Prvních 199 řádků.
The Reptile Room: Part One
Woe is me. Woe is me.
Tiếng khóc mà các bạn đang nghe là của một con cá sấu đầy đau khổ.
Nó là một trong số ít loài bò sát được tìm thấy ở vùng đầm lầy mà thường xuyên buồn bã.
Woe is me. Woe is me.
Tên tôi là Lemony Snicket,
và nhiệm vụ của tôi là nghiên cứu cẩn thận
hoàn cảnh thống khổ của những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire
Nhưng thật không có lý do gì mà bạn phải tự khiến mình
phải khốn khổ và sầu muộn như tôi.
Nếu tôi là bạn, tôi sẽ quay đi chỗ khác
trước khi nhìn thấy bất cứ sự kiện tồi tệ và khủng khiếp nào.
bao gồm cả tập mới này... trong cuộc sống thiếu may mắn của nhà Baudelaires.
Đây sẽ là một chương mới trong cuộc đời các cháu, Baudelaires.
Trong vòng vài phút nữa các cháu sẽ đc gặp người giám hộ mới của mình, Dr. Montgomery.
Ông ấy là họ hàng gần nhất
và rõ ràng là nên làm người giám hộ,
theo ý nguyện của cha mẹ cháu.
Ta đang nghĩ thật là sai lầm khi khi nghe lời cái tên cố vấn ăn mặc kỳ lạ đó
đi vào trong văn phòng của ta không có giấy tờ gì cả,
và đề xuất ta đưa các cháu cho Bá tước Olaf chăm lo.
Em cháu và cháu hoàn toàn đồng ý.
Cô thư ký mà ta mới thuê lại gần đây Jacquelyn
lo lằng rằng Count Olaf vẫn còn lởn vờn ngoài vòng pháp luật,
nhưng ta không nghĩ Olaf sẽ tìm được các cháu ở tận đây đâu.
Oh, nhìn kìa, có một cái biển hiệu ngay kia cho đường Lousy này.
Những đứa trẻ mồ côi nhà Baudelaire còn hơn cả là hoàn toàn đồng ý.
Và sống cùng bá tước Olaf thì còn hơn cả một sai lầm.
Nó là một thảm họa. Nó là một tai ương.
Và tệ nhất là
có phải chăng bá tước Olaf tàn bạo vẫn đang còn lởn vởn ngoài vòng pháp luật,
cụm từ ở đây có nghĩa là chính quyền vẫn chưa bắt được hắn ta
và sẽ không bắt hắn ta trong một thời gian dài.
Nhân tiện, cảnh sát nói với ta họ thấy rất tự tin
rằng bá tước Olaf sẽ bị bắt nhanh chóng thôi.
Ah, có chỗ rẽ này.
Đường Lousy có vẻ như là con đường khó chịu nhất thế giới.
Nó chạy qua một vườn táo từng có một lần cho ra những quả táo chua lòm,
mà người ta nhìn thấy chúng là phát bệnh rồi.
Và nó bao quanh một nhà máy cải ngựa,
nên cả vùng mang mùi đắng và hắc.
Uh, mùi...mùi gì đấy ạ?
Gừng, ta tin là thế. Đến nơi rồi.
Chính xác thì Dr. Montgomery có quan hệ gì với chúng cháu?
Dr. Montgomery là, để ta xem nào,
anh trai của vợ của em họ hàng xa của bố cháu.
Đấy có lẽ là lý do tại sao các cháu chưa bao giờ gặp ông ta.
Đi nào, Violet.
Chúng cháu nên gọi ông ấy là gì? Ý cháu là, ông ấy cũng không hẳn là bác cháu.
Cháu có thể gọi ông ấy là Dr. Montgomery,
trừ khi ông ấy bảo cháu gọi bằng tên,
trong trường hợp đó thì các cháu sẽ gọi là Montgomery.
- Tên ông ấy là Montgomery Montgomery? - Đúng,đúng.
Và ta chắc là ông ta khá nhạy cảm về điều đó, nên đừng có chế nhạo ông ấy nhé.
- "Chế nhạo" có nghĩa là "trêu chọc" - Chúng cháu biết chế nhạo nghĩa là gì
Ta... ta vẫn có thể ngửi thấy mùi gừng đó.
Chị hy vọng Dr. Montgomery là một con người lịch thiệp.
Xin chào, xin chào, xin chào.
- Các cháu hằn là con cái nhà Baudelaires. - Vâng.
Well, vừa đúng lúc vì ta vừa phủ kem xong
cái bánh kem dừa ngon lành này.
