Prvních 200 řádků.
MÃN THANH THẬP ĐẠI KHỐC HÌNH: XÍCH LỎA LĂNG TRÌ
Bác Cầu à, con xin bác đó.
- Cho con biết chuyện gì đã xảy ra đi. - Không có gì đâu, quay lại làm việc đi.
Nói con nghe đi mà, thôi nào!
Được rồi, để ta kể cho con nghe một câu chuyện.
Tối qua Mã đại nhân đã bị người ta giết chết.
Nghe nói hung thủ là một con dâm phụ cực kỳ ác có tên là Hoàng Liên.
Sự việc là như vậy. Thôi, giờ quay lại làm việc đi!
Bác Cầu à, vậy con ả họ Hoàng tên Liên là người thế nào vậy?
Con đúng thật nhiều chuyện mà. Không phải chuyện của con đâu.
Quay lại làm việc đi!
Thôi mà, đã kể thì kể cho trót đi!
Kể con nghe thêm về cổ đi
rồi sau đó con sẽ đi làm mà.
Thật đúng là oan nghiệt luôn. Hoàng Liên là A Muội của tên phản tặc Hoàng Tung,
và cũng là lão bà của Trương Vấn Tường.
Cái gì? Mã đại nhân đã kết bái huynh đệ với Hoàng Tung và Trương Vấn Tường đó ư?
Mã đại nhân, con không có ý xúc phạm đâu.
Xin ngài tha tội cho tiểu nhân ạ.
Mã đại nhân, nhà họ Mã nhất định sẽ đòi lại công đạo cho ngài.
Hãy yên nghỉ đi!
Quỳ xuống!
Căn cứ theo tộc lệ của Mã gia.
Hung thủ nào dám sát hại các thành viên của Mã gia chúng ta,
đều phải xử tử bằng cách Lăng Trì.
Hôm nay,
chúng ta sẽ cắt từng miếng thịt trên người nữ nhân này.
Và cắt cặp vú để tế vong hồn Mã đại ca.
Chuẩn bị hành hình!
Hoàng đại ca, lâu rồi đệ chưa thấy con ngựa nào đẹp như vậy cả.
A Tường, con ngựa là của đệ, túi đồ là của ta.
Đi nào!
Có cao thủ đó.
Mau chạy thôi.
Hai vị đại ca, xin nương tay cho, hãy bỏ đồ đạc xuống có được không?
Hoàng đại ca.
Xin đại gia nương tay cho, hãy thả chúng tôi đi đi.
Đại ca, chúng tôi có mắt mà như không thấy thái sơn. Xin hãy tha cho chúng tôi đi.
Hai vị, thật ngại quá.
Đợi chút, cá cắn câu rồi.
A Liên đâu?
Hóa ra cao nhân muốn thượng kinh để đi thi võ trạng nguyên sao?
Thảo nào mà thân thủ lại quái lạ như vậy.
Thế sao hai người các ngươi lại làm cướp vậy?
Nếu có cơm ăn thì ai dám đi cướp làm gì chứ?
Chúng tôi chỉ vì bất đắc dĩ,
lâm vô đường cùng thì bất quá làm thảo khấu thôi.
- Thế các người đã phạm pháp rồi có bị quan phủ truy nã chưa? - Chưa!
Thường chúng tôi hay làm ruộng để kiếm sống, đâu có hơn thua với đời.
Đều do triều đình không tốt thôi.
Trong hai năm qua, tháng nào cũng tăng tiền thuế cả.
Không có tiền để giao nộp thì bị chúng nó cướp đất, hại chúng tôi không còn gì nữa cả.
Chúng tôi thật sự không muốn làm cướp đâu.
Phải đó, lỗi là do triều đình cả.
Thôn chúng tôi vốn dĩ đang sống yên bình,
nhưng giờ, chỉ còn lại Lão Nhược Phụ Nhụ.
Một số thì thiếu ăn, một số thì bịnh chết.
Tất cả trai tráng phải rời bỏ quê hương, để ra ngoài mưu sinh.
A Muội ta cùng với Vấn Tường đã đính hôn từ ba năm trước rồi.
Nhưng tới giờ, tụi nó vẫn chưa đủ tiền để thành thân nữa.
Mã huynh đệ, vậy thì mắc gì ngươi lại lên kinh đi thi chi vậy?
Để cống hiến cho triều đình hủ bại ư?
Hay là ngươi muốn giúp cho tụi vua chúa?
Ca à, chúng ta với Mã đại ca chỉ là Bình Thủy Tương Phùng thôi,
huynh nói chuyện bớt bớt lại.
Không sao đâu, có sao nói vậy cũng đâu dễ gì.
Hoàng huynh với Vấn Tường đã gặp phải chuyện gì thì tôi cũng từng trải qua rồi.
Kỳ thật, khi tôi còn bé, tôi không nhà không cửa, nay đây mai đó.
Gần giống như các người vậy, chỉ khác cái là tôi có gặp được một vị đạo sĩ.
