Prvních 200 řádků.
LÁ THƯ
Phụ đề Việt - Quỳnh Chi
CÔNG TY CAO SU SINGAPORE ĐỒN ĐIỀN No.1
Đó là ông Hammond!
Vào nhà đi.
Anh có biết
ông cảnh sát hạt này sống ở đâu không?
Có thưa bà.
Cử ai đó đến gặp ông ấy.
Nói với ông ấy là có một tai nạn
và ông Hammond đã chết.
Vâng.
Và cũng báo cho ông Crosbie.
Ông ấy ở đồn điền số 4.
Không thể gọi điện thoại đêm nay.
Văn phòng đóng cửa hết.
Vậy thì cho một người đi gặp ông ấy.
Nói ông ấy về ngay.
Vâng.
Các anh làm gì ở đây cả lũ thế?
Đi đi. Đi đi. Tôi bảo đi!
Ông Withers! Ông Withers!
Hãy dừng ở đường chéo giới hạn.
Tôi đi đường tắt qua rừng.
Được.
Fred, anh có nghĩ
là chúng ta có thể chở toàn bộ chuyến hàng trên những cái xe này không?
Tôi chắc là được.
Nếu không, chúng ta có thể dùng hai xe tải lớn.
Gì thế? Có việc gì thế?
Ông Crosbie, ông Hammond đã bị bắn!
Cái gì? Cậu nói cái gì?
Ông Hammond đã chết.
Bà chủ nói đi nhanh!
Fred, hãy đến làng nhanh nhất có thể.
Gọi điện cho Joyce ở Singapore.
Ông Howard Joyce phải không ông?
Đúng, ông luật sư. Bảo ông ấy đi xe đến gặp tôi
ở chỗ đường chéo giới hạn sớm nhất có thể.
Vâng!
Và gấp rút chuẩn bị cho chuyến hàng đến Singapore.
Chuyến hàng lên tầu lúc 6:00.
Vợ tôi đâu?
Bà ấy giam mình ở trong phòng, ông Crosbie.
Bà ấy không muốn gặp tôi cho đến khi ông về.
Ông Withers, tôi là Howard Joyce.
Rất hân hạnh.
Để anh vào.
Leslie, em yêu, Robert đây.
Có chuyện gì xảy ra thế?
Leslie, có chuyện gì thế?
Họ đã nói cho anh chưa?
Họ nói Hammond đã chết.
Anh ấy còn đó không?
Tôi đã bảo người làm chính chuyển xác đến một cái lán rồi.
Anh ta cố làm tình với em, và em đã bắn anh ta.
Leslie!
Ôi, Robert, em rất mừng là anh đã về.
Anh đây.
Hãy ôm chặt em. Em sợ lắm.
Không có gì phải sợ cả.
Sẽ ổn thôi.
Leslie, em yêu, sẽ ổn thôi.
Ông Withers, tôi hy vọng ông hiểu
là tôi không thể gặp ai cho đến khi chồng tôi về.
Dĩ nhiên tôi hiểu, bà Crosbie.
Howard, anh thật tốt đã đến.
Đương nhiên tôi muốn đến đây nếu tôi có thể giúp.
Anh sẽ giúp chúng tôi chứ?
Tôi sẽ giúp, bằng mọi cách có thể.
Anh tốt quá.
Em yêu.
Dorothy có khỏe không?
Cô ấy rất khỏe, Leslie, và cũng mong gặp chị.
Cháu của chị ấy ở Anh đã đến chưa?
Rồi. Adele... Cô bé dễ thương. Nó đã đến từ tuần trước.
Bây giờ chị nên nghỉ đi.
Em cảm thấy mệt bã người.
Lại đây và nằm xuống đi,
anh sẽ đi lấy cái gì cho em uống.
Em xin lỗi làm phiền như vậy.
Vớ vẩn. Em rất can đảm.
Ông ở đây bao lâu rồi?
Khoảng một tiếng.
Một trong những người làm của Crobbie đã đến tìm tôi.
Hammond đã chết rồi à?
Rồi. Anh ấy bị trúng đạn.
Sao?
Khẩu súng đây.
Cả sáu ổ đều rỗng.
Này hai vị. Các vị nên vào đây
và uống cái gì đi.
Cảm ơn, nhưng tôi e rằng tôi không nên uống.
Tôi sẽ uống, Bob.
Tôi đang làm nhiệm vụ.
Đỡ hơn chưa, Leslie?
Đỡ hơn nhiều rồi, cảm ơn anh.
Bà Crosbie,
tôi biết thế này là nóng vội,
nhưng tôi e rằng vì công việc
tôi phải hỏi bà vài câu hỏi.
Tôi nghĩ ông nên đợi cho đến khi vợ tôi...
Không sao, Robert.
Em thấy bây giờ hoàn toàn khỏe.
Hãy nói với chúng tôi
chính xác những gì đã xảy ra, Leslie.
Tôi sẽ cố.