Lấy một nĩa đi, lấy một nĩa đi, lấy một nĩa đi.
- Rất vui được gặp ngài, tiến sĩ Montgomery. - Làm ơn, gọi ta là Monty được rồi.
Ta không thích mấy cái danh xưng sang chảnh trừ phi họ giám giá cho ta ở rạp chiếu phim.
Các cháu có thích đi xem phim không?
Rất thích ạ. Nhưng bố mẹ cháu thì không hay đưa cháu đi.
Chà, chúng ta sẽ đi rất nhiều đấy.
Xem những bộ phim rất quan trong và rất đặc biệt.
Bộ phim yêu thích của ngài là gì?
Um, Dawn Patrol, phiên bản 1938.
Đấy cũng là bộ phim yêu thích của bố cháu đấy.
Chà, đừng đứng ngoài này nữa. Vào đi!
Đi nào
Đi nào. Đi vào nào các cháu
Cháu chắc hẳn là Violet, người sáng chế.
Và cháu là Klaus, người nghiên cứu.
Mẹ các cháu đã rất đỗi tự hào về sự ham hiểu biết của các cháu.
Và cháu thì hằn là Sunny.
Cháu có thích ăn một miếng bánh không?
Em cháu thích đồ ăn cứng hơn.
Ah. Chà, em bé mà thế thì hơi lạ nhỉ.
Nhưng với mấy con rắn thì thế cũng bình thường thôi.
Có lẽ Sunny thích ăn cà rốt sống?
Chà, vậy thì sẽ có một miếng bánh thừa ra vậy.
Hmm...
Ta biết rồi. Ta sẽ ăn vậy.
Tôi đùa thôi, đùa thôi
Ngài Poe của Cục Quản lý Tiền tệ, ngài cũng sẽ được một miếng bánh.
Không, tôi nên trở về ngân hàng ngay bây giờ thôi.
Bên cạnh đó thì, dừa để lại một dư vị hài hước trong miệng tôi.
Nếu các cháu cần gì, hãy nhớ, các cháu luôn có thể gặp ta- -
Chúng sẽ không cần gì ở ông đâu, Mr. Poe.
Bọn trẻ cuối cùng cũng được tôi chăm sóc rồi,
và tôi thì sẽ cố gắng hết mình vì sự an toàn, thoải mái và hạnh phúc của chúng.
nhiệt tình như thể là tôi hết mình vì chiếc bánh kem dừa này vậy.
Gia tài của bố mẹ chúng cháu sẽ không được dùng cho đến khi Violet đến tuổi.
Klaus, đừng thô lỗ thế chứ.
Tuy vậy,về mặt pháp lý, thằng bé nói đúng về chuyện gia tài.
Tôi không quan tâm về gia tài của nhà Baudelaire, ngài Poe,
với lương của tôi từ hiệp hội bò sát học.
Nhưng, với tư cách là một nhà khoa học... ta coi trọng sự hoài nghi của cháu, Klaus.
Có thể hiểu được sau những chuyện mà bọn trẻ phải trải qua.
Ah, cái sự bất tiện với bá tước Olaf. Không cần quan tâm đến hắn ta đâu.
- -
Thực sự xin lỗi, ngài Poe.
Cái đồng hồ cự đà của tôi khi rít lên thì thường làm cho mọi người giật mình.
Nhưng thôi, tất nhiên rồi, con cự đà rít lên.
- Tôi nghĩ là mình đi được rồi. - Tuyệt vời.
Tạm biệt, ngài Poe.
Tạm biệt.
Chào tạm biệt các cháu. Hãy nhớ các cháu có thể gặp ta
ở Cục Quản lý Tiền tệ nếu có cần bất cứ thứ gì.
Đừng quên gọi- -
Ta thực sự xin lỗi nếu ta có thô lỗ với ông ấy, các cháu,
nhưng thành thật thì, gã đàn ông đó thực khiến ta thấy khó chịu.
"Sự bất tiện với bá tước Olaf," ông ta nói
khi mà Mr. Poe chính là lý do các cháu bị đặt cho Bá tước Olaf lúc đầu.
Chà, không cần phải lo đâu. Giờ thì các cháu an toàn rồi,
như là bố mẹ mình mong muốn vậy.
Thực ra thì, tiến sĩ Montgomery- -
- Monty. - Monty- -
Bác Monty, ta hy vọng là thế, một khi các cháu quen với ta.
Monty, bố mẹ cháu chưa bao giờ nhắc đến bác.
Thật sao?
Thật ạ.
Tiến sĩ Montgomery Montgomery?
Nhà khoa học danh tiếng?
