Prvních 200 řádků.
13 REASONS WHY
PHẦN 1 | TẬP 8 | Cuộn 4, Mặt B.
Có vài đứa con gái thuộc mọi lời bài hát của nhau.
Tiếng cười của họ hòa vào làm một.
Tay họ cùng vung theo một nhịp.
Nếu tôi không ngâm nga được đúng nhịp thì sao?
Nếu giai điệu của tôi là thứ giai điệu chẳng ai nghe được thì sao?
Whoo!
- Chúng ta leo cao lắm rồi! - Đừng nghĩ về nó.
Chỉ cần nhớ, phải đi thật chậm nếu muốn leo nhanh.
Được rồi.
Vậy, chuyện mới nãy ở hành lang là sao vậy?
Em không biết nữa. Chắc em mệt.
Mệt?
Mệt chuyện gì?
Chỉ mệt thôi ạ.
Có vẻ như em rất tức giận.
Với trường. Về chuyện Hannah.
Thầy có vậy không?
Có chứ.
Tức giận vì lại có thêm một cái chết vô ích khác nữa.
Thầy buồn cho Hannah...
và cho tất cả chúng ta, những người...
quan tâm tới em ấy.
Vậy thầy định phạt em hay sao?
Đó có phải điều em muốn thầy làm không?
Thầy hay có học sinh vào đây xin bị phạt lắm à?
Em nghĩ hình phạt của em nên là gì?
Chẳng phải đó là việc của thầy sao?
Ý em là, đâu phải thầy được đào tạo để làm bác sĩ tâm lý hay gì đó đâu đúng không?
Không.
Nhưng thầy muốn nghĩ là mình có thể giúp ích được gì đó...
cho những học sinh đang đau đớn,
hoặc không bày tỏ những cảm xúc của mình, cô đơn...
- Em không cô đơn. - Những em có thể tổn thương bản thân.
Em sẽ không tổn thương bản thân.
- Để tìm lối thoát... - Thầy không hiểu thầy đang nói gì đâu.
Này, kệ thầy!
Được thôi.
- Em xin lỗi. - Không, không sao.
Em đang đau đớn.
Và thầy muốn giúp.
Thầy muốn giúp em, Clay.
Thầy sẽ không nói là thầy hiểu những gì em đang phải trải qua,
nhưng nếu em nói chuyện với thầy...
Thầy sẽ cố.
Ai cũng muốn nói chuyện.
Nhưng chẳng ai muốn làm gì.
Em muốn làm gì?
Em nên đi học.
Mọi chuyện bắt đầu chỉ vì tôi cảm thấy lạc lối.
Tôi cần một lời chỉ đường.
Đi bất kì hướng nào.
Chắc cậu giỡn tớ.
Vào xe đi.
Tớ có thứ này phải cho cậu xem.
Nói tớ nghe sao cậu lại biết những điều cậu đang biết.
Nói tớ nghe tớ đã làm gì với Hannah.
Gặp lại cậu sau, Tony.
Thật ra thì tớ hy vọng sẽ không gặp lại cậu.
Không bao giờ.
Clay, vào xe đi.
Không.
Cậu định làm gì? Cậu đâu có xe đạp đâu.
Sao cậu không thể để tớ yên vậy?
Công khai mấy cuốn băng ra đi. Làm bất kì thứ gì cậu phải làm.
Chỉ cần để tớ yên.
Tớ sẽ không công khai chúng nếu...
nếu cậu vào xe và đi với tớ.
- Xin chào, tôi là Kevin Porter. - Xin chào.
Và đôi khi bạn rẽ vào bất kì lối thoát nào bạn tìm được.
Được rồi, lái đi.
- Chúng ta đang đi đâu vậy? - Tới nơi rồi cậu sẽ biết.
Thằng đó mất trí rồi.
Chúng ta đã làm theo luật của Hannah.
Thật không công bằng khi mấy cuộn băng bị lộ vì Clay phát rồ lên.
- Nó sẽ không công khai chúng đâu. - Cảm giác cứ như cậu ta sẽ làm vậy.
Cậu ta chỉ buồn thôi, được chứ? Cứ để cậu ta...
Cậu lại bị đau bao tử đó hả Alex?
- Lại đây ngồi một lát đi. - Đau bao tử gì?
Cậu ta yêu cô ta, và rồi cô ta chết.
Được chứ? Cậu ta phát rồ lên.
Cứ để cậu ta yên một thời gian.
Cậu ta không buồn, được chứ? Cậu ta đang trả thù.
Cũng đâu phải chúng ta không đáng bị trả thù.
Alex, lại đây ngồi xuống đi.
Ê, tới trễ rồi đó.
Tớ nói chuyện với Tony rồi. Nó nói để nó lo.
Như vậy thì chính xác nghĩa là gì?
- Tony là thằng lìn. - Không phải.
Nó là thằng lìn, thằng đầu khấc, và là thằng mặt dương vật.
Được rồi, mấy cái đó nghĩa như nhau cả.
Không, chúng mang những sắc thái nghĩa khác nhau.
Phải rồi. Ừ.
Nghe này, Tony sẽ không làm gì đâu.
Chúng ta phải tự lo việc này.
Xử thằng chó con đó một lần và mãi mãi.
Thật điên rồ.
Tớ không biết nữa.
Nếu chúng ta làm cho nó trông như một vụ tự tử thì sao.
Như vậy sẽ bi kịch thế nào?
Ý tớ là, đôi tình nhân đoản mệnh hay cái quỷ gì đó.