Tôi theo ổng học trong 20 năm qua,
những lời mà sư phụ hay nói với tôi là,
Bảo Gia Vệ Quốc, Thất Phu Hữu Trách.
Trong 20 năm qua, tôi luôn ghi nhớ, và đó cũng là phương châm của tôi, căn bản là tôi hết sự lựa chọn rồi.
- Thì ra là vậy. - Tôi nói cho mà nghe.
Bộ các người nghĩ tôi ngây thơ lắm ư?
Nhưng tôi tin trong triều đình vẫn còn có nhiều quan tốt.
Bởi vì trên đời này, có rất nhiều người tốt hơn nữa.
Nếu tôi không lộn thì chắc tam vị các người cũng đều là người tốt cả.
Cứ tin tôi đi, thế giới này không chỉ có một mặt đâu.
Người tốt sẽ luôn có hảo báo.
Sau này, tôi hy vọng các người không còn làm cướp nữa. Càng không muốn tự bạo tự khí.
Nói không chừng, một ngày nào đó sẽ lên như diều gặp gió thì sao?
Phi Hoàng Đằng Đạt? chắc chỉ có nằm mơ á. *Phi Hoàng Đằng Đạt nghĩa là lên như diều gặp gió*
Ngươi nói xem, hiện tại chúng tôi có thể làm gì giờ?
Các người có thể làm được rất nhiều chuyện mà.
Cái quan trọng là các người có quyết tâm vượt qua khoảng thời gian khó khăn này hay không thôi?
Nguy, con cá bị cháy khét rồi.
Phải ha, nói dữ quá, quên mẹ nó con cá rồi.
Mã huynh đệ, mời ngươi tới nhà ta chơi.
Mặc dù chỉ là cơm canh đạm bạc, không cá không thịt.
Nhưng chúng ta có thể uống rượu mua vui mà.
Được, trong ao có cá, trong rừng có heo. Thế sao chúng ta không làm liệp phu đi, thấy sao?
- Được đó. - Nào!
- Bắt được rồi. - Wao, hay quá. - Sao ngươi làm được vậy?
Chủ yếu là toàn thần quán chú, tập trung tinh thần, canh cho chuẩn rồi đâm nó thôi.
Dễ vậy sao? Để ta thử coi.
Có một con kìa.
Chạy mất rồi!
Rõ ràng là ta dòm thấy nó trước mà, mắc gì giành cá của ta chi vậy?
Đệ qua đó, ta qua đây. Đừng có giành à.
Đệ xin lỗi...
Cứ từ từ thôi.
Hay quá, ta làm được rồi.
- Đại ca hay quá... - Cũng dễ mà phải không?
Đi chết đi!
Huynh đệ, miếng này là ngon nhất nè.
- Đa tạ! - Đừng khách khí.
Nào, huynh ăn đi.
Vấn Tường à, từ lúc sinh ra tới giờ, thì nay là ngày vui nhất trong đời của ta đó.
- Đệ có biết tại sao không? - Sao?
Bởi vì ta như Phản Lão Hoàn Đồng, biến thành một thằng con nít vậy.
Dựa vào Mã huynh đệ đã dạy mà chúng ta mới biết cách đánh cá với săn heo rừng đó.
Hồi đó, cái lúc ta gặp con heo á, làm ta sợ, tưởng chừng muốn nuốt chửng ta vậy.
Kỳ thật, heo rừng nó chỉ hù ta thôi.
Phải đó, Mã đại ca à.
Hồi nhỏ, đệ sợ heo rừng lắm.
Ba năm trước, đệ mới dám ăn thịt nó lại đó.
Mã đại ca, đệ kính huynh một ly, chúc huynh Nhất Phàm Phong Thuận.
Nhất Phàm Phong Thuận! *Nghĩa là thuận buồm xuôi gió*
A Muội à, sao im re vậy? Mau kính Mã đại ca một ly đi.
- Mã đại ca, chúc huynh Mã Đáo Công Thành. - Đa tạ!
Hảo huynh đệ, nếu ngươi không phiền thì tối nay ở lại nhà ta mà ô vờ nai nha.
Chúng ta cứ từ từ mà lai rai tới sáng luôn.
Tôi không khách khí đâu, sợ phiền thôi.
Phiền là thế nào? ngươi chịu ở lại thì cũng cho ta chút thể diện chứ, nay ta đang vui mà.
- Lão bà, cá chín chưa vậy? - Làm xong rồi, lập tức tới liền.
- Mau tới kính Mã đại ca một ly đi. - Nhắc tôi chi vậy?
Mã đại ca, tôi kính huynh.
Mã huynh đệ, nghe người ta nói, nữ nhân là phải có Tam Tòng Tứ Đức.
Lão bà của ta, tam tòng còn chưa đủ, có điều...
cổ có "tứ đắc" á.
Nữ nhân thời giờ vẫn có Tứ Đức mà. Hoàng đại ca, đúng có phúc khí nhỉ?
