gặp nhé.
Chớp mắt đã đến nơi rồi.
Nhà Mie gần quá.
Cậu là Mie phải không? Đã lâu không gặp.
Cậu còn nhớ mình không?
Là người quen sao?
Không, lẽ nào là người lạ bắt chuyện?
Xin lỗi, mắt mình nhìn không rõ lắm.
Có thể cho mình nhìn mặt cậu không?
Có thể hỏi tên cậu không?
Mình là Ise, ta quen hồi tiểu học đó.
Cậu lại quên đeo kính sao?
Là người quen sao?
Vậy chắc mình cũng nên đi rồi.
Chào buổi sáng.
Chào buổi sáng.
Hôm nay lại quên đeo kính rồi.
Hai ngày liên tiếp.
Mình không nhớ để kính ở đâu nữa.
Không rõ tung tích sao.
Mình nhớ hôm qua lúc ra ngoài có đeo…
Tóm… tóm lại cậu có muốn cùng xem sách giáo khoa không?
Được.
Komura, chỗ này viết gì?
Là "ban tặng".
Vậy sao?
Cám ơn cậu.
Không nhớ ra kính ở đâu sao?
Mình đang nghĩ chuyện khác.
Vậy sao?
Hôm qua mình gặp bạn học cùng tiểu học.
Vì mình hỏi tên nên mới biết cậu ấy là ai.
- Lần trước chúng ta mua một đôi. - Nhưng mình không nhớ mặt cậu ấy.
- Vậy sao? - Nhưng mình không nhớ mặt cậu ấy.
Có phải vì từ hồi đó mà mình hay quên đeo kính không?
Thời gian mình bên Mie
- Không, là giày của mình… - dường như đều là…
những lúc cô ấy quên đeo kính.
Sẽ có một ngày…
Chào… chào buổi sáng.
Mình cũng sẽ…
Cậu ấn giúp mình được không?
bị cô ấy quên mất sao?
No comments yet. Be the first to leave one.