Prvních 200 řádků.
Thôi, đừng diễn nữa.
Chú đi được bình thường mà.
Sao chú lại nhận phong bì tiền của bố Se Hee?
Chú bảo không nhận tiền cơ mà. Thế này là thế nào?
Chú vốn là người vô gia cư thì lấy đâu ra nhiều tiền như thế?
Chú có đau chân đâu mà chống nạng làm cái gì?
Chú giết người thật đấy à?
Cậu thích thì cứ việc báo cảnh sát.
Này chú!
Này.
Không cần đâu.
Chú không giải thích chuyện hôm qua
thì tôi không nói chuyện với chú đâu.
Tôi có nói chuyện với cậu đâu, tôi đưa cà phê thôi mà.
Đùa nhau à? Có khác gì đâu.
Tôi ấy mà.
Tôi không thích nói chuyện với người mập mờ đâu,
thế nên chú đi đi.
Tôi không uống cà phê đâu, đừng quấy rầy tôi làm việc nữa.
Cậu cứ đánh giá tôi
qua những gì mắt thấy tai nghe đi.
Được chưa? Uống đi, mỏi tay quá.
Tôi đã bảo là không uống rồi mà.
Không uống thì thôi.
Con khỉ có mông màu đỏ.
Đỏ đỏ đỏ là quả táo ngon.
Trời ạ, không làm nữa.
Chết tiệt.
Yoon Gyeo Rye đang ở đâu nhỉ?
Tôi cũng đang rất là thắc mắc đây.
Vẫn chưa tìm thấy à?
Tôi cũng muốn sớm gặp lại anh trai mà.
Nếu hắn gọi điện cho cô thì phải báo cho tôi ngay.
Không thì các người chết chắc.
Chúng tôi sẽ chết, nhưng không phải chết dưới tay anh.
Tôi sẽ tự kết liễu.
Cô thấy tôi buồn cười lắm hả?
Đương nhiên là buồn cười rồi.
Lúc nào cũng văng tục, tập luyện để lên cơ bắp,
rồi xăm mình các kiểu, để làm gì cơ chứ?
Trong khi đầu óc
thì như bã đậu chỉ dùng được trong một tháng là hết hạn.
Đi khách sạn đi. Cô làm gì ở cái chỗ rẻ rách này vậy?
Ái chà, tôi quẹt thẻ xả láng cũng được à?
Nhưng mà
tôi và Yoon Gyeo Rye
đã từng ở chỗ rẻ rách này tận 8 tháng trời đấy.
Đây từng là nhà của chúng tôi, anh đừng có ăn nói tùy tiện.
Trước mặt tôi thì không sao.
Nhưng trước anh Cheol Woo thì cứ liệu hồn đấy.
Khệnh khạng như thế là mất lưỡi như chơi.
Anh ấy không ngán phụ nữ đâu.
- Răng đi đằng răng đấy. - Bọn bệnh hoạn.
Bọn bệnh hoạn mà dám tự hào khi đánh cả phụ nữ.
Gì thế?
Chậm một tí mà gặp đèn đỏ luôn rồi.
Anh đen thật đấy, ngay trước mắt rồi mà vẫn để lỡ.
Nếu thấy anh đáng thương thì hát cho anh nghe đi.
Tự dưng lại hát à?
Ừ.
Bài gì cơ?
Bài ấy đấy. Cái bài mà em hát lúc tập nhạc kịch ấy.
Cái bài mà em hát để quyến rũ anh ấy.
Em hát để quyến rũ anh hồi nào?
Đúng rồi còn gì.
Thế thì em hát một đoạn thôi nhé.
A lô?
A lô?
Hyung Jun, anh không sao chứ?
A lô?
Mình à, Hyung Jun...
sẽ ổn thôi, đừng lo.
Ôi, thằng bé sẽ không sao chứ?
Đương nhiên rồi.
Bác sĩ ơi.
Hyung Jun nhà tôi thế nào rồi ạ?
Hyung Jun nhà tôi sao rồi ạ?
Chúng tôi cũng đã cố gắng hết sức rồi.
Nhưng cậu ấy bị xuất huyết nặng...
Bây giờ tình trạng của Kwak Hyung Jun thế nào ạ?
Cậu ấy đã phải chuyển viện hai lần
nên đã bị lỡ mất thời điểm vàng, vì thế mà càng nguy kịch hơn.
Cậu ấy có khả năng giữ lại tính mạng không ạ?
Chúng tôi chỉ có thể nói rằng
sẽ cố gắng hết sức thôi.
Bác sĩ ơi!
Nghe nói người gây ra tai nạn do uống rượu
hiện chỉ bị thương nhẹ nhưng vẫn chưa bị triệu tập.
Anh ta đang được chữa trị ở phòng bệnh đơn.
Anh chị có biết người gây tai nạn
là biên tập viên thời sự nổi tiếng không?
Các người đang nói gì vậy hả? Làm ơn đấy.
Anh chị nhìn về phía camera đi ạ.
Tránh ra.
Đừng làm phiền chúng tôi.
Mình ơi!
Anh đang thấy thế nào ạ?
Các vị hãy đi ra ngoài đi ạ.
Mời các vị ra ngoài.
