Prvních 200 řádků.
MINH LAN TRUYỆN
TẬP 38
Đừng thấy nơi này,
bây giờ chẳng có gì cả,
đất dưới chân phì nhiêu lắm đấy.
Một thời gian nữa,
gieo giống, nảy mầm,
thì mới đẹp.
Có lúa mạch, có lúa gạo,
thiên hạ này ắt thái bình.
Hèn gì,
mấy tháng trước,
sao bệ hạ lại vội vàng phái người,
đến Vũ Châu.
Hóa ra là để,
dọn mấy thứ này đến đây trước.
Sau khi lúa mạch của bệ hạ bội thu,
đệ đệ dẫn theo người nhà,
cùng vào cung,
ăn bữa gia yến đi.
Cữu cữu.
Sao vậy? Có khó khăn gì à?
Nếu tướng quân không nỡ ăn,
thì để lúa mạch cho thần đi.
Trẫm...
Trẫm chỉ có chút ít lúa mạch thế này,
khanh muốn, hắn cũng muốn,
trẫm còn muốn ăn nữa đấy.
Bệ hạ, người nhường thần đi.
Tốt xấu gì người chia cho thần một gánh,
để ban thưởng,
cho đại hỷ tân hôn của thần đi.
Tên lãng tử này,
để mắt tới cô nương nhà nào rồi?
Đích nữ Thịnh gia.
Thịnh gia.
Thịnh gia tốt lắm, gia đình gia giáo,
đúng lúc có thể dạy dỗ,
tên phá phách như khanh.
Được.
Trẫm ban cho khanh một gánh lúa mạch.
Tạ bệ hạ.
Đã mấy ngày rồi,
Minh Lan đã,
đến phòng con bé khuyên nhủ,
sao còn chưa thấy tác dụng?
Mỗi ngày cũng chỉ đưa vào cơm canh đạm bạc,
cũng chẳng thấy có động tĩnh gì.
Nếu lúc trước mà làm thế,
Như nhi đã chịu thua từ lâu.
Sao lần này còn chưa chịu bỏ cuộc chứ?
Lúc bé cũng chẳng cố chấp như vậy.
Hay là đợi thêm ít hôm nữa.
Chúng ta có thể đợi,
Cố Đình Diệp có thể đợi sao?
Nghe nói người đến nhà cầu thân,
đã bao vây kín kẽ,
cửa nhà cậu ta rồi.
Chúng ta còn không gật đầu,
cậu ta bực dọc, lại đi tìm nhà khác mất.
Vậy Thịnh gia ta chẳng phải là,
vàng dâng trước mặt còn để mất sao?
Bị người ta chê cười đến chết mất.
Ban nãy ta ra ngoài mua sắm,
thì nghe người ta bàn tán,
hôn sự giữa nhà ta và Cố gia.
Tin tức này sao lan truyền ra ngoài vậy?
Không biết nữa ạ.
Nhà ta đã,
răn đe hạ nhân,
không được nói bậy bạ ra ngoài.
Có phải thuộc hạ của Cố Đình Diệp,
đều là những tên quan binh thô kệch,
miệng mồm không chặt,
nói ra lúc tiêu khiển không?
Còn nói gì nữa?
Câu phía sau đây mới quan trọng.
Có người nói,
đương kim thánh thượng biết,
cậu ta thích cô nương nhà ta.
Nói cậu ta có mắt nhìn, định ban hôn đó.
Ban hôn?
Cô nương ăn cơm đi ạ.
Cứ tiếp tục thế này,
cơ thể sẽ sụp đổ mất thôi.
Ăn gì chứ?
Trong bụng ta đang nén một cơn giận,
chẳng nuốt nổi gì hết.
Thôi, thôi.
Đừng ở đây chướng mắt ta nữa.
Ra ngoài đi.
Theo em thấy,
cô nương nghe lời đại nương tử đi.
Đừng nhớ nhung tên Văn...
Rốt cuộc con gả hay không?
Con không gả, không gả.
Mọi người đánh chết con đi.
Đánh chết con sao?
Con không gả,
Thịnh gia sắp chết đến nơi rồi.
Sao nào?