Đệ đừng có ganh tị với ta, thế ngươi có biết ý ta nói "Tứ Đắc" là như nào không?
- Không biết. - Tứ Đắc nghĩa là Cán Đắc... Hảo Cán Đắc đó.
Cái đồ xấu xa, tự nhiên đi kể cho người ta nghe chi vậy?
Vớ va vớ vẩn, thấy ghét!
Mã đại ca à, con cá này do huynh bắt, huynh cứ ăn trước đi.
Đừng khách khí, mọi người cùng ăn nha.
Mã huynh đệ, các người cứ từ từ mà ăn ha. Đừng có khách khí là được, cứ coi như đây là nhà của ngươi đi.
Thật ngại quá, ta sẽ quay lại sau.
A Liên à, ta thật có lỗi với em.
Ta đã để em phải chịu khổ, là ta vô dụng.
Tường ca, đừng có nói như vậy nữa mà.
Huynh xỉn rồi đó.
Ta xỉn rồi. Mã đại ca.
Đa tạ huynh đã tới chơi, đệ thấy vui lắm.
Đã lâu rồi, đệ chưa từng thấy Hoàng đại ca lại vui đến vậy.
- Đa tạ huynh, cạn nào. - Được, uống đi.
Phải rồi, đại ca muội lâu rồi chưa vui đến thế, ảnh hồi trước cái mặt như mặt lồn vậy.
Nay đúng là cảnh hiếm khó thấy à nha.
Mã đại ca à, chúng ta quen biết nhau đều là do duyên phần cả.
Rồi sao?
Nhưng có một chuyện, đệ không biết có nên nói hay không nữa?
Đệ nghĩ, huynh nhất định có thể trở thành võ trạng nguyên mà.
Nhưng sau này, mong huynh đừng có quên chúng tôi là được.
Mau đâm sâu vào đi... ư ư ư
Vấn Tường, đệ khờ quá, đừng có nói vậy nha?
Ta sao có thể quên các người được chớ?
Ở bên các người làm ta thấy vui lắm kìa, nếu như chúng ta không có duyên phần thì tối nay đâu có ngồi đây chớ?
Duyên phần? chúng ta đúng thật là có duyên phần mà.
- Nào, Mã đại ca, cạn. - Đừng uống nữa, Tường ca.
Đừng uống nữa mà.
Mã đại ca à, thật tiếc quá.
Ta phải uống...cạn ly!
Cắn huynh, cắn cho huynh chết nè.
Bú tay ta đi nè.
Mã đại ca à, đêm nay huynh còn có mình à, hay là ngủ lại qua đêm nhé.
Đừng khách khí, một mình thì có sao?
- Vậy để tôi giúp huynh dọn giường trước nha. - Đa tạ!
Để ta làm cho, cô đi nghỉ đi.
Chưa nghỉ giờ được, tôi còn phải rửa chén nữa.
Tùy cô!
Công phu của huynh rất lợi hại, thật đúng không đơn giản chút nào.
- Chỉ là tài vặt thôi. - Như thế mà gọi là tài vặt sao?
Thế thì luyện công phu, đâu có xứng đáng để nói ra đâu?
Cô có tập võ không?
Những người như chúng tôi đều là dân làm ruộng, không biết chữ cũng đâu sao.
Nhưng nhất định phải biết một chút công phu, tam cước miêu.
- Cho nên khi làm việc, chúng tôi đều linh hoạt hơn. - Vậy ư?
- Mã đại ca à. - Chuyện gì?
Tôi có chuyện muốn xin huynh giúp cho.
Ta có thể giúp gì được?
Huynh cũng biết đó, chúng tôi không phải là cái loại người hay đi ăn cướp.
Nhưng chúng tôi lại không biết, làm thế nào có thể sinh hoạt như một thường nhân được đây?
Ta hiểu, ta biết cô đang muốn nói gì rồi?
Nếu như ta, Mã Tân Di, thật sự trở thành võ trạng nguyên, thì Hoàng đại ca và Vấn Tường
sẽ được nhất quan bán chức, tuyệt đối không thành vấn đề.
Thật vậy ư? Mã đại ca.
- Đa tạ huynh nha. - Khỏi phải đa tạ,
bọn họ cũng phải trả công thôi.
Cùng theo ta đi trừ phản tặc là một nhiệm vụ rất nguy hiểm.
Cô nghĩ là họ có gan để làm không?
Tôi tin là họ làm được, nhưng...
Cô tính nói "nhưng" gì ấy?
Nhưng cả hai người bọn họ đều là kẻ lỗ mãng.
Có lẽ huynh phải bỏ cả tâm huyết ra mới dạy dỗ được họ á.
Cô quá khen rồi.
Kỳ thật thì bản thân ta cũng là một kẻ lỗ mãng đây.
Huynh khiêm tốn quá đó.
Lão bà!
No comments yet. Be the first to leave one.