Bà cứ thong thả, bà Crosbie.
Nên nhớ ở đây chúng ta đều là bạn.
Ông thật kiên nhẫn.
Như các vị biết, Robert qua đêm ở Singapore.
Tôi không bao giờ ngại ở một mình.
Vợ một chủ đồn điền quen với điều đó.
Em yêu.
Tôi ăn tối hơi muộn và bắt đầu móc ren.
Tôi không biết tôi làm việc đó trong bao lâu
thì đột nhiên tôi nghe tiếng bước chân bên ngoài.
Ai đó đến bên thềm
và nói " Xin chào, tôi có thể vào được không?"
Tôi giật mình
vì tôi không nghe thấy tiếng xe đến.
Hammond đã để xe của anh ấy
ở cuối đường cách 1/4 dặm.
Người làm của ông bà đã nhận ra xe đó
trên đường chúng tôi tới đây.
Có thể anh ta không muốn ai nghe thấy anh ta lái xe đến.
Mới đầu tôi không thể biết đó là ai.
Tôi hỏi "Ai đấy?"
"Jeff Hammond."
Tôi nói " ồ, được chứ, mời anh vào uống gì đó."
Chị ngạc nhiên nhìn thấy ông ấy à?
Vâng.
Lâu rồi chúng ta không gặp anh ta, phải không Robert?
Ít nhất 3 tháng.
Tôi bảo anh ta là Robert đang ở đồn điền số 4
để chuẩn bị cho một chuyến hàng hay việc gì đó.
Phải thế không?
Đúng thế, em yêu.
Điều gì đã xảy ra?
Anh ta nói, "Ồ, tôi rất tiếc,
nhưng tôi cảm thấy cô đơn
nên tôi nghĩ tôi nên đến đây
xem anh chị thế nào."
Tôi hỏi anh ta đến bằng cách nào vì tôi không nghe thấy tiếng xe.
Anh ta nói đã để xe trên đường
vì anh ta nghĩ chúng tôi có thể đã ngủ rồi
và không muốn làm chúng tôi thức dậy.
Tôi đeo kính lại và tiếp tục công việc của mình.
Chúng tôi tiếp tục nói chuyện,
rồi đột nhiên anh ta nói điều gì đó ngu ngốc.
Sao?
Chẳng đáng nhắc lại.
Anh ta khen tôi.
Tôi nghĩ chị nên nói cho chúng tôi
chính xác anh ấy nói gì.
Anh ta nói " Mắt chị rất đẹp.
Thật tiếc lại giấu chúng sau cái kính xấu xí đó."
Có bao giờ anh ấy nói điều tương tự như thế với chị trước đây không?
Ồ, không, không bao giờ, nên tôi thấy không thích hợp.
Tôi không lấy làm lạ.
Chị có trả lời anh ấy không?
Tất nhiên có. Tôi nói,
"Tôi chẳng quan tâm chút nào điều anh nói về tôi."
Anh ta chỉ cười và nói,
"Tôi vẫn nói với chị như vậy.
Tôi nghĩ chị là người đẹp nhất tôi từng gặp."
Anh không hiểu.
Để chị ấy nói nốt, Bob.
"Vậy trong trường hợp đó," tôi nói,
"Tôi chỉ có thể nghĩ anh ngốc."
Nhưng anh ta lại cười và kéo ghế lại gần hơn.
"Chị không thể phủ nhận chị có đôi tay đẹp nhất thế giới."
Điều đó làm tôi khó chịu.
Tay tôi không đẹp,
và không người phụ nữ nào muốn được tâng bốc
điểm yếu nhất của mình.
Tay em đẹp mà.
Robert, anh là đồ ngốc.
Khi Hammond nói như vậy,
anh ấy vẫn ngồi ở ghế của anh ấy à?
Không. Anh ta cố cầm một bàn tay tôi.
"Đừng ngốc," tôi nói.
"Về chỗ của anh và nói chuyện một cách phù hợp,
không thì tôi sẽ đuổi anh về."
Nhưng, bà Crosbie, tôi thắc mắc là sao bà
không đuổi anh ấy ngay lúc đó.
Tôi không muốn quan trọng hóa.
Có những người đàn ông nghĩ rằng phận sự của họ
là tán tỉnh phụ nữ bất cứ khi nào họ có cơ hội.
Tôi tin rằng họ nghĩ phụ nữ mong đợi họ làm điều đó.
Khi nào thì chị nghi ngờ
là Hammond không nghiêm túc?
Điều tiếp theo anh ta nói với tôi.
Anh ta nhìn thẳng vào mặt tôi và nói,
"em có biết là anh rất yêu em không?"
Đồ lợn.
Chị có ngạc nhiên không?
Tất nhiên là tôi có ngạc nhiên.
Chúng ta đã biết anh ta 7 năm, Robert.
Anh ta không bao giờ quan tâm tí nào tới em.
No comments yet. Be the first to leave one.