Prvních 200 řádků.
MOSFILM
Tập đoàn điện ảnh “MOSFILM”
Hãng sản xuất của Alexander Litvinov
Với sự tài trợ của BỘ VĂN HÓA LB NGA
Cộng đồng lịch sử-quân sự Nga
Giới thiệu:
ĐƯỜNG TỚI BERLIN
Dựa theo truyện vừa “Hai người trong thảo nguyên” của E.Kazakevich và nhật ký chiến trường của K.Simonov
Đóng vai chính: Yuri Borisov, Amir Abdykalykov
Nhà sản xuất: Alexander Litvinov Karen Shakhnazarov
Tác giả kịch bản: Evgeni Nikishov
Thôi, đi nào.
Dựng phim: Sergei Popov
Quay phim: Sandor Berkeshi R.G.C.
Họa sĩ: Sergei Fevralev Irina Ochina
Âm nhạc: Roman Dormidoshin
Trang phục: Gyulyumzhan Beyshenova Hóa trang: Sofia Bulycheva
Nào, ta đi thôi!
Phụ trách âm thanh: Olga Serdyukova Biên tập: Olga Kolesnikova
Đạo diễn: Natalya Lyatshenko
Điều hành sản xuất: Olga Golomovzyuk Maxim Zolotov
Tác giả ý tưởng và chỉ đạo nghệ thuật: Karen Shakhnazarov
Mặt trận phía Nam năm 1942
- Báo động! - Tất cả vào nơi trú ẩn!
Báo động.
- Mày thay đổi quần áo làm gì? - Anh sao vậy?
Mày thay quần áo làm gì, tên phát-xít kia? Mày thay quần áo làm gì hả?
Thôi đi.
Cứu với! Bọn phát-xít bao vây ta rồi! Cứu với!
- Trả súng đây! - Lùi! Lùi lại!
Chúng mày thay đổi quần áo à, lũ phát-xít kia? Đằng nào tao cũng nhận ra bọn mày.
Thay đổi quần áo làm gì?! Tao giết! Giết hết!
Tí thì gây hoang mang đấy, đồ loạn óc!
Đem nó đi.
Trung úy! Choáng hay sao?
Không sao. Tôi là trung úy Ogarkov
được phân công làm sĩ quan liên lạc ở sư đoàn 114.
Có vũ khí không?
Có.
- Đây - Nạp đạn chưa?
- Đúng vậy…Đã nạp đạn. - Thế sao không bắn?
Kết thúc sơ tán vào lúc 17-00
- Các anh sẽ trả lời trực tiếp… - Rõ.
Mà cậu biết tại sao trên đường gần như không có hố bom?
Vì sao?
Bọn Đức được lệnh không ném bom xuống đường và xa lộ
Bảo là, giữ đường để sau chính bọn chúng sẽ đi
Các đồng chí sĩ quan! Các đồng chí cần lập tức về sư đoàn của mình
và truyền đạt mệnh lệnh chiến đấu.
Bây giờ có hàng ngàn, thậm chí là hàng chục ngàn sinh
mạng phụ thuộc vào mỗi đồng chí!
Ogarkov?! Sư đoàn của chúng ta bố trí liền nhau,
cho nên ta sẽ đi cùng đến thôn Pavlovsk
Vậy hả? Tôi lấy ngựa…Ngay đây…
Này, ngó xem, cái gì đằng kia.
- Cậu tên gì? - Sergei.
- Sao không có cần vụ, Sergei? - Tôi chả biết, người ta không cho
Không cho. Chẳng nhẽ sĩ quan liên lạc mà không có cần vụ?
Ngộ nhỡ trên đường có chuyện gì xảy ra với cậu, thì ai giúp,
và báo cáo với cấp trên? Tự đi tiếp nhé, cần rẽ phải
Phóng đi.
Lẹ lên, lẹ lên, về vị trí.
Xoay đi, xoay đi, sang trái nữa, hướng kia kìa.
Nào, nào các chiến hữu…
- Cho hỏi, đây là làng Aprelevka à? - Không phải!