Ra ngoài đi ạ.
Anh nghĩ thế nào ạ?
Em nhất định
sẽ lắng nghe điều ước của anh.
Chú nhất định phải giúp cháu.
Tình trạng của cậu ấy xấu lắm à?
Tình trạng xấu nhưng anh ấy nhất định sẽ sống.
Nếu cậu ấy sống được
thì chú đâu cần phải giúp cháu thực hiện điều ước.
Vì chưa chắc đã đến bước đường cùng mà.
Dù chưa phải bước đường cùng
nhưng cũng có thể là như vậy mà.
Điều ước của cậu ấy là gì?
Chú hứa là chú sẽ giúp đi.
Phải nghe xem điều ước đó là gì thì chú mới hứa được chứ.
Trả thù ạ.
Trả thù?
Thôi được rồi, trả thù cái gì?
Sự trả thù cay độc nhất, có thể xé nát
con tim của người đó.
Cụ thể như thế nào thì cháu vẫn đang nghĩ.
Vì những người mà chúng cháu muốn trả thù
đều có thế lực rất lớn.
Đừng nói gì hết, Ji Woo à.
Hiện nay biên tập viên Han Dong Wook thế nào rồi ạ?
Anh ấy đã uống bao nhiêu rượu ạ?
Ngay sau khi xảy ra tai nạn,
anh ấy đã rời khỏi hiện trường rồi lại quay lại
nên đang có cáo buộc đâm xe bỏ trốn.
Cô là vợ của anh ấy
và cũng đang làm luật sư của một công ty luật có tiếng.
Có phải cô đang tìm cách câu giờ và trốn tội không?
Xin cô hãy phát biểu đôi lời.
Xin cô hãy nói vài câu thôi ạ.
Dù vậy,
nếu nhân chứng quan trọng của vụ tai nạn chịu mở miệng
thì biết đâu sẽ thay đổi được điều gì đó.
Cháu đến tìm ai?
Chú Han Dong Wook ạ.
Cháu có quan hệ thế nào với anh Han?
Người nhà của anh ấy đều đã vào thăm rồi.
Cho chú kiểm tra căn cước nhé?
Bố vợ cũng biết tin rồi đúng không ạ?
Viện trưởng biết rồi.
Thời sự đưa tin ầm ĩ như thế cơ mà.
Tự dưng bố lại bị vạ lây.
Dư luận đang hướng mũi rìu về phía lỗi chậm trễ
của trung tâm chấn thương.
Chắc bố sẽ rất nhạy cảm trong thời gian này.
Vì bố không hề châm ngòi
nhưng tự dưng lại bị bắt lửa.
Con thấy có lỗi quá. Mẹ có muốn nói chuyện với mẹ Ji Woo không ạ?
Dạ vâng, thế thì để khi khác con gọi lại.
Thật là.
Để đấy em gọi cho, anh đang đau ốm thì gọi làm gì?
Gọi có một cuộc thì có sao.
Con gái của bố đi học về đấy hả?
Con ăn cơm chưa?
Giờ lớn rồi nên không thèm ôm bố nữa hả?
Bố dỗi đấy nhé.
Con bé hoảng sợ quá nên mới thế chứ sao.
Đám phóng viên ầm ĩ muốn chết lên được.
Cứ từ đâu ập đến ấy.
Anh xin lỗi.
Chịu khó tí nhé.
Mời vào.
Cậu cứ để ở đó cho tôi là được.
Giám đốc ạ.
Sao Giám đốc lại gửi cả quà đến đây thế ạ?
Vâng, phải ra tòa thôi ạ.
Tôi sẽ lo chuẩn bị mọi thứ.
Luật sư Min chỉ cần đứng ra giúp ở phiên tòa thôi ạ.
Tôi cũng đã nhờ một công ty uy tín soạn giúp bản kiểm điểm
nên chắc họ sẽ viết cẩn thận thôi ạ.
Chồng tôi vẫn ổn ạ.
Cảm ơn Giám đốc đã quan tâm ạ.
Vâng ạ. Tôi sẽ gọi lại sau.
Vâng ạ. Tạm biệt.
Ái chà, được khen vẽ đẹp một cái
nên giờ vẽ cả tranh chân dung cơ à?
Tôi đã bảo là tôi sẽ không nói chuyện
cho đến khi chú giải thích mọi chuyện rồi mà.
Òa, chị tôi đúng là mĩ nhân đấy.
Mặt chẳng có tí vết nhăn nào luôn.
Chị ơi, cậu ấy còn vẽ cho chị
mặc bộ Hanbok đẹp lắm.
Thôi đi.
Cái tên này, chẳng tinh tế gì cả.
Bà ơi...
Phần còn lại thì lần sau cháu sẽ vẽ tiếp nhé ạ.
Ôi, buồn ngủ chết mất.
Bố ơi.
Cứu cháu với, cháu vẫn còn sống mà.
Ji Woo à, cứu anh với.
Mẹ ơi!
Ji Woo à, con sao thế?
Ji Woo à, con không sao chứ?
Con sợ cái gì à?
Hôm nay con có muốn nghỉ học không?
Nếu mệt quá thì nghỉ cũng được mà.
Không ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.