Người lớn chút đi, Justin.
Cậu nói tớ làm người lớn thật hả, em bé của mẹ?
Ừ, chính xác.
Đi gặp bác sĩ dùm cái đi bồ.
Tôi đi gặp cả tá bác sĩ rồi, bồ.
Một điều thôi.
Nếu chỉ một điều nào đó diễn ra khác đi...
thì có lẽ sẽ chẳng hề có chuyện này.
Ngay kia kìa.
Hãy cứ ước mơ, họ nói vậy.
Vươn tới những ngôi sao.
Và rồi họ nhốt chúng ta lại suốt 12 năm trời và quy định chỗ ta ngồi,
khi nào được đi vệ sinh, và phải suy nghĩ như thế nào.
Được nhận xét từ hiệu trưởng và phó hiệu trưởng đã đủ chưa ạ?
Em có cần đưa lên cấp quản lý cao hơn không ạ?
Trường bọn em không quy đổi điểm GPA, nên em chỉ có điểm hệ thường là 4.0.
Liệu đó có phải là một bất lợi không ạ?
Cậu chỉ cần giữ điểm trung bình ở mức C- để tiếp tục chơi.
Xem vếu bọn cổ động viên kìa!
Đệch, mới nãy tớ không thấy.
Và rồi ta 18 tuổi, và mặc dù gần như chưa bao giờ tự suy nghĩ về chuyện gì,
ta vẫn phải đưa ra quyết định quan trọng nhất đời mình.
Sẵn sàng để bắt đầu tương lai chưa?
Thật ra em không nghĩ mình có nhiều lựa chọn cho lắm.
Chương trình hỗ trợ tài chính của trường cô thế nào ạ?
Điểm GPA của em thế nào?
Có thể cải thiện.
Em chưa...
Em vẫn chưa thi PSAT hả?
Chưa ạ.
Thú vị đấy.
Chà, cô có thể nói rằng chương trình hỗ trợ tài chính
thường nhắm tới các học sinh đứng đầu lớp,
với điểm SAT nằm trong top 10%.
Tuyệt. Em cảm ơn.
Không có gì.
Và nếu bạn không có tiền và điểm số cũng không tốt,
thì có rất nhiều quyết định được đưa ra sẵn cho bạn.
Thầy đang rao bán loại tương lai nào vậy?
Tôi sẽ để em đoán trước.
Những kẻ tích trữ?
Gần đúng.
Thủ thư.
Không đời nào thầy lại là thủ thư.
Tôi biết.
Khi người ta nghe từ "thủ thư",
họ nghĩ tới một bà già 60 tuổi tóc bạc với cặp chân nứt nẻ.
Bọn tôi đang...
tái cấu trúc thương hiệu.
Không xúc phạm gì đâu, nhưng chẳng phải ngành này đang chết dần sao?
Thầy biết đấy, cũng như mấy công ty du lịch và cửa hàng bán cupcake?
Để tôi đoán nhé, em có một cái Kindle.
Một triệu năm nữa cũng không.
Không, em...
là cô gái thích sách với giấy trắng mực đen hơn.
Một tinh thần rất tương tự.
Vậy, ừm, ngoài Hệ thập phân Dewey,
thì thư viện còn có gì nữa ạ?
Ồ, tôi thích nghĩ rằng chỗ của chúng tôi là nơi mọi người có thể tụ họp lại,
để tìm những người cùng suy nghĩ.
Em có viết không?
Trông em giống người hay viết lắm.
Em không viết.
Em có, nhưng... em không cho ai xem hết. Chưa bao giờ.
Bọn tôi có một chỗ an toàn đây.
Bọn tôi giữ bí mật,
và bọn tôi còn có một dĩa đầy bánh quy cho em ăn thoải mái.
Ồ, cảm ơn.
Chắc em sẽ không gặp thầy ở đó đâu, nhưng mà cảm ơn thầy.
Chắc rồi.
Cứ lấy một tờ giới thiệu đi. Họ có học bổng đấy.
Tôi không cần tờ giới thiệu, cũng chẳng cần học bổng của cậu,
và tôi không cần bốn năm lãng phí thời gian đó.
Tôi có kĩ năng.
Và một chiếc Mustang thật ngọt ngào.
Cảm ơn cậu.
Có phải cậu đang bắt cóc tớ không thế?
Cậu có bắt cóc Courtney không?
Tớ có mục đích.
Tớ cũng vậy.
Alex.
Cậu ổn chứ?
Ừ, ừ.
Đừng lo.
Là do cái mớ nhảm nhí với mấy cuộn băng phải không?
Nếu chuyện đó biến đi, cậu sẽ lại ổn.
Ừ, nhưng làm sao nó biến đi được?
Cái quái gì vậy Jess? Cậu có đi hay không?
Một phút thôi. Tớ đang nói chuyện với Alex.
Ồ, về chuyện gì?
Về việc cậu ấy nhớ tôi như thế nào.
Và việc tôi là một người bạn trai tốt hơn cậu như thế nào.
Rằng cậu ấy ước gì mình chưa chia tay với tôi như thế nào.
- Về việc cậu bốc mùi như thế nào. - Alex, thôi đi!
- Địt mẹ mày Alex. - Sao? Hoàn toàn là sự thật mà.
Cậu ấy nói kiểu, "Justin bốc mùi lắm.", tôi trả lời kiểu, "Tớ biết".
Tớ không có nói vậy.
- Mày vui tính thật đấy, Standall. - Không, mày mới vui tính, Justin.
No comments yet. Be the first to leave one.