- Thế anh biết sư đoàn 341 ở đâu không? - Sư đoàn quái nào ở đây?
Bọn Đức phá vòng vây rồi. Biến khỏi đây mau!
Đào sâu hơn, sâu nữa vào, không lý sự gì hết
Đồng chí đại úy, tôi là sĩ quan liên lạc. Tôi có lệnh.
Tôi cần mang lệnh tới sư đoàn.
Nhìn đây. Ta đang ở chỗ này.
Bọn Đức phá ở đây
Sư đoàn mà cậu cần thì đang ở khu vực này.
Tôi không thể nói rõ hơn được.
Belousov, tiên sư cậu, tôi đã bảo cậu lệch sang bên trái nhiều hơn…đấy, cứ hướng ấy.
- Rõ! - Mang cành cây đến đây.
Gia cố càng pháo cho chắc vào.
Có xe tăng bên phải!
Quay pháo!
Nhắm vào đầu
Vào vị trí
- Thước ngắm 20 - Nạp đạn
Xe bọc thép. Nạp đạn!
Bắn!
Sang trái, sang trái nữa, Belousov, tổ sư cậu!
Sao cứ ườn xác ra thế! Nào, mẹ chúng mày! Nạp đạn mau!
Lên đạn! Bắn! Bắn, tôi đã bảo rồi!
Giữ nguyên thước ngắm! Ba quả đạn…Bắn ngay!
Nhắm cao hơn, cao hơn mặt cắt, mẹ chúng mày chứ!
Nạp đạn!
Không lui một bước!
Trở lại.
Trở lại, tao bảo!
Nào, quay lại, mẹ chúng mày!
Nằm chết dí thế à? Bọn Đức đấy, chạy đi, chạy mau!
Tất cả quay lại! Quay lại, tao lệnh!
Tất cả ra tòa án binh! Quay lại!
Lũ khốn, quay lại, tao bảo…bọn hèn nhát…
Quay lại…quay lại…quay lại
Họ, tên, phụ danh?
- Ogarkov Sergei Leonidovich. - Tuổi?
- 20 tuổi. - Quân hàm?
- Trung úy - Chức vụ?
Sĩ quan liên lạc thuộc ban tham mưu quân đoàn.
Học vấn?
Tốt nghiệp phổ thông và trường sĩ quan hóa học
Anh biết mang mệnh lệnh nào đến sư đoàn chứ?
- Vâng - Tôi hỏi nội dung lệnh.
Anh biết nội dung lệnh chứ?
- Báo cáo, rõ! - Vậy sao không mang đến nơi?
Tôi không thể đến gần đơn vị.
Đằng ấy có tăng, nhiều… nhiều tăng Đức lắm ạ
Còn sư… sư đoàn có lẽ đã lui sang bên kia sông
Tôi không biết, tôi không thể đến gần được
Ông bố quá cố của anh là ai, Ogarkov?
Sao lại quá cố ạ? Ông ấy còn sống
Cha tôi là kỹ sư. Kỹ sư trong xưởng máy ở Gorky. Sao lại quá cố chứ?
Chúng tôi chia tay với trung úy Ogarkov ở gần làng Pavlovsky.
- Trên đường đi anh ta thế nào? - Hơi nhát một tí.
Nhưng tôi nghĩ Chỉ là do thiếu kinh nghiệm, còn non mà…
- Thế đồng chí bao nhiêu tuổi? - 22 tuổi.
Cậu ấy còn không có cần vụ
Dù sao cũng nhát gan. Vì ban tham mưu sư đoàn ở ngay cạnh.
Đêm qua địch phá vỡ vòng vây của ta luôn mấy chỗ
Rút quân gặp khó khăn vì mất liên lạc
Do đó đã gửi lệnh cho tất cả các sư đoàn phải chuyển vị trí.
Còn về sư đoàn 341…
Xét mọi việc thì chắc là ta mất sư đoàn này rồi…
Seriozha!
Seriozha!