Nhà bò sát học?
Hmm.
Ngạc nhiên thật.
Theo ta nào. Giờ thì, bố mẹ cháu và ta gần như là lớn lên cùng nhau vậy.
Không thể tin được là bố mẹ cháu lại chưa bao giờ kể với cháu về ta.
Ta yêu quý họ hết chừng. Nhìn này, có một bức tranh của chúng ta.
- Không có ai cả mà. - Chúng ta bị khóa trong cái đàn piano đó.
Ah, chúng ta còn rất trẻ.
Chà, xem ra ta phải giới thiệu tử tế lại rồi.
Các cháu biết "bò sát học" nghĩa là gì không?
Chà, "học" có nghĩa là "khoa học về- - "
Rắn.Rắn, rắn, rắn Đấy là thứ mà ta nghiên cứu.
Ta đi vòng quanh trái đất để tìm kiếm sinh vật mà có thể vòng quay trái đất.
Oh, đừng lo lắng về đĩa.
Cứ để ở đâu đấy đi. Gustav sẽ dọn sạch chúng.
Uh... Gustav!
Oh, chết tổ.
Cái gì ạ?
Ta hoàn toàn quên về Gustav.
Anh ta là trợ lý cho ta trong suốt nhiều năm,
Và rồi anh ta bất ngờ để cho ta một lá đơn từ chức mới sáng hôm qua thôi.
Khá ngạc nhiên, thực sự đấy. Chà, dù sao thì.
Ai mà cần trợ lý khi mà có ba bambinis đáng yêu nhà Baudelaire
giúp đỡ cho nghiên cứu của ta cơ chứ?
Bambini?
Bambini. Tiếng Ý cho từ "đứa trẻ"
Tại sao cơ chứ, ta rất vui sướng khi có các cháu ở đây
đến nỗi nói năng lộn xộn hết cả rồi.
Giờ thì, Baudelaires,
Ta sẽ cho các cháu xem một trong những bộ sưu tập khoa học quan trọng nhất
trong lịch sử thế giới.
Gián điệp và thù địch trong giới bò sát học
sẽ ăn chín con rắn sọc
chỉ để được liếc qua những kỳ quan bên trong chiếc phòng này.
Cánh cửa này đã được cài đặt bằng hệ thống an ninh tối tân nhất.
Cháu không thể vào trong trừ phi có 19 cái khóa, 3 dãy sỗ khóa,
hai dấu vân tay và một lần quét mắt.
Hoặc, như là ta đã chia sẻ với đông minh thân tín nhất của ta...
bằng cách vặn cái tay nắm cửa này...
ngay đây.
- -
Đây là căn phòng bò sát.
Tự do khám phá đi.
Đây là cánh thằn lằn...
và đây...là thằn lằn có cánh-
Giờ thì, nhìn cái bụng sọc vàng của nó này, một dấu hiệu của sự ngụy trang và tính nhút nhát.
Nó có thể bay được thật không ạ?
Nó có thể bay khi có ám hiệu.
Bay đi nào!
Và đây... chúng ta có rùa không hòa âm,
thích thú duy nhất với nhạc của Alexander Scriabin hay là nhạc trẻ của Sonic Youth.
Đây, các cháu, là khám phá mới nhất của ta.
Nhà vua của bộ sưu tập bò sát của Montgomery
Ta vừa phát hiện ra nó trong chuyến đi gần đây thôi và ta mang nó đi dưới đêm tối
và một cái mũ lớn.
Vì tháng sau, ta sẽ giới thiệu nó
với hiệp hội bò sát học phát hiện mới nhất của ta.
- Ta phát hiện ra nó, nên ta phải đặt tên cho nó rồi. -
Nó được gọi là gì?
Rắn vipe chết người.
Một điều mà tôi phát hiện
khi mà câu chuyện của Baudelaires quá khó chịu đối với tôi,
khi mà nó hoàn toàn trở nên quá sức chịu đựng,
thật hữu dụng khi dưng lại một lúc để trầm tư,
uh, với một tách trà hay là đồ uống mạnh nào đấy.
Tuy nhiên, tôi có thể hớp một ngum trà biết rằng Sunny Baudelaire
hoàn toàn sống sót được qua qua thảm họa này.
Đó là Dr. Montgomery, tuy vậy, người mà cuối cùng sẽ chết, tuy nhiên là vẫn chưa.
Thôi thì, xin lỗi về sự gián đoạn.
Cụng ly nào.
- - Làm gì đó đi!
- Sunny! - Lấy con rắn đi!
No comments yet. Be the first to leave one.