Con không kết thông gia với Cố gia,
Cố Đình Diệp có thể,
giết cả nhà ta hay sao?
Hắn đến nhà ta cầu thân,
ngay cả quan gia cũng biết rồi.
Sao cơ?
Quan gia còn khen hắn có mắt nhìn,
muốn ban hôn đó.
Ban hôn?
Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên chứ.
Quan gia cũng đâu thể ép,
thần tử gả con gái đâu.
Nói bậy, con dám kháng chỉ bất tuân sao?
Không chỉ con,
cũng không chỉ Thịnh gia ta,
ngay cả nhà đại bá của con ở Hựu Dương,
nhà nhị thúc, tứ cô cô ở Hoành Khê,
cả gia tộc Thịnh gia đều mang tội chết.
Hay là,
hay là mẹ nói với hắn,
cứ nói,
đã hứa hôn con cho người khác rồi.
Quan gia cũng đâu thể ép,
một người đã có hôn sự được.
Nếu truy hỏi đã hứa hôn cho nhà nào thì sao?
Cũng đâu thể bảo cha con,
nói đại được chứ.
Đây là tội khi quân,
cũng sẽ bị chém đầu đó.
Vậy thì,
thì trong,
các cử nhân của lần thi khoa cử này,
chọn đại một người là được.
Đúng rồi.
Dạo trước phụ thân,
chẳng phải đã chọn,
một người cho tứ tỷ tỷ sao?
Nghe nói nhị ca ca từng gặp,
còn khen huynh ấy nữa.
Nếu đã quen biết với nhà ta,
thì có thể giúp nhà ta hoàn thành lời nói dối này mà.
Con nói bậy gì vậy?
Đứa con gái khuê các như con,
mà luôn miệng,
tìm nhà chồng giả cho mình,
có biết thẹn không?
Cha con sĩ diện nhất.
Thế còn ra thể thống gì nữa?
Nói theo hướng khác,
cho dù cha con chịu,
nếu Cố Đình Diệp biết,
con thà lấy cử nhân nghèo,
cũng không gả cho cậu ta,
cậu ta sẽ nghĩ sao đây?
Quan tâm hắn nghĩ gì làm gì chứ.
Đó là Cố Đình Diệp.
Chẳng lẽ con còn không biết cậu ta sao?
Từ nhỏ đã ngỗ nghịch,
ngay cả cha cậu ta mà cũng...
Giờ cậu ta là người từng cứu mạng tiên đế,
cũng từng cứu tân hoàng.
Công danh giành về từ núi đao biển máu.
Con dám làm cậu ta mất mặt,
thì yên ổn thế nào được?
Một ngón tay cậu ta,
là có thể bóp chết một tên cử nhân nghèo rồi.
Sợ là sau này,
cho dù con gả cho ai,
cũng khó chắc được là cậu ta sẽ không,
làm khó nhà chồng con.
Cậu ta mà đã ghi thù,
là sẽ ghi cả đời đấy.
Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa.
Sao số con khổ vậy chứ?
Đợi con gả qua đó rồi,
vinh hoa phú quý,
nói không chừng còn được phong cáo mệnh phu nhân đấy.
Đại nương tử.
Cô nương nhà chúng ta,
là một đứa trẻ có tấm lòng hiền lành.
Tuyệt đối sẽ không làm chuyện hại người lợi mình,
như người bên Lâm Thê Các kia.
Cho dù là vì cha mẹ huynh đệ,
vì Thịnh gia,
cô ấy cũng sẽ nghĩ thông suốt thôi.
Đúng là ông trời có mắt.
Ta nói bà nghe,
lúc trước nha đầu Mặc Lan kia,
làm ra chuyện đê tiện,
kéo cô nương cả nhà ta vào chỗ chết,
mà còn được gả vào phủ bá tước.
Ta thực sự cảm thấy ông trời bất công.
Trong lòng ta giống như là có dầu đang sôi vậy.
Đêm đêm không ngủ nổi.
Giờ ta mới hiểu,
thần tiên trên cao,
vẫn phù hộ cho ta.
Không ngờ, nhân duyên của Như Lan nhà ta,
lại rơi vào phủ hầu tước.
No comments yet. Be the first to leave one.