Mày quậy gì thế, thằng chảy thây kia? Mẹ đã bảo là không được đến đấy kia mà!
Sau khi xem xét tài liệu điều tra
nghe giải trình của bị cáo và nhân chứng
Tòa án quân sự phán quyết:
“vì bộc lộ sự hèn nhát, đảo ngũ và phản bội lời thề,
kết án cựu trung úy Hồng quân Ogarkov Sergei Leonidovich
Chiểu theo điều 193 mục 2…
Mức trừng phạt cao nhất – xử bắn.
Binh nhì Jurabaev, tước hết phù hiệu của phạm nhân.
Nào, lên đi.
Mau lên, gì mà lờ đờ thế
Áo khoác thì cởi ra, mày cần áo làm gì nữa?
Ồ, nhìn xem, đồng chí trung úy…
Có lẽ mần luôn cả tên này nữa?
Còn kịp.
Đưa tay ra sau.
Đi! Đi!
Chun vô.
Ê, mở ra!
Mở ra, tôi cần nói
Ê, mở ra. Tôi…cần…cần giải thích tất cả…
Ê!
Ê, mở ra nào…
Hãy mở đi, tôi cần giải thích với họ…
Mở ra, tôi cần giải thích với họ mọi sự, mở ra.
Mở ra!
Mày… không có quyền, tao là người xô-viết. Nghe rõ chưa, thằng kia?
Ê, người anh em
cậu ở đó hả
Đứng lại! Ai?
Đồng chí cảnh vệ, tôi cần trao trích lục bản án cho phạm nhân
Tôi là thư ký Tòa án binh.
Cần giao liên.
Giao liên bây giờ đang ở ban tham mưu trong làng
Đồng chí không biết tôi sao?
Cần giao liên.
Svetochka, số mệnh nào đưa cô đến đây thế?
Gã lính canh này của các vị. Đần độn chính cống. Cứ như phỗng đá ấy!
À, cậu này là thế…
Đến mẹ đẻ mà không có lệnh cũng chẳng cho qua. Tớ nói đúng chứ, Jurabaev?
Tôi cần trao cho anh trích lục bản án.
Đây, anh cầm lấy.
Làm ơn ký nhận
Anh cầm lấy đi.
Cảm ơn.
Nghe này, anh đừng lo,
vẫn còn hy vọng, vì cần chờ Hội đồng Quấn sự phê duyệt.
Thiếu phê duyệt của Hội đồng là không được.
Có lẽ anh muốn viết thư?
Tôi sẽ gửi hộ
Tớ không mang đồ ăn cho phạm,
Vì tớ nghĩ chắc đã xong đời rồi hay cũng sắp sắp…
Jurabaev,
- đôi bốt có làm cậu tức chân không? - Hông.
Xem đi. Tớ có thể chạy chọt tí, người ta cấp cho đôi mới?
Hông.
Bản án cần được Hội đồng Quân sự phê chuẩn tại Ban tham mưu quân đoàn
Anh nghe rõ chưa?
Nếu có chuyện gì xảy ra với anh ta, thì anh sẽ phải chịu trách nhiệm…
Thấy chưa, Jurabaev…
cậu kiếm được cái danh tiếng đáng buồn quá rồi
Thôi đi đi. Tối tớ đưa người đến đổi gác cho cậu.
Bảo vệ phạm nhân như con ngươi của mắt mình, hiểu chửa?
Thôi xin cô, Svetochka, cậu ta chỉ là lính canh.
Đấy, cứ thế mà bắt và giết, từ đấy mà ra cả
Cô nói gì chứ?
Còn tôi thì lúc nào cũng lo thay cho cô đấy
Đàn bà con gái như cô là không nên ở đây, ở chỗ chiến trận, cô hiểu chưa?
Chiến tranh là cái thứ chỉ có bắn với giết
Thậm chí còn chả thèm đếm xỉa rằng cô là nữ nhi, bọn phát-xít ấy, cô hiểu chưa?
No comments yet. Be the first to leave one.